Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 186
ở nhà một mình

❊ ❊ ❊

Phạn Phạn lấy mấy khối chocolate trong túi Phó Cảnh Hi ra, chạm phải ánh mắt của An Cửu liền ra dấu:” Mama, con không ăn, con chỉ xem một chút.”

Năm năm qua, Phó Cảnh Hi đã tạo thành thói quen nhét mấy khối kẹo hoặc là chocolate trong túi, hơn nữa mỗi lần đều không giống nhau.

"Bây giờ nhìn xong rồi, để về chỗ cũ đi." Thái độ An Cửu hoàn toàn không lay chuyển, đứa nhỏ này, nếu có đồ ăn ngon ở trên tay mà không lén lút ăn vụng thì cô đã chẳng phải chú ý đến nó thế này.

Động tác chậm chạp, Phạn Phạn lưu luyến không rời trả về, sau đó đá đá bắp chân, đầu chôn vào hõm vai Phó Cảnh Hi, im lặng không lên tiếng, đồ ăn đã ở trước mặt, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, thật quá bi thương a~~~/(ㄒoㄒ)/~~

Phó Cảnh Hi lặng lẽ nói nhỏ mấy câu bên tai Phạn Phạn, khuôn mặt như đưa đám của đứa nhỏ lập tức trở thành hư không, con bé vui vẻ hôn lên mặt anh một cái:” Thích nhất anh Cảnh Hi~~~”

An Cửu đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, ngược lại không nói thêm gì, nhưng phùng uyển đứng một bên thấy vậy, nháy mắt xệ mặt xuống, sắc mặt thật khó coi, bà hít sâu một hơi mới có thể miễn cưỡng khôi phục lại thái độ, không nói hai lời đi vào phòng, chốc lát sau kéo Phó Hoa Sênh ra.

"An Cửu a, để Sanh Sanh tiễn các con đi!”

Phó Hoa Sênh lảo đảo bị bắt ra ngoài, thật vất vả mới đứng vững thân thể, ngay sau đó liền bị Phùng Uyển bấm một cái, vì vậy không ngừng mở miệng nói: "Ha ha, khong cần làm phiền cháu trai! Tôi đi cho, tôi đi cho!”

Nhìn vẻ mặt khẩn trương không dứt của Phùng Uyển và Phó Hoa Sênh, Phó Cảnh Hi ôm Phạn Phạn, khoé miệng hơi giật giật, sau đó vẻ mặt lạnh nhạt nhìn về phía An Cửu.

An Cửu hạ mí mắt, vuốt ve cái trán, tình hình này làm cô cực kì mệt mỏi, phiền muộn, mọi thứ như nghẹn ở cổ họng.

Hiểu càng nhiều, trong lòng càng rõ ràng, loại cảm giác lại càng mãnh liệt.

Rốt cuộc, ở trong mắt người nhà họ Phó, mình và đứa bé là cái gì?

"Phạn Phạn." An Cửu vươn tay về phía con gái.

Nhiều ngày không thấy, đứa nhỏ có vẻ không bỏ được, do dự một lúc lâu, mới nghiêng người hướng về phía vòng ôm của mẹ.

Trong nháy mắt, sắc mặt phùng uyển như trời sáng sau cơn mưa, Phó Hoa Sênh thở phào nhẹ nhõm một cái, đang chuẩn bị tiếp người thì đột nhiên An Cửu nói một câu:” Mọi người bận rộn như vậy, không cần tiễn, cũng chẳng xa là bao, Phạn Phạn, Đoàn Đoàn, chào mọi người đi!”

Vẻ mặt tự nhiên, nhu hoà, giọng nói khách khí, không có tính công kích mà lại tràn ngập sự kiên định, cảm nhận được sự xa cách và bài xích của cô, trong thời gian ngắn, ba người cũng không giằng co nữa, yên lặng nhìn An Cửu bước đi, một tay ôm Phạn Phạn, một tay dắt Đoàn Đoàn, dần dần di xa.

Phó Hoa Sênh ngượng ngùng sờ lỗ mũi một cái, tiến tới bên tai Phùng Uyển, nhỏ giọng nói: "Đã bảo mẹ đừng như vậy, trước mặt An Cửu mà mẹ phòng Cảnh Hi như phòng sói, thì coi cô ấy là cái gì chứ?”

"Mẹ......" Phùng Uyển mất ngôn ngữ, nhìn Phó Cảnh Hi đang phất tay cùng bọn trẻ, giọng căm giận:” Không phải mẹ chỉ đang bị buộc phải làm thế thôi sao! Chẳng lẽ cái gì cũng không làm?”

Mặc dù sớm có chuẩn bị, nhưng khi tận mắt chứng kiến Phó Cảnh Hi và bọn nhỏ thân thiết như vậy, bà vẫn vô cùng kinh hãi!

"Mẹ quên anh Hai đã nói gì sao?” Phó Hoa Sênh thở dài

❊ ❊

Rốt cuộc cũng trở lại nhà trọ, An Cửu thiếu chút nữa mệt lả.

Không yên tâm cầm nhiệt kế ra đo nhiệt độ cho Đoàn Đoàn, xác định con đã hạ sốt mới quay ra dặn Phạn Phạn không được ăn đồ ăn vặt lung tung, làm xong tất cả, chẳng thèm cởi quần áo giầy dép, cô nhào lên trên giường.

Đoàn Đoàn nằm ở mép giường, giống mô giống dạng dịch chăn cho mẹ:” Mama, mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi đi! Con sẽ dẫn Phạn Phạn đi chuẩn bị bài tập.”

Phạn Phạn cũng học theo, cởi giầy giúp An Cửu:” Mama~~~Phạn Phạn cũng sẽ nghe lời ~"

"Ngoan......" sự săn sóc của các bảo bối làm An Cửu an tâm vô cùng, mí mắt ngày càng nặng, xung quanh như thuỷ triều rút nước, An Cửu nhanh chóng đi vào giấc ngủ sâu.

Màn đêm buông xuống.

Phạn Phạn nằmtrên thảm lăng hai vòng:” Anh ơi, em đói rồi, sao mẹ còn chưa tỉnh?”

Đoàn Đoàn nghĩ một chút, "Nhất định là mama mệt lắm rồi, đừng đánh thức mẹ! em ăn đồ ăn vặt đi!”

"Vạn tuế!" Khó khăn lắm mới nhận được sự khai ân của Đoàn Đoàn, Phạn Phạn lập tức rời khỏi bóng ma đau khổ vì đói bụng.

Hai giờ sau, Phạn Phạn cắn khoai tây chiên, sờ bụng một cái, lại lăn hai vòng:” Anh ơi, em lại đói rồi...... “

Đồ ăn vặt dù sao cũng không thể làm no bụng, không ăn một bữa cơm, Phạn Phạn vẫn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì.

Đoàn Đoàn ăn một phần bánh mì nhỏ đều cảm thấy tốt rồi, cậu thật không thể hiểu cơn đói của Phạn Phạn là từ đâu mà có, im lặng không biết làm thế nào:” Vậy anh nấu cơm cho em nhé! Nhưng mà anh chỉ biết nấu cơm trắng, em có ăn không?”

Phạn Phạn lập tức giơ tay: "Có!"

Vì vậy, Đoàn Đoàn học theo phương pháp nấu đã đọc được từ một quyển sách, xách băng ghế, bắt đầu từng bước, lấy gạo nấu cơm.

"Anh ơi, sao anh chỉ cho có một chút gạo như thế? Không đủ chưa đủ!" Phạn Phạn bất mãn.

Đoàn Đoàn không thể làm gì khác hơn là lại tăng thêm một chút, Phạn Phạn vẫn kêu không đủ, Đoàn Đoàn không thể làm gì khác hơn là lại tăng thêm nhiều lần.

Vài chục phút sau, nồi cơm điện tự động nhảy lên, cả một nồi cơm to, đến cái nắp cũng bị đẩy ra.

Nhìn nồi cơm đầy ặc, miệng Phạn Phạn há thành hình chữ “O”

Đoàn Đoàn mặt không chút thay đổi nói: "Anh đã nói rồi, gạo nấu thành cơm, thể tích sẽ tăng lên gấp mấy lần.”

Không có thức ăn, cuối cùng, Phạn Phạn phải dùng đường trắng trộn cơm, ăn hết một bát.

Đoàn Đoàn đứng một bên xem, tình nguyện đói bụng cũng không chịu ăn thức ăn không lành mạnh, làm thế này mà nó cũng có thể ăn được, thật là đủ rồi.

Hai đứa bé không đánh thức mẹ, tự mình tìm đồ ăn rồi ngoan ngoãn đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau, An Cửu vẫn không tỉnh.

Phạn Phạn là bị đói tỉnh, âu đầu tiên chính là:” Anh ơi, em đói.....

Đoàn Đoàn dụi mắt, bởi vì bị bệnh, thân thể như nhũn ra, đầu còn có chút choáng váng, "Mama còn chưa tỉnh sao? Ăn chút bánh mì rồi uống chút sữa tươi là được rồi.”

Phạn Phạn uất ức vô cùng, "Muốn ăn thịt."

"Sáng sớm ăn thịt cái gì, ăn ít một chút coi như giảm cân."

"Em còn là đứa bé, không thể giảm cân."

"Vậy coi như dọn dẹp dạ dày."

"......"

♣ ♣ ♣

♣ ♣ ♣

Đến trưa, cuối cùng Đoàn Đoàn cũng không nén được lo lắng, cũng không phải là cậu bị đói, chỉ là An Cửu trở về từ chiều hôm qua đến giờ liền ngủ, liên tục gần hai mươi tiếng, điều này hiển nhiên không hợp với lẽ thường.

Hai đứa nhỏ vào phòng An Cửu thử đánh thức cô, nhưng mặc kệ gọi ra sao cũng không thấy mẹ có chút động tĩnh nào.

"Mama, mama, tỉnh lại ddi~~~” Phạn Phạn sắp khóc:” Anh ơi, mama làm sao vạy?”

"Có lẽ là ngủ quá lâu.” Đoàn Đoàn mím môi thật chặt, tay nhỏ siết lại:” Có khi nào mama cũng sẽ giống baba, ngã bệnh không?” Phạn Phạn đỏ mắt hỏi.

Lúc này Đoàn Đoàn cũng không biết trả lời thế nào, "Đừng nóng vội, để anh nghĩ xem nên làm sao.”

Phạn Phạn khụt khịt cái mũi, đột nhiên nghĩ đến cái gì,lấy một tờ giấy trong ngực ra, như một làn khói chạy đến phòng khách.

Trên tờ giấy là một dãy số điện thoại, Phạn Phạn bởi vì quá gấp mầ ấn sai liên tục, đến lần thứ ba mới đúng, hỏi:” Ba ba...... Là baba sao?”

Đầu bên kia, Tề Tần trơ mắt nhìn ông chủ mình nằm trên giường bệnh biến thân từ gió dữ cuồng nộ thành Hawai mát mẻ.

"Ừm, ba đây, Phạn Phạn sao?”

"Con là Phạn Phạn!"

"Xảy ra chuyện gì?" Phó Thần Thương trực giác không đúng, lập tức cau mày.

Phạn Phạn vừa nghe đến giọng nói của Phó Thần Thương, lập tức không nhịn được khóc lên, vừa thút tha thút thít vừa đứt quãng kể lể.

"Bảo bối đừng vội, ba tới ngay đây! Nếu như sợ thì không cần cúp điện thoại......"

Phó Thần Thương duy trì trạng thái trò chuyện, quay về phía Tề Tấn:” Chuẩn bị xe đến nhà trọ HƯơng Giang.”

"Nhưng ông chủ......" Tiếp xúc ánh mắt đáng sợ của anh, lời còn chưa dứt, Tề Tấn liền nuốt nó trở lại, ngaon ngoãn làm theo.

"Đợi chút, tìm bác sĩ đi cùng.”

"Vâng"

Phó Thần Thương nghe được giọng Đoàn Đoàn và Phạn Phạn trong cuộc gọi.

"Phạn Phạn, em đang gọi cho ai?” Đoàn Đoàn hỏi.

"Là Baba!"

Tư thái cau mày của Đoàn Đoàn giống Phó Thần Thương như đúc:” Sao lại gọi cho ông ấy? em quên là baba đang bị thương sao?”

"Nhưng......"

Nhưng Phó Thần Thương tẩy não quá thành công, cho nên khi Phạn Phạn gặp phải tình huống như thế, phản xạ có điều kiện là nghĩ ngay đến lời dặn của anh, nếu có chuyện phiền toái thì gọi cho baba, baba sẽ đến ngay lập tức.

"Vậy, vậy em gọi cho anh Cảnh Hi vậy!" Phạn Phạn nói.

Nghe được lời Phạn Phạn nói, trong nháy mắt, sắc mặt Phó Thần Thương cứng lại.

Đoàn Đoàn suy tư, chỉ chốc lát sau quả quyết lắc đầu một cái, "Không được."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »