Phế Thê Trùng Sinh

Lượt đọc: 8410 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »
Chương 52
đúng là ông trời cũng giúp mình rồi

❊ ❊ ❊

Chứng kiến Ô Huyền Nhiên chẳng những không trách phạt đám người trộm sính lễ mà còn quở mắng người bị hại là mình, Ô Tiền Thanh lập tức hiểu được cha ông cũng nhúng tay vào chuyện này. Trong lòng ông thất vọng không nói thành lời.

Đột nhiên, ông xoay người, nghiêm túc thỉnh cầu Ô Bặc Phương:

- Xin ông nội làm chủ, yêu cầu những người đã trộm sính lễ phải trả lại hết cho con ta.

- Đương nhiên phải thế, ta nhất định sẽ giúp ngươi đòi lại sính lễ. - Ô Bặc Phương cau mày.

Vừa rồi, Hắc Tín cũng đã nói ra chuyện của Ô Thần Tử. Nếu giờ hắn không giúp Ô Tiền Thanh đòi lại sính lễ thì nhất định chuyện này sẽ đến tai vị kia. Vì vậy, Ô Bặc Phương không thể không nhúng tay vào.

Nếu để cho người khác biết Ô gia tham lam đến mức ngay cả sính lễ của tiểu bối cũng dám trộm thì không biết người đời sẽ cười nhạo như thế nào đây chứ.

Ô Bặc Phương giận tím mặt, nổi giận với Ô Tiền Cạnh:

- Ngay cả sính lễ của tiểu bối* mà cũng lấy, các ngươi có biết xấu hổ hay không? Nếu việc này truyền ra ngoài thì còn ai dám tín nhiệm Ô gia chúng ta? Sau khi trở về, các ngươi lập tức trả sính lễ của Tiểu Nhược cho Tiền Thanh, sau đó viết một bức thư hối lỗi rồi đến chỗ ta chịu phạt.

Hiện giờ, chứng cứ vô cùng xác thực, Ô Tiền Đồng lại thừa nhận bọn họ đã sính lễ, Ô Tiền Cạnh không thể phủ nhận việc này được nữa. Bất đắc dĩ, hắn phải lên tiếng đồng ý.

Ô Tiền Đồng có hơi nóng giận, đồ đã tới tay lại bắt bọn họ giao ra. Hắn có chút không thoải mái:

- Nếu đồ đã dùng rồi thì sao?

- Vậy thì dựa theo giá thị trường để bồi thường. Mỗi món sính lễ mà chủ tử đưa cho phu nhân đều có giá không dưới hơn mười vạn lượng bạc. Thậm chí, có một số món có giá từ năm mươi vạn lượng trở lên. - Hắc Tín cười lạnh.

Ô Tiền Đồng không kiềm chế được nữa mà quát lên:

- Các ngươi muốn thừa nước đục thả câu chứ gì? Chỉ một chút vật phẩm đó làm sao trị giá mười vạn lượng bạc được chứ?

- Nếu Ngũ gia cảm thấy không đáng giá thì mau trả lại sính lễ ----- nguyên vẹn!

- Ngươi...... Ô Tiền Đồng tức giận không nói nên lời.

Thấy Ô Tiền Đồng làm sai còn hùng hổ, Ô Bặc Phương nổi giận:

- Các ngươi mau cút về nhà mang sính lễ ra đây.

- Khoan đã. - Hắc Tín lấy cây quạt ngọc màu xanh biển từ trong tay áo ra - Cây quạt này cũng do hai vị tiểu công tử cầm cố cho chưởng quỹ của Đổ Nhạc Phường, trả lại cho các người.

Hắn đặt Huyền Nha Phiến lên bàn.

- Đây không phải pháp khí của mẹ ta sao? - Ô Nhược kinh ngạc nói.

Ô Tiền Đồng trợn trừng mắt, thằng ranh Ô Bách lại lén cầm đi tận hai món pháp khí. Hắn vươn tay muốn lấy lại nhưng đã bị Ô Tiền Thanh cầm lấy trước.

Ông nhìn chằm chằm Ô Tiền Đồng một cách đầy lạnh lẽo:

- Ngày đó ta thấy các ngươi cần nên mới cho mượn. Sau này, đến lúc phải trả thì các người lại một mực từ chối, còn nói ta không dùng được nên không trả. Không ngờ bây giờ các ngươi lại mang pháp khí đi và làm ra chuyện này, thật sự làm cho lòng người rét lạnh.

Ô Tiền Đồng câm nín.

Hiện giờ, Ô Tiền Thanh vô cùng thất vọng về huynh đệ nhà mình nên ông không muốn bận tâm đến tình cảm huynh đệ nữa. Ông xoay người nói với Ô Bặc Phương:

- Ông nội, không phải trước kia người từng hỏi ta pháp khí ở đâu sao?

Bọn người Ô Tiền Cạnh hơi biến sắc.

- Ừ, đúng vậy, thế thì sao? - Ô Bặc Phương nhìn đám người Ô Tiền Đồng.

- Bây giờ ta nói cho người biết, một phần pháp khí của phu nhân và ta đều bị đại ca mượn, bọn họ còn nói rằng sau bảy ngày sẽ trả. Nhưng hơn ba tháng trôi qua, ta vẫn không thấy đại ca trả lại cho ta. Ta từng lén đòi bọn họ trả lại nhưng đều bị cự tuyệt. Bây giờ, nhân lúc có mặt đầy đủ mọi người, trước mặt tổ phụ ta muốn đòi lại pháp khí từ chỗ Đại ca, Nhị ca, Tứ đệ, Ngũ đệ để ta có thêm mấy pháp khí cho bọn nhỏ phòng thân.

Ông biết trước kia mình rất dễ dãi nên mới khiến bọn họ không biết sợ là gì, năm lần bảy lượt kéo dài thời gian trả pháp khí.

Ô Nhược hơi nhếch môi, chính y đã bảo Hắc Tín sau khi giải quyết xong chuyện sính lễ thì mang Huyền Nha Phiến ra. Bởi vì y biết, với tính tình của Ô Tiền Thanh, ông chắc chắn sẽ không để người khác tiếp tục bắt nạt gia đình của mình.

Ô Bặc Phương nhìn sang đám người Ô Tiền Cạnh:

- Có thật như vậy không?

Đám người Ô Tiền Đồng vừa định phản bác, Hắc Tín đã giành nói trước:

- Trước khi đến Cao Lăng Thành, Ô Quốc sư vẫn luôn khen tộc trưởng Ô là người tài đức vẹn toàn, nhưng bây giờ xảy ra chuyện này, đúng là làm cho lão nô mở rộng tầm mắt. Người Ô gia không những trộm sính lễ người khác mà còn mượn pháp khí không trả. Nếu như chuyện này truyền đến tai Ô quốc sư, không biết ngài ấy có cảm thấy các ngươi đang vả vào mặt mình không?

Sắc mặt của đám nguời Ô Tiền Đồng chuyển từ xanh sang đen. Nếu có thể, chắc chắn bọn họ sẽ nhào tới giết chết Hắc Tín.

Ô Bặc Phương là kẻ rất sĩ diện. Vừa nghe Hắc Tín nói như thế, hắn vội vàng nghiêm mặt lệnh cho đám Ô Tiền Đồng trả pháp khí cho Ô Tiền Thanh.

- Nếu muốn chúng ta trả pháp khí thì trước tiên huynh phải trả lại toàn bộ tài liệu cho chúng ta. Dù sao các người cũng đã có pháp khí phòng thân, không cần tài liệu để làm pháp khí nữa. - Ô Tiền Đồng nổi nóng.

Ô Tiền Thanh không ngờ đám người này còn dám uy hiếp ngược lại mình, ông lạnh lùng nói:

- Thứ các người mượn là pháp khí của ta và cũng đã giao hẹn phải trả trong vòng bảy ngày. Bây giờ, đã hơn ba tháng rồi, các người phải giữ lời mà trả lại cho ta. Còn chuyện cho ta mượn tài liệu cũng đã giao ước ổn thỏa, chờ sau khi con ta rèn luyện trở về sẽ tìm được tài liệu “tương đồng”" sẽ trả lại. Huống chi ta cũng đã dùng tài liệu rồi, sao có thể trả lại ngay được? - Ông nhấn mạnh chữ “tương đồng”.

- Huynh...

- Tam ca, là chúng ta sai, chúng ta sẽ trả tài liệu và pháp khí cho huynh. - Ô Tiền Bân ngắt lời Ô Tiền Đồng.

- Hắc quản gia, lúc nãy ngươi nói đang tạm giữ Tiểu Thế và Tiểu Bách, bây giờ hai đứa ở đâu? - Đổng Mính Kỷ hỏi.

- Tối nay ta sẽ thả hai vị tiểu công tử ra. - Hắc Tín mỉm cười.

Đổng Mính Kỷ hừ lạnh rồi theo chân trượng phu rời khỏi Bặc Cẩm Viện.

Ô Tiền Đồng vội vàng hỏi:

- Tứ ca, vì sao huynh không để ta nói hết?

- Ngươi không thấy sắc mặt của ông nội rất khó coi sao? Nếu ngươi nói nữa thì sẽ bị kéo ra ngoài đánh một trăm đại bản ngay lập tức. - Ô Tiền Bân bực tức.

- Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải trả lại pháp khí à? - Ô Tiền Đồng khó chịu.

Nếu vậy thì tài liệu của bọn họ không phải là cho mượn miễn phí sao?

- Ngươi gấp cái gì? Ông nội bảo chúng ta trả lại tài liệu và pháp khí chứ có nói phải trả hết ngay lập tức đâu. - Ô Tiền Bân híp mắt.

- Tứ ca, ý của huynh là...

Đáy mắt Ô Tiền Cạnh lóe lên một tia âm lãnh:

- Ý của Tứ ca ngươi là chúng ta có thể kéo dài thời gian, viện cớ tạm thời không tìm được tài liệu. Sau đó, cứ cách một năm rưỡi chúng ta lại trả một món cho bọn chúng. Hừ, cứ như vậy đi, cho dù là mười năm sau đi nữa thì hắn cũng chỉ có thể lấy lại được cài món mà thôi.

Ô Huyền Nhiên thờ ơ liếc Ô Tiền Đồng:

- Đại ca ngươi nói không sai. Tiền Đồng, không phải vi phụ muốn trách ngươi nhưng sau này ngươi không nên lỗ mãng như vậy nữa, phải động não một chút, có hiểu không?"

Ô Tiền Đồng cũng biết tính tình mình dễ xúc động, hắn cũng muốn sửa lắm nhưng trời sinh vốn đã như vậy, không cách nào thay đổi được.

- Nhưng chúng ta làm vậy có khi nào bị ông nội trách tội không? - Ô Tiền Ly hỏi.

- Ngươi đừng quên rằng chính ông ấy cũng tham gia lấy sính lễ của Ô Nhược. Vì vậy, chỉ cần chúng ta không làm gì quá đáng đến nỗi truyền đến tai Ô quốc sư ông ấy sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua giống như trước thôi. - Ô Tiền Cạnh cười nhạt.

Ô Bặc Phương là người sĩ diện nên chắc chắn sẽ không để chuyện của Ô Tiền Thanh truyền ra ngoài. Chắc chắn hắn cũng sẽ tìm cách bịt miệng người ở Thư Thanh Viện và Hắc gia.

Ô Tiền Đồng thở phào:

- Vậy là được rồi.

Ô Tiền Bân liếc mắt một cái, bình thường đứa em trai này của hắn thành sự không đủ, bại sự có thừa. Nếu không phải nó là em trai ruột của mình thì ngay cả nhìn thôi hắn cũng lười:

- Về nhà đi, lấy tài liệu và pháp khí tệ nhất trả lại cho nó.

Sau khi đám người đó rời khỏ không lâu, cả nhà Ô Nhược cũng rời khỏi đại sảnh.

Ô Bặc Phương đột nhiên lên tiếng:

- Tiền Thanh, con ở lại đây, ta có lời muốn nói với con.

- Vâng. - Ô Tiền Thanh dừng chân.

Ô Nhược nhếch môi. Với hiểu biết của y về Ô Bặc Phương, việc hắn giữ cha y lại nhất định là muốn khuyên ông không nên truyền chuyện này ra ngoài, sẽ phá hủy danh tiếng Ô gia, tiếc rằng...

Nghĩ tới đây, y mỉm cười sâu xa.

Đúng lúc này, một gã người hầu vội vội vàng vàng chạy lướt qua bọn họ đến cửa đại sảnh hô lớn:

- Gia chủ.

Ô Bặc Phương đang định an ủi Ô Tiền Thanh nhưng lại nghe thế thì không vui hỏi:

- Chuyện gì?

Hắn bước đến gần Ô Bặc Phương, nhỏ giọng thì thầm:

- Hiện giờ toàn bộ người ở thành Cao Lăng đều đang đồn ầm lên chuyện Ô gia chúng ta trộm sính lễ của con trai Tam gia Nam đại viện.

- Cái gì? - Ô Bặc Phương nhíu mày - Tại sao có chuyện này? Là ai truyền ra ngoài?

Hắn vừa định khuyên bảo Ô Tiền Thanh nể tình đám người Ô Tiền Cạnh vi phạm lần đầu và tha thứ cho bọn họ một lần, đồng thời đừng nên để lọt chuyện này ra ngoài thì giờ toàn bộ thành Cao Lăng Thành đã biết hết rồi.

- Dạ, là từ Đổ Nhạc Phường truyền ra. Có người nói lúc đó ồn ào lớn lắm, có rất nhiều người chứng kiến chuyện này.

Ô Bặc Phương nhìn sang Ô Tiền Thanh đang đứng bên cạnh:

- Tiền Thanh, con về trước đi.

Chuyện đã truyền đi, giữ Ô Tiền Thanh lại cũng không ích gì, việc cấp bách là phải đè chuyện này xuống.

- Vâng.

Bước ra khỏi Bặc Cẩm Viện, Ô Tiền Thanh thấy nhóm người Ô Nhược vẫn đang chờ mình, ông thở dài rồi nói:

- Ta không ngờ bọn họ lại làm ra chuyện như vậy.

- Thanh, huynh đừng khổ sở. - Quản Đồng an ủi.

Ô Tiền Thanh cười cười, sau đó nghiêm mặt lại:

- Nhìn cách ứng xửa của ông nội và cha, e rằng bọn họ sẽ không dễ gì mà giao ra sính lễ đâu.

Nếu đám người kia đã trộm sính lễ thì nhất định bọn họ sẽ tìm mọi cách kéo dài thời gian trả lại. Lẽ dĩ nhiên ông nội cũng sẽ không cho phép hắn truyền chuyện này ra ngoài.

- Cha, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, người đừng lo lắng nữa. Đúng rồi, bây giờ thân thể của người sao rồi? - Ô Nhược nói.

Nhắc tới tình trạng cơ thể của mình, Ô Tiền Thanh mỉm cười:

- Linh điền khôi phục rất tốt, đã có thể chậm rãi tụ linh. Ta đã làm theo lời con, tắm nước thuốc bỏ thêm Tụ Linh Thảo, mỗi ngày ăn một viên Ngưng Linh Đan, tiến hành đồng bộ, hiệu quả rất tốt. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì bốn mươi chín ngày sau ta có thể hoàn toàn bình phục. Có điều, nếu muốn khôi phục tu vi như cũ thì lại phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa.

- Vậy là tốt rồi.

Lúc rời khỏi Trung viện và đi về phía Nam viện, bọn họ thấy một công tử trẻ tuổi có vẻ kiêu căng ngạo mạn đi đến. Hắn có khuôn mặt tuấn tú, trên đầu mang ngọc quan* màu đen, khoác áo choàng lông chồn đen quý giá, đi giày thêu tinh xảo, phía sau còn có hơn trăm hộ vệ, cả người toát ra khí chất cao cao tại thượng không thể với tới.

Quý công tử liếc mắt nhìn Ô Nhược, hơi ngẩn người rồi cười nhạo:

- Ục ịch như heo.

Nói xong, hắn dẫn theo một đám người hầu Ô gia lướt qua bọn họ vào trong Bặc Cẩm Viện.

- Đó là Ô Ngạn Lan - chắt trai của Ô quốc sư - Ô Tiền Thanh nhỏ giọng nói.

Ánh mắt Ô Nhược lóe lên, đúng là ông trời cũng giúp mình rồi.

Lúc đầu, y tưởng mình phải chờ một thời gian nữa mới có thể ép đám người Ô Tiền Cạnh giao ra sính lễ. Nhưng giờ, xem ra chỉ trong hôm nay thôi là y có thể làm bọn họ ngoan ngoãn giao nộp rồi.

Ô Nhược nói nhỏ vào tai Thi Nguyên. Hắn gật gật đầu rồi đi với Thi Hựu trở lại Trung viện.

Chú thích:

*Ngọc quan:

chapter content

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »