Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 127
ánh trăng sáng

❊ ❊ ❊

“Phó Thần Thương, anh sờ lương tâm của mình xem, sau khi cưới tôi về, anh với Tô Hội Lê mờ ám không rõ ràng, bây giờ ở trong nước thì tin đồn lại càng phủ khắp trời đất, tôi có từng nói qua anh nửa câu không phải, có từng gây chuyện với anh một lần nào, có từng tìm Tô Hội Lê làm phiền chưa? Anh có đóa sen trắng trong lòng anh, thì tôi không thể có ánh trăng sáng của tôi hay sao?”

Trong mắt Phó Thần Thương lóe lên một tia sáng lạnh, nhẹ giọng thì thầm: “Ánh trăng sáng ư……”

Lần này, hiển nhiên An Cửu đã ăn gan hùm rồi, “Tôi biết tôi không thể sánh được với 10 năm của anh, nhưng 5 năm của tôi cũng không phải anh có thể dễ dàng xóa sạch! Ở trong lòng tôi, ngoài bà ngoại ra, Cảnh Hi là người quan trọng nhất! Tôi không cho phép bất cứ ai tổn thương đến cậu ấy!”

Cứ như bị nhấn xuống chốt mở vậy, tất cả ánh sáng trong đôi mắt thoáng chốc bị dập tắt, chỉ còn lại bóng tối vô tận, nắm đấm của Phó Thần Thương siết chặt đến mức kêu răng rắc, sau đó dùng hết sức vung ra, An Cửu hoảng sợ kêu lên một tiếng ôm lấy Phó Cảnh Hi, lúc mở mắt ra lại phát hiện tay của anh đấm lên vách tường, máu tươi đầm đìa……

Cái…… đồ điên này……

Một phút sau, Phó Thần Thương mặt không cảm xúc thu dọn hành lý rồi xoay người đi khỏi đó.

Thần kinh căng thẳng của An Cửu thả lỏng ra, gần như suy sụp, vội vàng dìu Phó Cảnh Hi vào trong nhà.

Trong đầu lóe lên vẻ mặt tức giận điên cuồng và nắm đấm nhỏ máu của Phó Thần Thương, tim đập dữ dội. Hô, giây phút đó trong lòng gần như sắp có ảo giác rằng anh ta yêu mình cơ đấy……

Phó Thần Thương…… Sau lần này, hẳn là anh ta sẽ không đến nữa đâu nhỉ? Cũng coi như có thể yên ổn được mấy ngày.

Phó Cảnh Hi say đến bất tỉnh nhân sự, An Cửu sắp xếp anh trên sô pha xong xuôi rồi mới vào phòng ngủ, trong mớ suy nghĩ hỗn độn, dần dần ngủ say.

Cùng là đàn ông, nếu như là Phó Thần Thương, cô thế nào cũng không thể ngủ được, nhưng, Cảnh Hi, thì không sao cả.

❊ ❊ ❊

Sáng ngày hôm sau, giọng nữ cao của Kiều Tang đã làm cô thức dậy.

An Cửu vội vội vàng vàng chạy ra, thấy Kiều Tang đứng ngoài cửa, mặt mày kinh hoảng, gào thét nhìn Phó Cảnh Hi đang mở cửa cho cô ấy.

“Phó Cảnh Hi!!!”

“Kiều Tang!” So ra thì phản ứng của Phó Cảnh Hi bình tĩnh hơn nhiều.

“Sao anh lại ở đây? Sao…… sao anh lại ở trong nhà thím hai anh vậy! Phó Thần Thương đâu?” Kiều Tang nhón chân lên nhìn vào trong.

Phó Cảnh Hi không trả lời, nghiêng người nhường lối cho cô ấy đi vào.

Thấy An Cửu đi ra, Phó Cảnh Hi mỉm cười như gió xuân, “Dậy rồi à?”

Cậu ấy sớm đã ăn mặc gọn gàng, dường như đã đợi cô rất lâu.

An Cửu gật đầu.

Phó Cảnh Hi nhìn đồng hộ, “An Cửu, mình phải đi rồi.”

“À…… Mình còn chưa kịp tiếp đãi cậu nữa……” An Cửu có chút ngượng ngùng, đều tại mình ngủ dậy muộn quá.

“Chuyện tối qua, xin lỗi nhé, do mình thất lễ.” Phó Cảnh Hi xin lỗi.

“Không sao, không sao……” Nhắc đến chuyện này, mặt An Cửu hơi đỏ lên, không ngờ lúc đó cậu ấy say như vậy mà sáng sớm tỉnh lại cũng còn nhớ.

Một giây sau, Phó Cảnh Hi đột nhiên ôm cô vào lòng, hai cánh tay siết chặt, thậm chí…… cúi người hôn lên trán cô, trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, cậu ấy nói: “Đợi mình đến đón cậu nhé.”

Sau đó, Phó Cảnh Hi rời khỏi.

Sau đó nữa, thì bị Kiều Tang ôm vai lắc mạnh, “Đây là chuyện gì thế, đây là chuyện gì đây…… nói cho mình biết đây không phải là sự thật đi! Hai người đàn ông bình sinh bà đây mơ ước nhất đó……”

“Ặc…… đừng lắc nữa, mình cũng rất muốn biết đấy! Cậu hỏi mình, mình hỏi ai chứ……”

“Cậu còn giả vờ giả vịt với mình nữa hả, Phó Cảnh Hi nói chuyện hôm qua, hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đã xảy ra chuyện gì, xảy ra chuyện gì rồi! Nếu không xảy ra chuyện gì cả thì cậu đỏ mặt cái gì, đỏ mặt cái gì, đỏ mặt cái gì chứ!!!”

“Cậu đừng có lặp đi lặp lại như cái máy bị kẹt được không? Mình nhức đầu quá……”

“Cậu nhức đầu hả! Mình còn tan nát cõi lòng đây nè! Cậu khai thật cho mình đi, rốt cuộc cậu là yêu nghiệt phương nào……”

“Cậu hẳn là phải hỏi mình là thần thánh phương nào chứ, mình đây là xuống cõi phàm trần để độ kiếp……”

“Xí, bớt dát vàng lên mặt mình đi, cậu nhiều lắm thì là cái kiếp nạn của thần thánh thì có, còn ở đó mà thần thánh!”

“Kiếp nạn thì cũng trâu bò lắm rồi đó có được không hả!”

……

Hai người ồn ào mãi cho đến trưa Monica qua nấu cơm mới ngừng.

Kiều Tang phồng má, mặt mày không vui, “Monica, sao lại là gan heo? Em không thích ăn gan heo.”

“Em cũng không thích ăn.” An Cửu hùa theo.

“Chẳng phải em vừa mới qua kì sinh lí sao? Bổ máu cho em đó. Không biết có phải mầy ngày trước cho em ăn thanh đạm quá hay không, chị thấy tinh thần của em cứ mãi không mấy tốt ấy!”

Kiều Tang gật đầu liên tục, “Không sai không sai! Mau mau thêm thịt đi! Nhưng không cần gan heo đâu!”

An Cửu mê man chớp chớp mắt, “Không có? Còn chưa tới mà.”

Monica thuận miệng nói một câu, “Nhưng Phó Thần Thương nói kì sinh lý của em mỗi lần đều rất chuẩn đó.”

Kiều Tang lau mồ hôi: “Phó Thần Thương biết nhiều thật đấy……”

Nét mặc của An Cửu bỗng nhiên trầm xuống, bỏ đũa xuống, lần này thế nào cũng ăn không vô.

Monica cũng cảm thấy không đúng, “Em sẽ không phải là……”

“Có rồi đó chứ?” Kiều Tang tiếp lời.

An Cửu đặt đũa xuống, đẩy ghế ra, đứng lên, lấy túi xách, đi ra ngoài.

“Này này cậu đi đâu đó?”

Hai người bên này còn chưa kịp phản ứng lại thì An Cửu đã chạy mất bóng rồi.

“Đại khái là đi mua que thử thai rồi……” Monica đoán.

Kiều Tang lẩm bẩm: “Cũng không cần kích động như vậy chứ……”

Monica trầm ngâm: “Không đúng nha! Phó Thần Thương không thể nào phạm phải sai lầm như vậy được.”

Rõ ràng là chuẩn bị đưa em ấy ra nước ngoài du học, sao có thể ngay lúc này để em ấy có thai chứ?

Dĩ nhiên Kiều Tang cũng nghĩ tới, sau đó hoảng hốt kêu lên, “Xong rồi…… sẽ không…… sẽ không thể nào không phải của Phó Thần Thương đó chứ…….”

Đột nhiên cô ấy nghĩ đến Phó Cảnh Hi.

Monica trừng cô ấy một cái, “Đồ ăn có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói bậy.”

Kiều Tang ngượng ngùng im lặng.

❊ ❊ ❊

Lúc An Cửu trở về đã là buổi chiều, bởi vì hai người đều rất lo lắng cho cô, nên không đi đâu cả, ở trong nhà đợi kết quả.

Vừa thấy cô về, ánh mắt hai người đều sáng quắc nhìn chằm chằm vào bụng cô.

“Sao thế?” An Cửu một tay cầm trái cây, một tay cầm đồ ăn vặt, mặt đầy vẻ vô tội.

“Chẳng phải cậu đi…… đi kiểm tra rồi sao?” Kiều Tang lắp bắp bỏi.

“Đúng là có đi kiểm tra một chút.” An Cửu trả lời.

“Sao rồi?” Kiều Tang hỏi dồn.

“Không mang thai.” An Cửu nhẹ nhàng sung sướng quăng đồ ăn vặt cho cô ấy.

Kiều Tang giơ tay đón lấy, “Cậu hù chết người ta đó!”

Monica nhún nhún vai, “Xem ra là do gần đây em áp lực lớn quá, chị điều chỉnh lại thực đơn cho em.”

“Cám ơn! Đều tại hai người dọa em…… thật là……” An Cửu vừa ăn khoai tây chiên vừa oán trách.

“Tốt nhất là bọn mình sai hết đi! Ngay cả kì sinh lý của mình mà cậu cũng không nhớ sao? Cái đồ ngốc này, mình thật sự thông cảm với Phó Thần Thương quá đi……”

❊ ❊ ❊

Ăn cơm xong, Kiều Tang và Monica đi về.

An Cửu đẩy hết mớ chén đũa đã rửa được một nửa qua một bên, phảng phất như tất cả sức lực đều bị hút đi hết, gắng gượng chống đỡ thân thể đi đến sô pha ngồi xuống, run rẩy lấy báo cáo xét nghiệm của bệnh viện ở trong túi ra……

Sau khi dùng que thử thai, cô đứng ngay trong phòng vệ sinh bối rối hết mấy phút, ngay sau đó lại không dừng bước chạy đến bệnh viện làm kiểm tra kỹ càng hơn.

Sau đó, không còn chỗ để tự lừa mình dối người nữa.

Cô lảo đảo chạy về nhà, lại phát hiện Kiều Tang và Monica đều ở đây, gắng gượng mấy tiếng đồng hồ, vờ như không có chuyện gì xảy ra, mãi cho đến lúc này……

Tại sao lại như vậy……

Làm sao đây……

Làm sao đây……

Cầm chặt di động như ôm khúc gỗ cứu mạng, nhìn dãy số được giở ra – Phó Thần Thương.

“Phó Thần Thương…… em nên làm thế nào đây……”

Vừa rồi mới cùng anh gây lộn trở mặt hoàn toàn, nhưng lúc này lại phát hiện mang thai con của anh.

Cô không dám gọi điện cho anh, sợ không ai nghe máy, sợ không thể kết nối được…… càng sợ sự lạnh lùng của anh……

Cô không dám nói với ai, cũng không ai có thể nnói được, hai tay ôm đầu gối, ngồi xổm trên sô pha, rúc lại thành một cục, trong mắt là sự bối rối làm người ta sợ hãi.

Một mình cô đơn nơi đất khách quê người, một sinh mạng nhỏ đến đột ngột như thế, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, hoàn toàn làm cho cô rối loạn, cô phải gánh vác như thế nào đây……

Cứ như vậy, hoảng hốt mở to mắt, cứ thế ngồi xổm đến nửa đêm.

Cô chậm rãi thao tác trên điện thoại, bấm một dãy số, giọng nói khàn khàn mà run rẩy: “Ba……”

“An Cửu à, sao thế?” Ở đầu bên kia, Phó Chính Huân nhạy bén cảm giác được giọng nói của cô không ổn lắm.

“Con…… có thể trở về được không?” Lúc An Cửu nói câu này, ôm đầu gối run run.

Sắc mặt Phó Chính Huân căng lên, “Bé ngoan, mau nói cho ba biết đã xảy ra chuyện gì?”

“Được không ạ?” Cô cố chấp hỏi.

“Được! Đương nhiên là được! Con muốn về lúc nào cũng được!”

“Cám ơn ạ.”

“Bây giờ có thể nói cho ba biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi chứ? Ai bắt nạt con?”

“Không có, chỉ là…… nhớ nhà, khó chịu lắm……”

Phó Chính Huân đau lòng không thôi, “Được được được, con đợi ở đó đi, ba cho Khiêm Nhân qua đón con ngay đây!”

Cúp điện thoại, nét hoảng hốt trên mặt An Cửu đã được quét sạch, giống như chưa từng xuất hiện vậy, thay vào đó là lạnh nhạt và kiên định.

Khẽ vuốt bụng, cục cưng, vì con, mẹ chỉ có thể tranh giành một lần.

Nhưng mà, nếu như con thật sự không được mong đợi……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »