“Bồn cầu?” Liệt Hỏa Thiền Sư lộ rõ vẻ không hiểu.
Chu Thạch thấy thế liền đi đến trước bồn cầu, giải thích rằng: “Tiên sinh ngài có chỗ không biết, nhà xí trong trấn chúng tôi đều là loại này.”
“Cái bồn cầu này rất tiện lợi, ngài nhìn này, phía trên có một sợi dây nối với bể nước, đợi ngài đi vệ sinh xong, chỉ cần kéo sợi dây đó, chất thải sẽ trôi đi ngay lập tức.”
Nói rồi, Chu Thạch kéo sợi dây của bể nước, một tiếng nước chảy vang lên.
Đại lượng nước từ trong bể xả vào bồn cầu, tạo thành một vòng xoáy rồi biến mất hút.
Liệt Hỏa Thiền Sư ngây ngẩn cả người.
Đây là cái hầm cầu mà phàm nhân dùng để đi vệ sinh... vậy mà bây giờ cũng tiện lợi đến thế sao?
“Thứ này quả thật thần kỳ, người có thể tạo ra vật này đúng là có suy nghĩ độc đáo.” Liệt Hỏa Thiền Sư khen ngợi một câu nhưng cũng không để tâm lắm.
Đây chỉ là một chút khéo léo trong tạo tác của phàm nhân mà thôi.
Hắn tò mò hơn là vì sao Chu Thạch lại nhiệt tình với mình như vậy.
“Ta và ngươi đâu có quen biết gì, vì sao ngươi lại muốn giúp ta mở căn phòng này, chăng lẽ ngươi không cần phải trả tiền sao?”
Chu Thạch mỉm cười: “Tiên sinh quả thật không biết gì, nếu như tôi không đoán sai, ngài là từ nơi khác đến đây định cư đúng không?”
“Không sai.” Liệt Hỏa Thiền Sư khẽ đáp.
“Vậy thì đúng rồi, lý trưởng của tiểu trấn này tiếp nhận bách tính từ bên ngoài đến, tôi chính là người phụ trách nhiệm vụ này. Tôi nhìn ngài mặc dù ăn mặc có phần giản dị, nhưng xem ra có vẻ là người biết chữ, người như ngài rất được coi trọng ở trong trấn.”
“Người mới đến trấn chúng tôi, ba ngày đầu ở trọ đều miễn phí. Đây cũng là để người ngoài dễ làm quen với huyện nhà, chờ đến ngày mai tôi sẽ dẫn ngài đến nha môn làm thủ tục đăng ký nhập sổ hộ khẩu, sau đó ngài có thể tìm việc làm trong trấn, chỉ cần làm việc đủ năm năm là có thể được cấp miễn phí một căn nhà.”
“Việc cấp nhà miễn phí này chắc ngài biết chứ?”
Cấp nhà miễn phí... lại có chuyện tốt như bánh từ trên trời rơi xuống thế sao?
Liệt Hỏa Thiền Sư lắc đầu: “Tôi không biết, nhà ở chẳng lẽ không cần tiền sao? Tôi nhớ nơi này vốn tên là Chu Gia Trấn mà, sao mấy năm nay lại thay đổi lớn đến vậy?”
“Ôi! Ngài còn biết Chu Gia Trấn sao?” Chu Thạch kinh ngạc hỏi, “Không sai, nơi này vốn tên là Chu Gia Trấn, nhưng sau này các tiên sư Thiên Hạ Hội đến, giúp nơi này xây dựng lại thành trấn, sau đó mới đổi tên thành Hạnh Phúc Tiểu Trấn, nếu không thì mấy năm nay không thể phát triển nhanh chóng đến vậy.”
“Trong thành ngoài thành, khắp nơi đều là công sức của các tiên sư đấy!” Chu Thạch cảm thán nói, “Tiên sư hạ phàm, cuộc sống của chúng ta liền tốt đẹp hơn nhiều! Ngài nói xem, làm gì có tiên sư nào lại đi xây nhà, chữa bệnh cho phàm nhân mà không lấy tiền!”
