"Đương nhiên là có rồi, nếu không thì bọn họ làm sao sợ mình đến thế!" Cô bé vẻ mặt đầy tự hào nói: "Lần trước mình lên lôi đài thách đấu với Mộ Dung Kinh Hồng, đã triệu hồi ra một con Đại Địa Chi Hùng cấp sáu. Nếu không phải ả ta dựa vào bảo kiếm sắc bén thì làm sao thắng được mình."
"Đây còn chưa phải lần lợi hại nhất đâu, lúc mình tập luyện với ông già kia, từng triệu hồi ra một con Địa Ngục Phượng Hoàng cấp tám, dọa ông ta quay đầu bỏ chạy mất dép."
Tần Hạo Đông thầm tắc lưỡi, yêu thú cấp tám, đó là sự tồn tại sánh ngang với tu sĩ Đại Thừa kỳ, e rằng ai nhìn thấy cũng phải chạy thôi.
Thế nhưng thực lực của cô bé này quá bất ổn, đúng là triệu hồi sư không đáng tin nhất, bảo sao mọi người không thể xác định ai mới là cao thủ số một.
Cô bé vừa nói vừa ăn, chẳng mấy chốc đã chén sạch chậu cánh gà kho, đồng thời còn uống thêm hai lon Sprite. Cô bé ợ một cái no nê, chẳng màng hình tượng mà vỗ vỗ cái bụng: "Tiểu ca ca, đồ anh làm ngon quá đi mất, suýt nữa thì ăn đến căng cả bụng rồi..."
Đúng lúc này, ngoài cổng viện ồn ào náo nhiệt, hơn mười người khí thế hung hăng đi vào. Dẫn đầu là một thanh niên tầm hai mươi tuổi, nét mặt vô cùng giống Đổng Chấn Giang, chính là anh trai ruột của hắn, Đổng Chấn Hải – người xếp hạng thứ mười trong bảng cao thủ của Huyền Vũ học viện.
Cảm nhận được đám người này đến không có ý tốt, Triệu Tinh Nguyệt vội vàng trốn sau lưng Tần Hạo Đông, căng thẳng nắm chặt lấy cánh tay anh.
Vừa vào cửa, Đổng Chấn Giang đã chỉ vào Tần Hạo Đông quát: "Đại ca, chính là thằng nhãi này giả heo ăn thịt hổ, không những đánh em mà còn lừa mất hơn 100 viên cực phẩm linh thạch, anh nhất định phải đòi lại công bằng cho em đấy."
Đổng Chấn Hải liếc nhìn Tần Hạo Đông, ánh mắt đầy khinh miệt, kiêu ngạo nói: "Mày là học viên mới báo danh mà dám chơi trò hạ lưu này trong học viện sao? Mau trả linh thạch của em trai tao lại đây, rồi xin lỗi cô bé kia, nếu không sau này mày đừng hòng sống yên ổn ở Huyền Vũ học viện."
Mấy tên đàn em bên cạnh cũng nhao nhao phụ họa: "Đúng thế, mày dám lừa linh thạch của em trai đại ca Đổng bọn tao, chán sống rồi à?"
"Mau móc tiền ra đây, không thì bọn tao đánh cho mẹ mày cũng không nhận ra bây giờ!"
"Thằng nhãi, mau dập đầu xin lỗi em trai Đổng của tao đi, không thì đừng hòng học hành gì ở đây nữa..."
"Ồn ào cái gì? Huyền Vũ học viện là nhà các người mở ra đấy à, mà lớn giọng thế?"
La Hồng Anh đập mạnh đôi đũa trên tay xuống bàn, quay đầu quát đám người kia: "Đứa nào dám làm càn ở nhà tiểu ca ca của bà đây, không muốn sống nữa à?"
Tiểu ma nữ nãy giờ quay lưng ra cổng ăn uống, cộng thêm đám người này vào cửa là nhắm thẳng vào Tần Hạo Đông, nên căn bản không chú ý đến sự hiện diện của cô.
"Đứa nào? Dám nói chuyện với đại ca bọn tao kiểu đó..."
Đổng Chấn Giang vừa bị đánh một trận, lại mất hơn 100 viên cực phẩm linh thạch, giờ có anh trai chống lưng đang muốn xả giận. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt "kawaii" của La Hồng Anh, hắn lập tức sợ đến mức như con gà bị bóp cổ, câu sau không dám thốt ra lời nào.
"Tiểu... tiểu ma nữ!"
Không chỉ Đổng Chấn Giang chết lặng, tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ. Họ không thể ngờ lại gặp được La Hồng Anh ở đây.
Đổng Chấn Hải tuy không sợ hãi như những người khác, nhưng sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Chẳng phải bảo thằng nhãi này hôm nay mới báo danh sao? Sao lại dính líu đến tiểu ma nữ này? Còn gọi nhau là tiểu ca ca, xem ra quan hệ không hề đơn giản.
"La Hồng Anh, sao cô lại ở đây?"
Dù sao hắn cũng là một trong mười đại cao thủ của trường, tuy trong lòng sợ tiểu ma nữ nhưng thể diện cơ bản vẫn phải giữ, không thể vừa thấy mặt đã quay đầu chạy.
Tiểu ma nữ vỗ tay đi đến bên cạnh Tần Hạo Đông, khoác lấy cánh tay còn lại của anh rồi nói: "Đổng Chấn Hải, tôi nói cho anh biết, đây là tiểu ca ca của La Hồng Anh tôi, anh gây sự với anh ấy chính là gây sự với tôi. Biết điều thì mau cút đi."
Tần Hạo Đông liếc nhìn Đổng Chấn Hải, tu vi đã đạt tới Luyện Hư sơ kỳ, quả thực mạnh hơn thằng em trai bù nhìn kia rất nhiều. Anh hiện tại chưa kịp nâng cao tu vi, nếu thực sự động thủ thì khá phiền phức, tình huống này giao cho tiểu ma nữ xử lý là thích hợp nhất.
Thấy tiểu ma nữ công khai bênh vực Tần Hạo Đông, Đổng Chấn Hải sa sầm mặt nói: "La Hồng Anh, thằng nhãi này công khai lừa em trai tôi hơn 100 viên cực phẩm linh thạch, dù cô có bảo vệ nó thì cũng phải cho anh em tôi một lời giải thích."
"Đổng Chấn Hải, anh còn mặt mũi nói thế à?" La Hồng Anh chỉ vào mũi Đổng Chấn Giang quát: "Chuyện hôm nay tôi thấy rõ mồn một, chính là thằng em trai bù nhìn của anh không biết điều, cứ ép người ta lên lôi đài, còn đòi cá cược. Giờ thua rồi không phục, lại tìm anh ra chống lưng, anh tưởng Huyền Vũ học viện là nhà các người mở ra thật đấy à?"
Đổng Chấn Giang không phục cãi lại: "Là nó giả heo ăn thịt hổ, nếu không phải nó ẩn giấu tu vi, trực tiếp biểu hiện ra Hóa Thần hậu kỳ thì sao tôi thách đấu nó? Nói như vậy chính là nó lừa tiền của tôi!"
La Hồng Anh quát: "Đổng Chấn Giang, tiểu ca ca của tôi thể hiện tu vi gì liên quan gì đến anh, là do anh mắt mù còn trách người khác à?"
Nếu là trường hợp khác thì Đổng Chấn Hải đã rút lui, nhưng hôm nay liên quan đến em trai ruột, hơn nữa 100 linh thạch cũng không phải con số nhỏ. Hắn sa sầm mặt nói: "Tần Hạo Đông, nể mặt La Hồng Anh, hôm nay chỉ cần mày trả lại 120 viên cực phẩm linh thạch, tao sẽ không tính toán với mày nữa."
Tần Hạo Đông chưa kịp mở lời, La Hồng Anh đã quát: "Phì! Thua rồi còn muốn đòi tiền về, cút ngay cho bà!"
Đổng Chấn Hải giận dữ: "La Hồng Anh, đây là Huyền Vũ học viện, đừng tưởng ông nội cô là phó viện trưởng thì muốn làm gì thì làm."
"Tôi muốn làm gì thì làm đấy! Tôi có bắt nạt các người đâu, chỉ là tôi đang định luyện tập thuật triệu hồi ở chỗ tiểu ca ca thôi."
Trên mặt tiểu ma nữ thoáng hiện ý cười giảo hoạt, sau đó trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một quả cầu pha lê to bằng quả bóng chuyền. Quả cầu này màu xanh nhạt, La Hồng Anh vỗ nhẹ lên đó, quả cầu tỏa ra ánh sáng màu lam, trong chớp mắt vẽ ra một ngôi sao sáu cánh khổng lồ giữa không trung.
Ngay sau đó, một cánh cổng từ từ nhô lên từ ngôi sao sáu cánh. Cánh cổng này trông vô cùng dày nặng, cổ kính và oai nghiêm, rộng năm trượng, cao mười trượng. Xung quanh dường như có vô số luồng sáng đang nhảy múa, đồng thời kèm theo đủ loại tiếng côn trùng và thú gầm.
"Cổng Sinh Linh!"
Sắc mặt Đổng Chấn Hải thay đổi dữ dội, nhưng trong lòng hắn cũng không quá hoảng loạn. Thuật triệu hồi của tiểu ma nữ nổi tiếng là không đáng tin, biết đâu chỉ triệu hồi ra một con yêu thú không có sức tấn công thì sao.
Tần Hạo Đông cũng đầy hứng thú nhìn cánh cổng sinh mệnh này, không biết vị triệu hồi sư không đáng tin nhất này có thể triệu hồi ra thứ gì.
"Cổng Sinh Linh, mở ra đi! Sinh vật dị giới hãy nghe lệnh triệu hồi của ta, mau đến đây, bảo bối của ta!"
Sau tiếng nói trong trẻo của La Hồng Anh, cánh cổng sinh mệnh cổ kính từ từ mở ra, một bóng đen "vút" một cái lao ra từ bên trong.
"Địa Ngục Khuyển ba đầu?"
Đám người có mặt ở đó đều giật mình. Địa Ngục Khuyển ba đầu là loại yêu thú cấp sáu nổi tiếng hung dữ, tu sĩ dưới cấp Luyện Hư căn bản không thể chống cự.
Đổng Chấn Hải miễn cưỡng còn giữ được bình tĩnh, dù Địa Ngục Khuyển ba đầu hung dữ nhưng hắn cũng là cường giả Luyện Hư kỳ, một con Địa Ngục Khuyển ba đầu chưa thể làm gì được hắn. Nhưng đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi hoàn toàn, vì ngay sau đó từ Cổng Sinh Linh lại lao ra thêm năm sáu cái bóng đen nữa, chính là Địa Ngục Khuyển ba đầu!
Trong đám người hắn mang theo chỉ có mình hắn là cường giả Luyện Hư kỳ, những người khác đều là tu sĩ Hóa Thần kỳ, căn bản không thể đối đầu với nhiều Địa Ngục Khuyển ba đầu như vậy. Đến nước này, hắn chỉ có một lựa chọn duy nhất: chạy càng xa càng tốt.
"Tần Hạo Đông, mày chờ đấy, La Hồng Anh không bảo vệ được mày cả đời đâu."
Để lại một câu đe dọa, Đổng Chấn Hải dẫn theo Đổng Chấn Giang cùng đám người nhanh chóng tháo chạy khỏi sân, trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.
"Khà... khà... khà... vui quá, thật là vui!"
Tiểu ma nữ cười khúc khích, dù sao đối phương cũng là học viên Huyền Vũ học viện, không phải kẻ thù, cô cũng không để Địa Ngục Khuyển ba đầu tấn công mà tiện tay triệu hồi chúng quay lại Cổng Sinh Linh.
Cất quả cầu pha lê, cô lắc lắc cánh tay Tần Hạo Đông nói: "Tiểu ca ca, vận may của anh tốt thật đấy, em còn sợ lại triệu hồi ra một con gà trân châu bảy màu, thế thì chỉ còn nước để anh làm thịt cho em ăn thôi."
"Cô bé ham ăn này, cả ngày chỉ biết ăn." Tần Hạo Đông rất có cảm tình với tiểu ma nữ này, xoa đầu cô nói: "Vừa rồi Đổng Chấn Hải nói ông nội cô là phó viện trưởng, là sao?"
La Hồng Anh nói: "Có gì lạ đâu, ông nội em chính là phó viện trưởng La Đông Thanh, một ông già rất thích uống rượu."
"Ồ, hóa ra là ông ấy!"
Tần Hạo Đông không ngờ La Hồng Anh lại là cháu gái của La Đông Thanh, hai ông cháu này thật có đặc điểm, một người mê rượu như mạng, một người lại là kẻ ham ăn chính hiệu.
"Anh quen ông nội em à?"
Tần Hạo Đông nói: "Ông ấy từng mua hai chai rượu của tôi."
"Hèn gì ông nội em uống say bí tỉ, hóa ra là mua rượu từ chỗ anh." Tiểu ma nữ nói: "Em về xem ông già kia tỉnh chưa đã, ngày mai em lại đến tìm anh, nhất định phải làm đồ ăn ngon cho em đấy nhé!"
Nói xong cô rời khỏi ký túc xá, trong sân chỉ còn lại Tần Hạo Đông và Triệu Tinh Nguyệt. Anh đếm lại số linh thạch vừa thu được, tổng cộng có 80 viên, cộng thêm 120 viên thắng được từ lôi đài, anh hiện đã có 200 viên cực phẩm linh thạch.
Cất linh thạch đi, anh nói với Triệu Tinh Nguyệt: "Giờ chúng ta có tiền rồi, anh đi nói với thầy Chu, thuê ký túc xá bên cạnh cho em."
"Không được! Không được! Em không muốn ở đó đâu, một mình buổi tối em sợ lắm."
Triệu Tinh Nguyệt kéo cánh tay Tần Hạo Đông, vẻ mặt đáng thương nói: "Anh đừng bỏ mặc em một mình mà!"
"Ơ... đây là Huyền Vũ học viện, lại không có người xấu, có gì mà sợ?"
"Thế cũng không được, em sợ thật mà, muốn ở cùng anh mãi thôi!"
Tần Hạo Đông cạn lời, là một võ giả mà nhát gan đến mức này thì đúng là hết nói nổi!
"Được rồi, vậy tạm thời chúng ta cứ ở cùng nhau, chuyện ký túc xá để sau đi."
Nói xong, anh dọn dẹp sơ qua đống rác trong sân rồi dẫn Triệu Tinh Nguyệt vào nhà.
Điều kiện ký túc xá vẫn khá ổn, có phòng tắm riêng, nhà vệ sinh riêng. Sau khi hai người tắm rửa xong thì chuẩn bị đi ngủ.
Tần Hạo Đông tắm xong liền thay một chiếc quần đùi rộng rãi, cởi trần để lộ cơ bắp săn chắc và đường rãnh bụng rõ nét. Nhìn thân hình cường tráng của anh, Triệu Tinh Nguyệt không khỏi đỏ mặt, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng nhìn thấy cơ thể đàn ông ở cự ly gần như vậy.
Tần Hạo Đông nhìn cô nói: "Sao em không thay quần áo?"
Triệu Tinh Nguyệt ngạc nhiên nói: "Lại không ra ngoài, sao phải thay quần áo ạ?"
Tần Hạo Đông sững sờ: "Chẳng lẽ buổi tối đi ngủ em không mặc đồ ngủ à?"
Triệu Tinh Nguyệt vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Đồ ngủ là gì ạ?"
Tần Hạo Đông cạn lời, xem ra văn minh vật chất ở đây còn cực kỳ lạc hậu, đến đồ ngủ mà cũng không có. Anh lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ đồ ngủ ren màu đen: "Cái này cho em, mặc thử xem, ngủ rất thoải mái đấy."