Phương Quỳnh Nhi sững sờ tại chỗ, chuyện bản thân lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra, thật sự là cô đã sai rồi.
Tô Vô Hạn lấy tờ bài thi của Tần Hạo Đông ra, nói: "Quỳnh Nhi, vừa rồi ta đã xem qua bài thi này, không chỉ câu đầu tiên đưa ra được phương thuốc sáng thế này, mà những câu sau cũng đều có kiến giải riêng biệt."
"Đây không phải là bài thi 0 điểm, mà là bài thi 100 điểm, thậm chí còn cao hơn cả 100 điểm!"
Lời này vừa thốt ra, những người có mặt đều kinh ngạc đến ngây người.
Tô Vô Hạn là ai? Ông ấy là Hội trưởng Hội Luyện Dược Sư của Huyền Vũ Học Viện, Luyện Dược Sư thất phẩm, xưa nay ánh mắt cực kỳ cao, chưa từng thấy ông khen ngợi ai như vậy bao giờ.
"Con... con..."
Phương Quỳnh Nhi mấp máy môi vài cái, cuối cùng vẫn không nói được câu nào.
"Quỳnh Nhi, là chúng ta sai rồi, học viên tên Tần Hạo Đông này tuyệt đối là một thiên tài. Nhân tài như vậy, Hội Luyện Dược Sư chúng ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ, ta đi mời cậu ấy về ngay đây."
Tô Vô Hạn nói xong liền muốn đi ra ngoài phòng thi. Phương Quỳnh Nhi gọi lại: "Thầy, đợi một chút."
"Sao thế Quỳnh Nhi? Còn chuyện gì nữa?" Tô Vô Hạn ngoái đầu hỏi.
"Thầy, đã là lỗi của con gây ra, thì hãy để con sửa chữa nó đi! Con đi mời Tần Hạo Đông về, và sẽ đích thân xin lỗi cậu ấy."
Lời này nói ra từ miệng Phương Quỳnh Nhi vô cùng khó khăn. Tuy cô là người tính tình kiêu ngạo, nhưng không phải kẻ biết sai mà không sửa, đã là lỗi của mình thì phải dũng cảm gánh vác.
Tô Vô Hạn hài lòng gật đầu, biết sai có thể sửa, phẩm tính của đứa học trò này vẫn rất tốt. Ông nói: "Được, vậy con đi đi. Chuyện này lỗi ở Hội Luyện Dược Sư chúng ta, sau khi con đến đó ngoài việc xin lỗi ra, hãy nói với bạn học Tần, Hội Luyện Dược Sư chúng ta miễn toàn bộ phí thi cử cho cậu ấy. Tuy số tiền này không nhiều, nhưng xem như bày tỏ sự áy náy của chúng ta."
"Con biết rồi, thưa thầy!"
Phương Quỳnh Nhi đáp một tiếng, theo địa chỉ Tần Hạo Đông để lại mà vội vã chạy đến ký túc xá học viên.
Thấy cô đi rồi, Mã Nham nói với Tô Vô Hạn: "Hội trưởng Tô, vậy bài thi của chúng cháu thì sao ạ?"
Theo lệ thường, sau khi nộp bài, Phương Quỳnh Nhi sẽ chấm ngay và công bố điểm số của từng người tại chỗ, nhưng giờ cô đi rồi, bọn họ phải làm sao?
Tô Vô Hạn nói: "Nếu không có việc gì gấp, các trò cứ đợi ở đây một lát. Nếu có việc bận thì về trước, lát nữa ta sẽ cho người thông báo điểm số cho các trò."
Các thí sinh có mặt gật đầu, ai nấy đều không rời đi, cùng nhau chờ đợi Phương Quỳnh Nhi và Tần Hạo Đông trở lại.
Tần Hạo Đông trở về ký túc xá, Tiểu Ma Nữ và Triệu Tinh Nguyệt đều đi học cả rồi, trong nhà chỉ còn lại một mình cậu.
Cậu kéo ghế ngồi trong sân, ngước nhìn bầu trời xa xăm. Trong khoảnh khắc này, nỗi nhớ gia đình tràn ngập tâm trí.