“Đặt vào trước kia, tôi nghĩ cũng không dám nghĩ! Mà nay ngày lành tháng tốt chẳng phải đã tới rồi sao, ngài nhìn xem những cánh đồng bên ngoài, vốn dĩ đều là đất cằn cối, đều là tiên sư dẫn linh tuyền từ trên núi về Chu Gia Trấn, mỗi năm bội thu, mọi người đều không lo ăn lo uống.”
Liệt Hỏa Thiền Sư nghe vậy, thần hồn đại chấn!
Không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng!
Hắn nghĩ các tiên sư này không ngoài dự đoán hẳn là tu sĩ, nhưng tu sĩ làm sao có thể đi giúp phàm nhân xây nhà, chữa bệnh được chứ?
Có lẽ có nhiều tu sĩ khi ngao du thế gian ngẫu nhiên phát lòng thiện, sẽ chữa bệnh cho phàm nhân.
Nhưng việc xây nhà cho phàm nhân thì quả thật chưa từng nghe thấy!
Độ Nghiệp Tự nơi hắn tu luyện lấy Phật đạo làm chủ, tu sĩ thân cận phàm nhân cũng không phải số ít.
Nhưng có thể làm được đến mức này thì quả thật không có!
Tu sĩ và phàm nhân suy cho cùng vẫn cách nhau một trời một vực, việc tu sĩ bảo hộ phàm nhân là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng để tu sĩ phục vụ phàm nhân, đó chính là một ý nghĩ viển vông!
Hơn nữa Thiên Hạ Hội là thế nào, hắn từ trước đến nay chưa từng nghe qua, ngoài Nam Cương, lại còn có tông môn hàng đầu như vậy sao?
Trong đó ắt hẳn ẩn chứa một âm mưu to lớn!
“Thiên Hạ Hội là thế nào, và chẳng lẽ các tiên sư làm nhiều việc như vậy mà lại không mưu cầu gì sao?” Liệt Hỏa Thiền Sư vội hỏi.
“Thiên Hạ Hội là một tiên môn lừng lẫy tiếng tăm đấy! Cả vùng này ai mà chẳng biết, vậy mà ngài lại chưa từng nghe qua sao?” Chu Thạch có chút không hiểu, rồi tiếp tục nói, “Bất quá nếu nói các tiên sư có mưu cầu gì, thì đúng là có thật. Có tiên sư của Thiên Hạ Hội đang tu luyện cần dùng máu người.”
“Cho nên đôi khi sẽ đến trấn chúng tôi để lấy một ít máu người.”
Quả nhiên!
Liệt Hỏa Thiền Sư lòng cảnh giác dâng cao, trong lòng hơi lạnh gáy.
Các tu sĩ Ma Đạo của Thiên Hạ Hội quả nhiên thủ đoạn độc ác, lại dùng cách mua chuộc phàm nhân để lấy máu tươi và tính mạng của họ, mà những phàm nhân này còn ngây thơ chẳng hay biết gì.
“Bọn họ muốn các ngươi máu, các ngươi liền cho sao?”
“Cho chứ, rút có đáng bao nhiêu đâu!” Chu Thạch không thèm để ý chút nào nói, “Ối chà tiên sinh, xem ra ngài hoàn toàn không hiểu gì cả.”
“Rút máu có lợi cho sức khỏe, tiên sư đã nói vậy. Tôi nói cho ngài hay, hiến máu này là chuyện tốt đấy, không phải hiến không đâu! Người thường muốn hiến còn khó mà được đấy!”
“Chỉ rút có một ống máu nhỏ như vậy thôi, mà đổi lại được rễ nhân sâm! Đôi khi còn có tiên đan pha nước uống nữa! Chậc, cái vị ấy tôi nói cho ngài nghe, ngon tuyệt vời! Uống xong là khỏe mạnh, tràn đầy sức lực ngay!”
“Chỉ rút một ống nhỏ thôi sao? Ống to bằng nào?” Liệt Hỏa Thiền Sư ngơ ngác.
Chu Thạch lấy tay ước lượng một vật đại khái dài khoảng mười phân, cỡ một ống nghiệm chất lượng tốt.
“Chỉ lớn như vậy thôi, hút xong thì có sao đâu.”
“.” Liệt Hoa Thiền Sư đứng hình, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi, “Tôi nghe nói có một số tà ma lợi dụng hồn phách người để tu luyện, trong trấn có loại người như vậy sao?“
“À, tôi biết. Nhưng các tiên sư Thiên Hạ Hội làm gì cho phép chuyện này xảy ra, trước đó còn chuyên môn xử tử mấy tên tà ma như vậy ở trong trấn.”
Sương mù dày đặc!
Liệt Hỏa Thiền Sư chỉ cảm thấy trước mắt mình như bị màn sương mù che phủ, hơn 300 năm kinh nghiệm sống của hắn vào khoảnh khắc này dường như bị phá vỡ gần như hoàn toàn.
Hắn hoàn toàn không hiểu nổi những đạo lý ẩn chứa bên trong, rốt cuộc là vì sao?
“Tiên sinh, ngài còn muốn hỏi gì nữa không?”
“Tôi....” Liệt Hỏa Thiền Sư đầu óc một mảnh hỗn loạn, “Tôi tạm thời không nghỉ ngơi đâu, ngài dẫn tôi ra ngoài đi dạo một chút được chứ? Chuyện nơi đây tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm, còn xin ngài giúp tôi giới thiệu đôi điều. Đa tạ.”
“Tốt, vậy chúng ta bây giờ liền đi.” Chu Thạch cũng không nói nhiều, quay người dẫn Liệt Hỏa Thiền Sư ra ngoài.
Hai người trở lại đường cái, tiếp tục hướng vào trong trấn đi đến.
Càng đi vào bên trong, sự phồn hoa không những không giảm, ngược lại còn càng thêm náo nhiệt.
Trên những bức tường ven đường bắt đầu xuất hiện đủ loại quảng cáo.
【 Tu tiên xuống nông thôn tốt đẹp, phúc lành lan tỏa vạn nhà 】
【 Thiên Hạ Hội lấy chính đạo làm gương, dẫn dắt bách tính vui vẻ đón cuộc sống sung túc 】
【 Giảng văn minh, thụ tân phong: Ta tự giác, ta tham gia, ta cống hiến 】
Từng dòng quảng cáo khiến Liệt Hỏa Thiền Sư cau mày không hiểu.
Thiên Hạ Hội. rốt cuộc muốn làm gìi
Đúng lúc này, Chu Thạch nói: “Tiên sinh, tôi biết ngài đến một thành trấn xa lạ, điều quan trọng đầu tiên là phải nghĩ xem làm sao để sinh tồn.”
“Thật ra đây không phải việc gì khó, nếu ngài là người không có đồng tiền nào, tôi đề nghị ngài tìm đến các đội thăm dò mỏ xem có cơ hội nào không, có thể làm việc cho các tiên sư là tốt nhất.”
“Chỉ cần phát hiện ra mỏ linh thạch hay các mỏ kim loại khác, Thiên Hạ Hội đều sẽ ban thưởng hậu hĩnh! Hơn nữa khi tham gia đội thăm dò mỏ, ngài cũng không cần lo chuyện ăn uống, một khi phát hiện, về già sẽ không phải lo lắng gì cả! Các tiên sư sẽ trực tiếp lo liệu cuộc sống tuổi già của ngài.”
“Mới mấy năm trước, hai đội thăm dò mỏ của trấn chúng ta đã lần lượt phát hiện ra các mạch mỏ linh thạch dưới lòng đất, hai đội viên đó đều kiếm bộn! Mỗi người được cấp một căn nhà lớn riêng, còn được không ít tiền nữa, con cháu cũng được hưởng phúc lây.”
“Tuy nhiên, công việc này cũng có cái khó là phải thường xuyên rong ruổi bên ngoài nên dễ gặp nguy hiểm.”.