Phế Thê Trùng Sinh

Lượt đọc: 9022 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »
Chương 62
ta áp chết ngươi

❊ ❊ ❊

Thi Nguyên nhìn thấy vẻ mặt Ô Nhược không thể tiếp thu nên căng chặt da đầu gật gật.

Ô Nhược lại hỏi một lần: “Các ngươi nói thị tẩm, không phải là thị tẩm mà ta nghĩ đâu đúng không?”.

Thi Phó nhận thấy cậu tức giận, cúi đầu không lên tiếng, mặc quần áo lót vào cho cậu xong lại khoác áo choàng to dày lên.

Ô Nhược vẻ mặt không thể tin được. Cậu béo như vậy, thế mà còn muốn muốn cậu đi thị tẩm!?

Thi Nguyên cùng Thi Diệc yên lặng đỡ cậu rời khỏi phòng tắm đi vào phòng trong.

Hắc Tuyển Dực đang xem phương pháp bức cổ mà Nỗ Mộc cho thì nghe thấy tiếng bước chân tiến vào, nâng mắt lên nhìn một cái.

Ô Nhược đen mặt đứng bên mép giường, cho bọn Thi Nguyên lui ra, sau đó đứng ở trước giường nhìn chằm chằm Hắc Tuyển Dực.

Hắc Tuyển Dực nhét trang giấy xuống dưới gối: “Lên giường.”

Trán Ô Nhược nổi gân xanh, cảm giác muốn đánh cho Hắc Tuyển Dực một trận.

Hắc Tuyển Dực thấy cậu bất động, mày nhăn chặt lại: “Đi lên”.

Ô Nhược nhìn y, lại nhìn giường đệm: “Ngươi ôm ta đi lên.”

Hừ!

Không phải muốn ta thị tẩm sao?

Vậy tới đây đi!

Đại gia ta sẽ đè chết ngươi.

Hắc Tuyển Dực: “……”

Trong lòng Ô Nhược đặc biệt đắc ý, ôm không được đúng không? Vậy còn không biết xấu hổ muốn cậu thị tẩm, quả thực chính là muốn chết.

Hắc Tuyển Dực thấy cậu vẻ mặt tự đắc, nhướng mày, xốc chăn ra đứng lên, kéo áo choàng và dây lưng trên người cậu xuống.

Ô Nhược vội vàng nắm lấy áo choàng: “Ngươi làm gì?”

Hắc Tuyển Dực dùng sức kéo áo choàng của cậu xuống quải đến y câu thượng, rồi sau đó, cân nhắc xem làm cách nào bế người lên giường, nhưng mà rốt cuộc thân thể Ô Nhược quá lớn, cánh tay y nhiều nhất chỉ có thể ôm lấy một nửa người cậu, một nửa kia nếu ôm không hết, sẽ dễ dàng ngã xuống.

“Ngươi nhanh lên, ta lạnh.” Ô Nhược không có áo choàng giữ ấm, nhịn không được run lên.

Hắc Tuyển Dực nắm lấy cổ tay phải của cậu, lại ngồi xổm xuống nắm lấy cổ chân phải, bỗng nhiên, dùng lực nâng người ném lên trên giường.

Trước mắt Ô Nhược bỗng nhiên trời đất quay cuồng, ngay sau đó, người đã bị ném lên giường, may mắn đệm chăn đủ dày, nếu không thì có cậu chịu.

“Thoát y.” Hắc Tuyển Dực nhẹ giọng nói.

“Ta không thoát.” Ô Nhược gian nan chuyển động thân thể vào bên trong.

Trán Hắc Tuyển Dực gân xanh nổi lên, là y tiêu hao linh lực giúp cậu bức trùng cổ ra, cậu lại không tình nguyện như vậy, chẳng lẽ là sợ đau?

Y híp híp mắt: “Ngươi sợ đau?”

Nhớ rõ Nỗ Mộc có nói qua trong quá trình giải cổ sẽ thập phần thống khổ, người này khẳng định là sợ đau.

Khuôn mặt mập mạp của Ô Nhược vừa đỏ vừa nóng, nổi giận nói: “Đổi lại là ngươi, ngươi cũng sợ đau đi.”

Đến bây giờ cậu vẫn như cũ nhớ rõ ràng cảm giác lần đầu tiên hai người hoan ái ở đời trước.

Hắc Tuyển Dực nhướng mày: “Ngươi đừng lo lắng, rất nhanh sẽ tốt thôi.”.

Ô Nhược xấu hổ trừng mắt với y: “Ngươi gạt người.”

Đời trước thời gian ngắn nhất cũng mất nửa canh giờ, hơn nữa, người nam nhân này bình thường đều không chỉ muốn một lần.

Hắc Tuyển Dực kiên nhẫn có hạn, trực tiếp qua đi cởi quần áo cậu.

“Hắc Tuyển Dực, ngươi muốn bá vương ngạnh thượng cung?” Ô Nhược tức giận nhào tới Hắc Tuyển Dực, đè người dưới thân, tùy tay cầm lấy gối đầu ném tới trên người Hắc Tuyển Dực: “Ngươi sao gấp gáp như vậy? Không thể chờ ta ốm bớt lại làm cái kia sao? Ta hiện tại béo như vậy, ngươi như thế nào hạ thủ được?”

Hắc Tuyển Dực bị cậu đánh thành ngốc, trong lúc nhất thời, không rõ ý tứ những lời cậu nói.

Lúc này, một tờ giấy trắng từ không trung rớt xuống, dừng ở trên mặt Hắc Tuyển Dực.

Ô Nhược ngẩn người: “Đây là cái gì?” Cậu cầm lấy vừa thấy, mặt trên viết các bước, bởi đời trước giải qua cổ, cho nên cậu biết đây là trình tự giải cổ.

Hắc Tuyển Dực trầm giọng giải thích: “Đây là trình tự giải cổ Nỗ Mộc cho ta, hắn muốn ta đêm nay bắt đầu giải cổ cho ngươi.”

Ô Nhược tức giận trừng mắt với y: “Nếu muốn giải cổ, sao ngươi vừa rồi còn muốn cái kia.”

“Cái nào?” Hắc Tuyển Dực không rõ nguyên do.

“Ngươi muốn ta cởi quần áo.”

“Là Nỗ Mộc nói phải cởi quần áo mới có thể nhìn thấy sâu từ đâu chui ra.”

Ô Nhược rất nhanh liền hiểu rõ chuyện từ đầu đến cuối: “Sư phụ, tên hỗn đản này, thế mà lừa gạt người ngoài nghề, khi bức trùng cổ căn bản không cần cởi quần áo, chỉ cần bức cổ trùng hướng đầu ngón tay ta là được, nó sẽ chui ra từ đầu ngón tay ta, ngươi xem, trên giấy trình tự được miêu tả rành mạch.”

Hắc Tuyển Dực nghe ngữ khí cậu chắc chắn, liền biết mình bị Nỗ Mộc lừa.

Bất quá, cũng chỉ thêm một bước cởi quần áo, Ô Nhược cần gì phải kích động như vậy? Còn nói y muốn bá vương ngạnh thượng cung?

Hắc Tuyển Dực nhịn không được hỏi: “Vừa rồi lúc ta muốn ngươi cởi quần áo, ngươi suy nghĩ cái gì?”

Mặt Ô Nhược lại lần nữa vừa đỏ vừa nóng lên, lúng túng nói: “Không có gì, chúng ta nhanh bức cổ trùng ra đi.”

Hắc Tuyển Dực không định buông tha cậu: “Không phải là ngươi cho rằng ta muốn ngươi đi?”

Ô Nhược đánh chết cũng không thừa nhận: “Không có.”

Đáy mắt Hắc Tuyển Dực hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Ngươi xác định ngươi không nghĩ như vậy?”

Ô Nhược bị y hỏi đến thẹn, tức giận trừng mắt liếc y một cái: “Vừa rồi lúc ta tắm rửa, là tắm cánh hoa, còn thoa dầu mè, lúc sau Thi Nguyên nói cho ta đêm nay muốn thị tẩm, cho nên việc này có thể trách ta suy nghĩ lung tung sao? Đây khẳng định là trò quỷ của Hắc Tín, chính hắn nói với Thi Nguyên ta đêm nay muốn thị tẩm.”

Hắc Tuyển Dực nhìn cậu vừa thẹn vừa giận cộng với bộ dáng xấu hổ, không nhịn được cong cong môi.

“Ngươi lại cười, ta liền đè chết ngươi.” Ô Nhược cả người nhào đến trên người Hắc Tuyển Dực, giống như thái sơn áp đỉnh, người dưới thân kêu lên một tiếng.

Hắc Tuyển Dực: “……”

Ách, người này thật đúng là nặng.

Ô Nhược thấy y nhăn chặt mày, vui vẻ cười: “Sợ rồi sao?”

Hắc Tuyển Dực mặt trầm xuống: “Dậy.”

“Ta không dậy nổi.”

Hắc Tuyển Dực híp híp mắt, giơ tay sờ lên eo cậu.

Ô Nhược như bị phải bỏng, đột nhiên dời thân thể đi, thấy Hắc Tuyển Dực xốc chăn lên chuẩn bị ngủ, cậu liền ôm lấy eo đối phương: “Đại gia, ta sai rồi.”

Lát nữa cậu còn muốn nhờ người này bức trùng cổ, cũng không thể đắc tội người ta.

Hắc Tuyển Dực nhướng mày: “Sai chỗ nào?”

“Ta không nên hoài nghi ý tốt của ngươi, lại càng không nên lấy ưu thế trọng lượng cơ thể đè ngươi.”

Khóe miệng Hắc Tuyển Dực hơi hơi nhếch lên, phi thường vừa lòng thái độ nhận sai của cậu.

Hai người sau khi bức trùng cổ ra, liền từng người chui vào ổ chăn ngủ, sáng hôm sau dậy tiễn đưa Nỗ Mộc.

Ô Nhược lưu luyến không rời: “Sư phụ, chờ ta về sau có rảnh, liền đi Vu tộc tìm ngươi.”

“Được.” Nỗ Mộc sợ nhất là không khí thương cảm khi ly biệt, liền đổi đề tài, ghé vào lỗ tai Ô Nhược, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi tối hôm qua cùng Hắc tiểu tử thế nào?”

Ô Nhược cho hắn một ánh mắt xem thường: “Chuyện gì cũng không phát sinh.”

Nỗ Mộc cười vỗ bờ vai của cậu nói: “Ta thấy quản gia rất sốt ruột chuyện của các ngươi, liền giúp một phen, được rồi, sắc trời đã không còn sớm, ta phải đi.”

“Ân, sư phụ, đi thong thả.”

Ô Nhược nhìn theo Nỗ Mộc cùng nhóm thủ hạ của hắn rời đi cho đến khi nhìn không thấy bọn họ nữa mới thôi, rồi mới cùng Hắc Tuyển Dực trở về phủ.

Hắc Tuyển Dực trực tiếp đi phòng luyện khí.

Ô Nhược hướng Thi Hựu phân phó nói: “Đã nhiều ngày, Ô Ngạn Lan nhất định sẽ phái người ra Ô gia tìm người, ngươi nghĩ biện pháp để Linh Mạch Hàn trà trộn vào trong đội ngũ bọn họ.”

“Vâng.” Thi Hựu xoay người rời đi, đến giữa trưa mới vội vàng gấp gáp trở về, sau đó liền mang theo Linh Mạch Hàn rời khỏi Hắc phủ, lúc sau, chỉ có một mình Thi Hựu trở về.

Hai ngày sau khi Linh Mạch Hàn rời đi chính là hai mươi ba tháng chạp cúng tết ông Táo, cả nhà muốn ăn kẹo nhà làm cúng ông Táo, lấy cầu Táo thần cầu phúc, cả nhà năm sau bình an. Tới hai mươi bốn tháng chạp chính là ngày quét dọn nhà cửa, từng nhà đều phải quét tước, rửa sạch các loại gia cụ, tháo giặt đệm chăn màn, vẩy nước quét nhà sáu lư đình viện, phủi phất trần cấu mạng nhện, đào cống ngầm, không khí sạch sẽ đón năm mới đến. Mà trong phủ, Thi Phó một bên quét tước, Đản Đản liền một bên phá hư, mới vừa quét xong sân, chớp mắt, đại viện liền loạn thành một đoàn, cuối cùng bị Ô Nhược phạt diện bích mới thôi.

Ngày trôi qua đặc biệt mau, nháy mắt liền nghênh đón đêm trừ tịch. Ra khỏi phòng luyện khí, Hắc Tuyển Dực vừa nhìn thì thấy khắp nơi đều nhuộm sắc đỏ, điều linh đại thụ phảng phất trong một đêm mọc ra lá đỏ, treo đầy tơ hồng, trên hành lang dài và bên dưới mái hiên cũng treo từng hàng đèn lồng đỏ thẫm, ánh nến sáng ngời, thập phần vui vẻ.

Y đi vào đại sảnh, chưa qua khỏi cửa liền nghe được tiếng cười tràn ngập, không nhịn được cũng bị ảnh hưởng, khóe môi hơi hơi cong.

Trong đại sảnh, Ô Nhược đang phát bao lì xì cho Hắc Tín, Hắc Càn và bọn Thi Nguyên: “Thi Nguyên, Thi Hựu, Thi Cửu, Thi Diệc, đêm nay không cần các ngươi hầu hạ, bốn người các ngươi có thể đến sau bếp cùng ăn giao thừa với những người khác, hảo hảo ăn một trận.”

Thi Nguyên bốn người vui vẻ nói: “Cảm ơn phu nhân.”

Ô Nhược nhìn thấy Hắc Tuyển Dực tiến vào, cười cười: “Ngươi đã đến rồi, chúng ta ăn cơm đi.”

Đản Đản bổ nhào lên trên đùi Ô Nhược, ngửa đầu bĩu môi hỏi: “Cha, bao lì xì của ta đâu?”

Hắc Tín mị mị cười: “Tiểu thiếu gia cũng muốn bao lì xì a.”

“Bao lì xì của ngươi ta giúp ngươi giữ, chờ ngươi trưởng thành cho ngươi dùng cưới vợ.”

Đản Đản mở to đôi mắt tràn ngập tò mò: “Cha, vợ là cái gì? Có thể ăn sao?”

Hắc Càn đè nặng khóe miệng ý cười: “Có thể ăn.”

“Đi.“ Hắc Tín đẩy hắn: “Dạy hư tiểu thiếu gia.”

“Đều ngồi xuống đi.” Ô Nhược mời Hắc Tín cùng Hắc Càn ngồi vào bàn.

“Cảm ơn phu nhân.”

Hắc Tuyển Dực lấy bao lì xì trong tay áo ra cho bọn hắn, ngay cả bọn Thi Nguyên cũng có một phần, mà bao lì xì của Ô Nhược là lớn nhất.

Ô Nhược gắt gao túm bao lì xì, nhẹ giọng nói tiếng cảm tạ, đây là bao lì xì đầu tiên cậu nhận được từ Hắc Tuyển Dực, trong lòng mạc danh cảm thấy đặc biệt cao hứng.

Đản Đản cũng đặc biệt vui vẻ, bởi vì nhóc lần đầu nhận được bao lì xì, liền mở ngay ra, bên trong có bốn cái vòng tay nhỏ bằng bạc, phía trên còn gắn rất nhiều lục lạc: “Cảm ơn phụ thân.”

Hắc Tín liền trực tiếp đeo vào tay nhỏ cho nhóc.

“Pi ~” đại điểu quái nhìn thấy tất cả mọi người đều có bao lì xì, bất mãn kêu một tiếng.

Hắc Tín cười nói: “Pi pi cũng muốn bao lì xì a.”

Ô Nhược nghi hoặc: “Chim này gọi là Pi pi?”

“Là tiểu thiếu gia đặt tên cho nó.”

Hắc Tuyển Dực lại lấy một cái bao lì xì đưa cho Pi pi.

Pi pi hưng phấn dùng miệng ngậm bao lì xì lại, sau đó giấu phía dưới cánh của nó.

Mọi người chờ một nhà chủ nhân kêu ăn cơm, mới cầm đũa lên.

Đản Đản hưng phấn nói: “Ta muốn ăn chân gà.”

“Được.” Hắc Tín gắp chân gà cho nhóc.

Hắc Tuyển Dực gắp một chân gà khác đưa cho Ô Nhược.

“Cảm ơn.” Ô Nhược vừa ăn vừa cười nhìn bọn họ, trong lòng không nhịn được cảm thán, nếu là đời trước, hắn nhất định sẽ không tin mình sẽ có một ngày như vậy —— một ngày sẽ cùng Hắc Tuyển Dực bọn họ đón năm mới.

Ngoài trời, tuyết lớn bay tán loạn, lại không ngăn được không khí vui mừng đón năm mới, toàn bộ Cao Lăng Thành đều là tiếng pháo cùng tiếng cười vui của mọi người.

Trong lòng Ô Nhược vui vẻ, không khỏi uống nhiều thêm hai ly, chờ đón giao thừa qua đi trở lại phòng ngủ, người đã say huân huân.

Cậu lấy túi tiền thêu xong lúc trước đưa cho Hắc Tuyển Dực: “Tặng cho ngươi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »