Còn hậu quả thì sao...
Công ty Bạch Tuộc Quái Vật không có Bạch Tuộc Quái Vật?
Thì đó là bột nhão! Lộc Tế Tế hoàn toàn không quan tâm đến bất kỳ sự tức giận và trả thù nào.
Huống hồ, Bạch Tuộc Quái Vật đã mưu hại cô và Trần Nặc, cô cướp vật tư của công ty Bạch Tuộc Quái Vật còn nhẹ chán!
·
Vào giờ thứ bảy mươi hai, lực lượng tập trung tìm kiếm ở khu vực này ngày càng lớn mạnh.
Những thế lực gia nhập dưới trướng Bạch Khởi cũng mang đến một lượng lớn sinh lực.
Đội tìm kiếm, số lượng nhân lực đã vượt quá tám nghìn người.
Phạm vi tìm kiếm đã mở rộng gấp ba lần so với khu vực mà Lộc Tế Tế đã định trước.
Điều động hơn một trăm năm mươi xe ô tô.
Còn có sáu chiếc trực thăng!
·
Tuy nhiên, điều khiến tâm trạng của Lộc Tế Tế ngày càng điên cuồng là đã trải qua bảy mươi hai giờ.
Không có kết quả!
·
Nhưng người phụ nữ phát điên sẽ không nói lý lẽ.
Cô trực tiếp gọi Enke, chỉ huy lính đánh thuê và một số thủ lĩnh của các thế lực đầu hàng đến trước mặt.
"Đi tìm tất cả các máy xúc, thiết bị đào! Đi tìm thêm nhiều thiết bị công trình, nhiều nhân viên công trình hơn! Sau đó, ở khu vực trung tâm tọa độ, đào xuống lòng đất!!"
Tất cả mọi người nghe xong mệnh lệnh này đều há hốc mồm.
Tên chỉ huy lính đánh thuê nuốt nước bọt: "Đào... đào sâu bao nhiêu?"
"Đào cho đến khi tìm được người." Lộc Tế Tế lắc đầu, giọng nói có vẻ rất bình tĩnh nhưng trong mắt lại lóe lên ngọn lửa điên cuồng: "Dưới lòng đất cách mặt đất khoảng tám trăm mét theo đường thẳng, có một không gian ngầm, đào xuyên qua nó! Tìm ra nó!"
Tất cả mọi người đều im lặng.
Người duy nhất có ánh mắt phấn khích là Enke.
Nghe có vẻ như đây là một công trình vĩ đại.
Nhưng càng kéo dài thời gian thì càng có lợi cho hắn ta.
Chỉ cần công trình này chưa kết thúc một ngày thì người phụ nữ này sẽ luôn đóng vai trò là thần hộ mệnh của hắn ta!
Trong quá trình hắn ta làm việc này, tất cả nhân lực vật lực cần thiết, tất cả những sự tồn tại chống lại hắn ta, đều sẽ bị người phụ nữ này dùng tư thế áp đảo giải quyết hết!!
Và thời gian càng lâu, hắn ta càng có nhiều thời gian và cơ hội hơn để nuốt chửng và tiêu hóa hoàn toàn những vùng đất và lợi ích đã ăn vào!
·
"Đủ rồi, Nữ Hoàng Tinh Không."
Người phá vỡ sự im lặng là Chloe.
Chloe thở dài, vẻ mặt nghiêm trọng bước tới, nhìn Lộc Tế Tế: "Ngươi hiểu rõ trong lòng, nếu tiến hành một công trình đào bới lớn như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì."
Lộc Tế Tế không nói gì.
Chloe làm cho giọng nói của mình nhẹ nhàng hơn một chút, mang theo một chút thuyết phục yếu đuối, từ từ nói: Trước đây, khi Bạch Tuộc Quái Vật đào ở đây, hắn đã đào mất mấy tháng mới đào được đường hầm đó.
Hơn nữa, hắn có khả năng huy động nguồn lực gần như vô hạn trên toàn thế giới. Có thể tìm được những kỹ thuật viên giỏi nhất, những thiết bị tốt nhất, máy đào hầm,..."
Lộc Tế Tế lạnh lùng nói: "Ta cũng có thể."
"Vậy còn thời gian thì sao?" Chloe lắc đầu: "Cho dù ngươi có thể nhưng thời gian thì sao? Bạch Tuộc Quái Vật làm việc này cũng mất mấy tháng.
Cho dù ngươi làm tốt đến đâu thì cũng không thể ngắn hơn thời gian này được.
Ngươi cho rằng, nếu bọn họ ở dưới lòng đất thì ngươi mất mấy tháng đào xuống... còn có ý nghĩa gì?
Huống hồ bọn họ thậm chí còn có khả năng rất lớn là không ở dưới lòng đất!"
Lộc Tế Tế nheo mắt: "Vậy, ngoài ra, ngươi còn có chủ ý nào tốt hơn không? Dùng cách nào, đi đâu tìm?"
Chloe im lặng.
Hắn ta không nói nên lời.
Nếu bọn họ ở dưới lòng đất thì đã sớm ra ngoài rồi! Truyền tống không gian, chẳng lẽ mèo xám không biết sao? Hay Trần Nặc không biết sao?
Nếu bọn họ bị thương nặng hoặc hôn mê thì lúc này cũng đã sớm tỉnh lại rồi.
Nếu thật sự còn ở dưới lòng đất, bị mắc kẹt ở đó...
Ngươi đào mấy tháng mới đào xuống được, đến lúc đó, xác cũng khô queo rồi.
Còn ý nghĩa gì nữa?
Những lời này, Chloe đều không nói.
Hắn hiểu rất rỡ, đối với một người phụ nữ phát điên, nói những điều này cũng vô dụng.
Hơn nữa...
"Tất cả ra ngoài."
Lộc Tế Tế đột nhiên đứng dậy, chỉ vào cửa của cái lều đang làm sở chỉ huy tạm thời này.
Enke và những người khác sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng lui ra ngoài.
Khi trong lều chỉ còn lại Lộc Tế Tế và Chloe hai người, Lộc Tế Tế mới quay đầu nhìn Chloe.
Trên mặt cô lộ ra một nụ cười bình tĩnh xen lẫn điên cuồng.
"Chloe, ngươi có phải cảm thấy ta điên rồi không?"
Chloe: "..."
"Ta đúng là điên rồi, trong lòng ta tràn đầy tức giận, điên cuồng và sợ hãi."
Giọng điệu của Lộc Tế Tế bình tĩnh nhưng càng bình tĩnh như vậy thì càng có chút đáng sợ.
"Nhưng kỳ lạ thay, ta càng sợ hãi thì đầu óc ta dường như càng hoạt động tốt, ta càng nghĩ ra được những thứ mà bình thường ta không nghĩ ra được."
Lộc Tế Tế tiếp tục dùng giọng điệu bình tĩnh này lạnh lùng nói với Chloe: "Ngươi có biết tại sao ta nhất quyết phải tìm kiếm như vậy không?
Thực ra từ hôm qua, ngươi đã ám chỉ ta ít nhất ba lần, rằng cuộc tìm kiếm vô ích này có thể dừng lại rồi.
Mà đến hôm nay, ta đưa ra kế hoạch đào xuống lòng đất, ngươi lại một lần nữa phản đối.
Ừm, ngươi diễn rất tốt, diễn cái kiểu, ta là kẻ điên.
Còn ngươi là một người đồng đội vẫn giữ được sự bình tĩnh, lý trí.
Ngươi đang khuyên ta, khuyên kẻ điên này, khuyên ta chấp nhận sự thật, đừng làm những việc vô ích, chấp nhận tất cả...
Nhìn thì giống hệt một hình tượng ‘người tốt’."
Chloe ngẩn người.
Lộc Tế Tế cười lớn, nụ cười cũng mang theo một chút điên cuồng.
"Ta thường bị lừa. Người thường lừa ta, chính là chồng ta.
Vì thường bị hắn lừa nên ta thường đánh hắn.
Nhưng, ta cũng nhờ vậy mà có được kinh nghiệm bị lừa rất phong phú.
Cộng thêm ta thường đánh hắn nên hắn cũng đã chỉ bảo cho ta rất nhiều, những mánh khóe lừa người.
Trong đó có một đạo lý quan trọng, là hắn đã dạy ta.