Tần Vân vừa hé lộ thực lực đã khiến thiên hạ chấn động, mọi người mới vỡ lẽ vị kiếm tiên trẻ tuổi này dễ dàng chém giết đại yêu ma đến vậy. Bởi lẽ thường, một người tu hành Tiên Thiên Kim Đan cấp độ Ý cảnh lĩnh vực muốn giết đại yêu ma vốn không phải chuyện đơn giản. Điều này khiến các thế lực âm thầm nghỉ hoặc... Tần Vân này, rốt cuộc mạnh đến mức nào?
"Hắn dù sao cũng còn trẻ, chắc chỉ đạt tới Ý cảnh lĩnh vực thôi! Có lẽ hắn ngộ ra được phi kiếm sát chiêu lợi hại nào đó."
"Kiếm tiên nổi danh công phạt đệ nhất, một kiếm phá vạn pháp! Tần Vân trước đây chỉ ngộ ra kiếm thuật phòng ngự, giờ chắc là ngộ ra kiếm thuật giết địch."
"Chắc chỉ là Ý cảnh lĩnh vực thôi."
Các tu hành giả, yêu ma, thủy tộc quan sát đều nghiêng về giả thuyết này.
Dù sao, đạt đến cảnh giới cao hơn là "Cực cảnh," họ không dám nghĩ tới! Bởi vì Cực cảnh trong thiên hạ quá hiếm hoi, đạt đến cảnh giới này quá khó khăn.
Mặc kệ thế nào.
Việc Tần Vân dễ dàng chém giết đại yêu ma đã khiến nhiều yêu ma run sợ. Ví dụ như bảy đại yêu ma của Bách Hoa nương nương giờ đang tụ tập một chỗ, cẩn thận đề phòng, không cho Tần Vân cơ hội đánh lẻ nữa.
"Ta biết ngay mà."
Trong nhà gỗ, Tần Vân nhìn bảy đại yêu ma trên ngọn núi phía xa, "Một khi chém giết một đại yêu ma, những phe khác chắc chắn cảnh giác! Chúng sẽ đốc toàn lực đề phòng, muốn giết thêm một tên nữa... khó rồi!"
"Thôi vậy." Tần Vân quay sang nhìn mộ thư sinh, người bạn tốt cách đó không xa, "Lần này ta đến vốn là vì thư sinh. Thư sinh đã chết, cứ để tiểu nữ yêu giữ đạo hiếu ba ngày đã. Còn đám đại yêu ma kia? Lần này vừa hay có thể mượn chúng để thử phi kiếm lợi hại của ta, cũng tiện thể trấn nhiếp các phe. Nếu giết thêm được một hai tên đại yêu ma, chẳng khác nào cứu vớt cả triệu dân chúng, công đức vô lượng."
Mỗi đại yêu ma đều sống lâu, gây họa vô số.
Chúng trấn giữ một phương, hàng năm vô tình giết hại cả ngàn nhân tộc là chuyện thường. Tuổi thọ của chúng thường vượt quá ngàn năm, gây họa thật khó lường. Kỳ thực mối nguy lớn nhất của đại yêu ma là chúng có vô số vây cánh! Vô số yêu quái lớn nhỏ đầu quân dưới trướng đại yêu ma, có chỗ dựa, đám tiểu yêu mới dám tùy ý tác oai tác quái. Như Thủy Thần đại yêu trước kia, khi Thủy Thần còn sống, lũ tiểu yêu tha hồ hoành hành.
Khi Thủy Thần đại yêu chết, triều đình dễ dàng khu trục đám yêu quái, dân Quảng Lăng quận lập tức sống dễ thở hơn nhiều.
Một đại yêu ma là một nguồn tai họal
Chém giết một đại yêu ma, tự nhiên công đức vô lượng!
"Giờ ta mới chỉ phô diễn một phần thực lực." Tần Vân thầm nghĩ, "Thực lực Tiên Thiên Cực cảnh chưa bộc lộ hết. Có lẽ, đánh bất ngờ vẫn có thể giết thêm một hai tên."
"Giết được một tên là lời lắm rồi." Tần Vân không vội.
Nhân tộc và yêu ma tranh đấu từ thượng cổ đến nay chưa từng ngừng.
*+#+x*+x#+x£
Thời gian trôi qua.
Tần Vân ở lại thủ mộ cùng Tiểu Ngư Yêu, trong khi đó, số lượng đại yêu ma bên ngoài Lam Bà Sơn ngày càng tăng. Chúng thử liên thủ nhiều lần nhưng không phá nổi Chu Thiên Kiếm Quang của Tần Vân.
"Hô."
Một đạo lưu quang đen phá không bay tới, tốc độ cực nhanh. Bên trong lưu quang đen là một con hắc xà khổng lồ đang phi hành, trên lưng hắc xà có hai bóng người khoanh chân ngồi, là Ngạc Long lão tổ và một lục y nữ tử.
Hắc Xà động chủ về độn thuật không thua gì Như Ý quan chủ. Chỉ là vì phải chở theo đồng bạn nên tốc độ mới chậm hơn.
"Lão tổ, Lam Bà Sơn ở ngay phía trước." Hắc Xà cất tiếng người.
"Ừm." Gương mặt béo mập của Ngạc Long lão tổ, đôi mắt vàng đục ẩn hiện ánh sáng, khóe miệng nhếch lên, "Xem ra lão tổ ta đến sớm nhất."
Ngạc Long lão tổ muốn nói, trong số những kẻ cùng đẳng cấp, hắn đến sớm nhất.
"Lang Sơn lão tổ bọn họ chậm hơn chúng ta, bảo vật của Tần Vân này tự nhiên thuộc về lão tổ." Lục y nữ tử cười nói.
"Yên tâm, phần của hai ngươi cũng không ít đâu." Ngạc Long lão tổ mỉm cười, Nhưng Tần Vân ở Quảng Lăng quận này, theo tình báo thì hắn là Tiên Thiên Kim Đan cảnh, Ý cảnh lĩnh vực. Hơn nữa còn ngộ ra phi kiếm thuật rất lợi hại. Chỉ bằng chút thực lực đó mà đòi chống lại ta sao?”
Cực cảnh đại diện cho một phần bản chất của thiên đạo. Ngạc Long lão tổ sánh ngang Cực cảnh, thực lực tự nhiên không thể xem thường.
"Hô."
Khi đến gần Lam Bà Sơn, hắc xà biến thành một thanh niên yêu dị, cùng lục y nữ tử ngoan ngoãn đứng sau lưng Ngạc Long lão tổ.
"Lão tổ." Chín đại yêu ma đã đến cũng thầm run sợ, vài tên chủ động nghênh đón.
"Ngạc Long lão tổ tới." Độc Long vương truyền âm cho Bách Hoa nương nương bên cạnh, "Hắn tới, đến lúc đó bảo vật có lẽ không còn phần của chúng ta.”
"Đừng nóng vội." Bách Hoa nương nương đáp, "Tần Vân kia không bỏ chạy, có lẽ hắn có chỗ dựa. Chúng ta cứ lặng lẽ quan sát."
Bách Hoa nương nương tuy kiêng kỵ Ngạc Long lão tổ nhưng không sợ, ít nhất tự bảo vệ thì có nắm chắc.
"Kim Dương, lần trước ta đến thăm phụ thân ngươi, ngươi vẫn còn là Tiên Thiên Hư Đan cảnh. Chớp mắt một cái ngươi đã là Tiên Thiên Kim Đan rồi." Ngạc Long lão tổ cười chào hỏi Kim Dương công chúa.
Kim Dương cung chủ cười rạng rỡ: "Ngạc Long thúc thúc, ta chỉ đến góp vui thôi, lần này vẫn phải nhờ Ngạc Long thúc thúc. Chín người chúng ta liên thủ không phá nổi phi kiếm thuật của Tần Vân kia. Thực lực Ngạc Long thúc thúc hơn xa chúng ta, tin rằng người nhất định có thể phá giải."
Ngạc Long lão tổ mim cười: Không thể chủ quan, Tần Vân kia dám ở đây không trốn, chắc có chỗ dựa. Cũng được, ta sẽ thử hắn một chút."
Nói xong, Ngạc Long lão tổ xoay người, hóa thành một sinh vật giống cá sấu dài hai ba dặm! Toàn thân hắn phủ đầy lớp vảy giáp lớn, đầu lâu dữ tợn khổng lồ, miệng rộng có thể nuốt trọn cả ngọn núi nhỏ. Thân thể khổng lồ như cá sấu của hắn uốn lượn nằm giữa không trung, lớp vảy sau lưng nhấp nhô như núi non trùng điệp.
Nếu nhìn kỹ, mỗi phiến vảy giáp đều có vô số phù văn, khí tức tà ác tràn ngập trên bề mặt phù văn.
Hắn vừa hiện nguyên hình, lập tức khiến mọi đại yêu ma ở đó cảm thấy nghẹt thở.
"Ngạc Long Ma thể." Ai nấy đều rung động.
Ngạc Long lão tổ, bản thể là một con Ngạc Long, một dị chủng thượng cổ, đủ sức tranh phong với long tộc! Chân thân Ngạc Long trời sinh đã cường hoành, hắn còn tu luyện pháp môn Ma Thần, tu thành Ma thể! Tự nhiên đạt đến một trình độ cực kỳ khủng bố. Trong nhân tộc, chỉ có Cực cảnh mới có thể so sánh với hắn.
"Ngạc Long lão tổ hiện ma thể."
"Tần Vân liệu có chống cự được Ngạc Long lão tổ?"
Thiên hạ các nơi đều chú mục.
Tần Vân cũng bước ra khỏi nhà gỗ, ngẩng đầu nhìn Ngạc Long lão tổ che khuất nửa bầu trời. Ngạc Long lão tổ nhìn xuống, đôi mắt nhô lên trên đầu, rất rõ ràng, con ngươi chứa đầy vẻ lạnh lẽo.
"Cái này, cái này..." Tiểu Ngư Yêu Phó Tư Trác run rẩy, chỉ nhìn thấy chân thân Ngạc Long lão tổ, nàng đã sợ hãi tột độ.
"Đừng sợ, sợ thì nhắm mắt lại." Tần Vân cười nói.
Tiểu Ngư Yêu gật đầu, lấy tay che mắt, nhưng vẫn len lén nhìn qua khe hở giữa các ngón tay.
"Ngạc Long lão tổ, sánh ngang Cực cảnh." Tần Vân thầm nghĩ, "Là đối thủ mạnh nhất ta từng gặp."
"Nhân tộc Tần Vân."
Thân thể Ngạc Long lão tổ khổng lồ, thanh âm trầm thấp ầm ầm, "Nếu ngươi ngoan ngoãn giao bảo vật ra, lão tổ ta hứa tha cho ngươi một mạng, thậm chí hộ tống ngươi về Quảng Lăng. Ngươi chỉ có một cơ hội sống sót, hãy nắm lấy."
Ngạc Long lão tổ cũng đã suy nghĩ kỹ, nếu giết Tần Vân, ngay khi hắn ra tay, các đại yêu ma khác chắc chắn sẽ xông vào cướp đoạt.
Ví dụ như Bách Hoa nương nương, Vô Ảnh ma quân, dù đánh không lại hắn nhưng bảo toàn tính mạng thì có thừa. Chắc chắn chúng sẽ đến tranh giành.
Nếu Tần Vân ngoan ngoãn dâng bảo vật, tự nhiên mọi thứ sẽ thuộc về hắn.
"Không cần.” Tần Vân nói.
"Ồ? Cho ngươi đường sống ngươi không đi, ta ngược lại muốn xem xem ngươi có chỗ dựa gì." Thân thể khổng lồ của Ngạc Long lão tổ đột nhiên chuyển động, chiếc đuôi Ngạc Long vừa to vừa lớn vung ra, ầm ầm! Khoảnh khắc đó như thể thiên địa đảo ngược, không khí vặn vẹo. Các đại yêu ma khác vội vàng bảo vệ bản thân.
Chỉ thấy chiếc đuôi Ngạc Long quét sạch thiên địa, mang theo uy thế không thể tưởng tượng nổi, quật thẳng vào Chu Thiên Kiếm Quang trên Lam Bà Sơn.