Mình đến Linh Vũ Đại Lục cũng đã được hai ngày rồi, bên nhà biết mình mất tích chắc chắn sẽ rất lo lắng. Không biết cô nhóc thế nào rồi, có nhớ người cha này không?
Không biết đám phụ nữ của mình ra sao, có đau lòng lắm không?
Cứ như vậy, cậu ngẩn người nhìn trời, cũng không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc".
Phương Quỳnh Nhi đến trước ký túc xá của Tần Hạo Đông, nhìn qua hàng rào thấy cậu ngồi ngẩn ngơ trong sân, ánh mắt ấy vừa sâu thẳm vừa u sầu, lại như chứa đựng sự tang thương của nhân thế.
Bấy nhiêu năm nay chưa từng thấy ánh mắt nào khiến người ta đau lòng đến vậy, cô không khỏi rung động. Nhìn tuổi tác cậu cũng không lớn, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?
Sau khi đứng lặng một lúc, thấy Tần Hạo Đông vẫn ngẩn người không phát hiện ra sự có mặt của mình, Phương Quỳnh Nhi đành gõ cửa sân.
Tần Hạo Đông lúc này mới hoàn hồn, mở cửa sân. Thấy Phương Quỳnh Nhi, cậu nói: "Cô đến rồi, bắt đầu đi!"
Phương Quỳnh Nhi ngạc nhiên hỏi: "Bắt đầu cái gì?"
Tần Hạo Đông vẻ mặt đầy ẩn ý: "Chẳng phải cô đến để xin lỗi tôi sao? Bắt đầu đi, nếu lời xin lỗi của cô có thành ý, tôi sẽ tha thứ cho cô!"
"Anh..."
Phương Quỳnh Nhi tức đến trợn tròn mắt, nhưng chuyện này là lỗi của mình, cuối cùng cô vẫn nghiến răng nói: "Xin lỗi, bài thi hôm nay là tôi chấm quá độc đoán, đã hiểu lầm anh, tôi xin lỗi anh."
"Cũng được, khá có thành ý!" Tần Hạo Đông gật đầu, rồi lại nói tiếp, "Còn nữa thì sao?"
"Tôi đã xin lỗi rồi, anh còn muốn thế nào nữa?" Phương Quỳnh Nhi phẫn nộ nói. Trong ký ức, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô xin lỗi người khác, không ngờ tên này lại còn chưa thỏa mãn.
Tần Hạo Đông cười cợt: "Xin lỗi thì được, khá có thành ý, nhưng không có chút bồi thường vật chất nào à?"
"Anh..."
Nhìn ánh mắt trêu chọc của người trước mặt, đâu còn chút tang thương và sâu thẳm nào như vừa rồi, Phương Quỳnh Nhi hậm hực nói: "Thầy tôi nói rồi, chuyện này là lỗi của Hội Luyện Dược Sư chúng tôi, coi như bồi thường, miễn toàn bộ phí thi cử sau này cho anh."
"Cái này cũng được, đi thôi, tôi về cùng cô."
Tần Hạo Đông hài lòng gật đầu. Miễn toàn bộ phí thi cử, mục tiêu hôm nay của cậu là một hơi lấy được huy chương Luyện Dược Sư ngũ phẩm, tức là có thể tiết kiệm được 50 viên cực phẩm linh thạch, đó là một khoản tiền lớn.
Phương Quỳnh Nhi hừ một tiếng, xoay người đi trước dẫn đường, cùng Tần Hạo Đông quay lại Hội Luyện Dược Sư.
Tô Vô Hạn thấy Phương Quỳnh Nhi dẫn về một thanh niên tuấn tú, biết đây chắc chắn là Tần Hạo Đông, liền đón lên phía trước nói: "Cậu thanh niên, lão phu là Tô Vô Hạn của Hội Luyện Dược Sư. Vừa rồi chúng ta xảy ra chút sai sót, chấm sai điểm của cậu, giờ lão phu xin lỗi cậu."
Tần Hạo Đông nói: "Không sao, vừa rồi học tỷ đã xin lỗi tôi rồi. Nhân vô thập toàn, biết sai mà sửa mới là đồng chí tốt."
Nghe vậy, Phương Quỳnh Nhi tức đến trợn mắt, cái bộ dạng già dặn giáo điều kia, có gì mà ghê gớm chứ.
Vừa rồi cô đã nghĩ thông suốt, Tần Hạo Đông chắc chắn là kiếm đâu được phương thuốc đó, tình cờ trả lời đúng đề, luận về trình độ luyện dược chắc chắn không bằng mình.
"Nhân vô thập toàn, câu này nói hay lắm." Tô Vô Hạn nói, "Bạn học Tần, ta vừa xem bài thi của cậu, tư tưởng độc đáo, tạo nghệ luyện dược vô cùng thâm sâu. Xin hỏi thầy của cậu là vị nào?"
Ông có suy nghĩ giống Phương Quỳnh Nhi, cho rằng Tần Hạo Đông chắc chắn có một người thầy lợi hại, tình cờ có được phương thuốc đó.
Tần Hạo Đông sao không biết ông đang nghĩ gì, nhưng như vậy vừa hay giúp cậu che giấu thân phận, liền nói theo lời đã dặn với Triệu Tinh Nguyệt: "Thầy tôi là một kỳ nhân, luôn ẩn cư trong núi, giờ đã qua đời rồi."
"Ồ!"
Tô Vô Hạn gật đầu, không cảm thấy lạ, dù sao trên đời này ẩn sĩ rất nhiều. Ông lại nói: "Bạn học Tần, vừa rồi ta đã sửa lại điểm cho cậu, lần thi này cậu được điểm tối đa, đạt huy chương Luyện Dược Sư nhất phẩm."
Nghe vậy, các học viên tụ tập xung quanh không ai không lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ. Bài thi của họ còn chưa chấm, mà người ta đã đỗ điểm tối đa rồi.
Trên mặt Mã Nham thoáng qua vẻ xấu hổ. Vừa rồi cậu ta còn nói người ta chắc chắn không đỗ, giờ người ta lấy ngay điểm tối đa, khiến mặt cậu ta nóng ran, cảm thấy bị vả mặt dữ dội.
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là, Tần Hạo Đông không hề có vẻ gì là vui mừng, mà tiếp tục nói: "Hội trưởng Tô, tôi muốn thi Luyện Dược Sư ngũ phẩm, có được không?"
Phương Quỳnh Nhi trừng mắt, tên này còn chưa dứt được, lại còn muốn thi Luyện Dược Sư ngũ phẩm. Chỉ mới lấy được điểm tối đa nhất phẩm mà đã tưởng mình ghê gớm lắm sao.
Những người khác cũng bàn tán xôn xao. Tuy lấy được điểm tối đa nhất phẩm rất giỏi, nhưng mỗi cấp bậc luyện dược sư đều có khoảng cách khổng lồ, cái này căn bản không có gì để so sánh.
Kể cả Trương Đại Bằng có quan hệ tốt với Tần Hạo Đông, cũng không một ai tin cậu có thể đỗ kỳ thi ngũ phẩm.
Tô Vô Hạn nói: "Bạn học Tần, cậu mới nhập học, sau này còn nhiều thời gian, đừng vội vàng như vậy. Mỗi cấp bậc luyện dược sư đều có khoảng cách rất lớn, không dễ đỗ đâu. Ta khuyên cậu nên học tập thật vững một thời gian, rồi hãy quay lại thi tiếp."
Tần Hạo Đông nói: "Hội trưởng Tô, như vậy phiền phức quá, tôi thấy hôm nay thi một lần cho xong là tốt nhất."
"Phiền phức... khẩu khí lớn thật, tưởng mình là Dược Thần nhập xác chắc?" Dù không ai để ý, nhưng Mã Nham vừa rồi cảm thấy mình mất mặt, giờ như vớ được cơ hội lấy lại thể diện, không nhịn được mà bắt đầu mỉa mai.
Tô Vô Hạn còn muốn khuyên nhủ vài câu, lúc này Phương Quỳnh Nhi nói: "Thầy, con muốn tỷ thí luyện dược với cậu ta. Nếu cậu ta có thể thắng con thì coi như đỗ kỳ thi ngũ phẩm, được không ạ?"
Cô nàng này từ trước đến nay là phượng hoàng trong đám người, kiêu ngạo tự phụ, hôm nay sau khi xin lỗi Tần Hạo Đông trong lòng vẫn không thoải mái, muốn tìm cơ hội thắng lại thể diện.
Là thầy của cô, Tô Vô Hạn đương nhiên biết suy nghĩ của học trò, suy nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi, vậy hai trò cứ tỷ thí một trận. Bạn học Tần Hạo Đông, cậu thấy cách này thế nào?"
Đối với Tần Hạo Đông, chỉ cần cho cậu thi thì hình thức nào cũng được, cậu điềm tĩnh nói: "Được, không biết tỷ thí thế nào?"
Tô Vô Hạn nói: "Hai trò cùng mở lò luyện đan, chỉ cần cậu có thể luyện chế thành công một lò đan dược ngũ phẩm, dù phẩm chất không bằng Quỳnh Nhi, cũng coi như cậu đỗ kỳ thi."
Trong mắt ông, trình độ luyện đan của Tần Hạo Đông chắc chắn không bằng đệ tử của mình, nên đã nới lỏng tiêu chuẩn.
Tần Hạo Đông không quan tâm nói: "Đan dược nào cũng được sao?"
Tô Vô Hạn nói: "Chỉ cần là đan dược ngũ phẩm, cậu có thể tùy ý lựa chọn."
Phương Quỳnh Nhi ngẩng đầu nói: "Anh luyện đan gì thì tôi luyện đan đó, đỡ cho đến lúc thua lại nói tôi bắt nạt anh về độ khó."
Tần Hạo Đông mỉm cười: "Vậy tôi chọn luyện Tạo Hóa Đan."
Trong các loại đan dược ngũ phẩm, Tạo Hóa Đan thuộc hàng thượng phẩm, thường rất khó luyện chế, một khi luyện thành thì giá cũng rất cao, đó là lý do cậu chọn Tạo Hóa Đan.
Nghe cậu nói xong, Tô Vô Hạn và những người khác đều thay đổi sắc mặt. Vốn tưởng cậu sẽ chọn một loại đan dược ngũ phẩm độ khó cực thấp, dù sao đỗ kỳ thi mới là quan trọng nhất, không ngờ người thanh niên này lại chọn loại Tạo Hóa Đan khó đến thế.
Trên mặt Phương Quỳnh Nhi lại thoáng qua nụ cười khinh miệt. Trong mắt cô, Tần Hạo Đông chắc chắn muốn chọn loại khó nhất, để rồi cả hai đều không luyện chế được, cuối cùng dù thua cũng có thể vớt vát lại chút thể diện.
Nhưng với năng lực của cô, dù Tạo Hóa Đan có chút khó khăn, nhưng dốc hết sức lực vẫn có thể luyện thành.
Thấy cả hai không ai có ý kiến, Tô Vô Hạn nói: "Được rồi, vậy hai trò cùng luyện Tạo Hóa Đan."
"Đợi chút." Tần Hạo Đông gọi Tô Vô Hạn lại.
Phương Quỳnh Nhi cười lạnh: "Sao, anh hối hận rồi à? Muốn đổi đan dược dễ hơn sao?"
"Không không, tôi chỉ muốn hỏi, dược liệu luyện đan khi thi đấu thì tính sao?"
Tô Vô Hạn mỉm cười: "Đã nói là miễn phí thi cử cho cậu, những dược liệu này đương nhiên do Hội Luyện Dược Sư chúng ta gánh vác."
"Vậy thì tôi yên tâm rồi." Tần Hạo Đông hỏi tiếp, "Thế đan dược luyện ra thì sao? Thuộc về tôi hay thuộc về Hội Luyện Dược Sư?"