Nửa Đời Thanh Tình

Lượt đọc: 8716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 169
bên trọng bên khinh

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Vân Yên tỉnh lại từ trong giấc mộng say, nửa nghiêng nằm nghiêng trong chiếc chăn hồng mềm mại, mái tóc đen dài sau gáy xõa ra rối tung bên gối.

Trong màn trướng rộng rãi xa hoa thơm ngát, hương thơm ấm áp thoang thoảng khiến lòng người say một nửa. Sau gáy có hơi thở nóng hổi đều đặn phả vào, cùng với bàn tay lớn ôm bên hông, làm cho nàng đều bối rối.

Vân Yên giật mình kéo tay chàng ra, xoay người trên giường mở to mắt nhìn người đàn ông vừa mới chợp phía sau. Mái tóc đen của nàng chậm rãi buông xuống, sau cùng bình yên xõa tung trên bả vai, vạt áo trong màu trắng hơi xốc xếch, một bên vai hơi trễ xuống làm lộ ra làn da trắng hồng, thấp thoáng nhìn thấy sợi dây màu đỏ với mặt ngọc bội Dương Chi mà Dận Chân đeo cho nàng, gương mặt lúc mới tỉnh ngủ đặc biệt quyến rũ.

Gương mặt mềm mại của Vân Yên thoạt trắng thoạt đỏ, trong đầu hiện lên tất cả hình ảnh về chuyện xảy ra đêm qua, không biết ngủ say tự khi nào và rời khỏi được vùng hoang vu kia. Một lúc sau nàng mới chợt nhìn lại quần áo của mình, lúc này cái miệng đang mím chặt của nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi Dận Chân tỉnh lại, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, chàng nheo mắt không nói lời nào, yết hầu cao cao trượt mấy cái.

Với chàng mà nói, mấy canh giờ ngắn ngủi qua, là một giấc mộng đẹp lâu rồi chưa có.

Nàng có vẻ cực kì thích ngủ, lúc cởi áo cởi giày nàng cũng chỉ khẽ ưm một tiếng chứ không tỉnh lại. Đến khi chàng xử lý xong vết thương của mình, liền chợt hoảng hốt đi vào phòng xốc màn lên, sợ rằng trong đó sẽ trống rỗng.

May mắn, nàng vẫn ở đó, co tròn trong chiếc chăn gấm mềm mại, tóc dài rối tung, cái miệng nhỏ đỏ tươi hơi chu lên, yên lặng ngủ như một con mèo nhỏ.

Chàng áp người lên lưng nàng, khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài của nàng, lấy sợi dây ngọc bội chữ Chân ấm nóng trên cổ mình cẩn thận đeo lên cổ nàng, vật về nguyên chủ. Chàng nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể mềm mại nhỏ bé ấy, ngửi mùi tóc thân thương, cứ bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ như vậy, hoàn toàn ngủ say, lòng tràn đầy ấm áp yên bình.

Dận Chân chậm rãi vươn người, làm vạt áo màu vàng trên người hơi xốc xếch, để lộ ra lồng ngực rắn chắc màu lúa mạch. Chàng gác một tay lên trán mình, đôi mắt ưng sâu thẳm lại mông lung, giọng nói cũng khàn khàn khi mới ngủ dậy, thậm chí còn có hơi thở mờ ám không rõ.

- Đêm qua phu nhân ngủ ngon chứ?

Trong màn trướng rộng lớn kín mít, Vân Yên bị chàng nhìn như vậy, lại nghe thấy giọng nói khàn khàn từ tính trầm bổng của chàng, nháy mắt toàn thân đều nổi hết da gà.

- Ngài…

Thực sự là không có lời nào để nói, rốt cuộc nên cám ơn hay oán giận chàng đây?

Oán giận vì chàng đã kéo nàng từ Hòa Xuân Viên lên xe ngựa, tạ ơn vì lúc xe ngựa gặp nguy chàng đã bảo vệ nàng.

Tạ ơn vì chàng đã đưa nàng từ trong vùng đất hoang vu trở về phủ an toàn, oán giận vì chàng đã bế nàng lên giường của mình.

Vân Yên cắn môi, nàng thật sự rất oán giận, thế nhưng cho dù ở bất cứ lập trường nào, thì một tỳ nữ như nàng đều không có tư cách oán giận một Vương gia, vì toàn bộ thiên hạ đều là của gia đình Ái Tân Giác La bọn họ.

Dận Chân thấy nàng suy nghĩ lung tung, khóe miệng chợt hơi nhếch lên, muốn dang tay ôm nàng vào lòng, kết quả nàng sợ hãi cuống quít dịch người về phía sau, nhưng càng lùi càng vào sâu bên trong.

Vân Yên lùi cho đến khi chỉ còn chút chỗ trống, bởi vì giường vô cùng lớn, thậm chí còn lớn gấp đôi cái giường lúc trước của bọn họ, là chiếc giường Bạt Bộ (1) mà Dận Chân trong lúc còn ở Nhiệt Hà đã thiết kế rồi sai người ở kinh thành gấp gáp chế tạo từ cây gỗ tử đàn, sau đó khắc hoa văn mạ vàng lên giường.

- Tứ gia, đa tạ ngài đã cứu nô tỳ, nhưng nô tỳ cần phải trở về Hòa Xuân Viên.

Giọng nói của nàng có vẻ khá bình tĩnh nhưng kì thực mũi chân nhỏ bé trên giường lại hơi khẽ run.

Dận Chân nhíu mày lại, cơ thể khẽ động, bất ngờ đưa tay nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của nàng, trong nháy mắt nhoài người lên ép nàng dưới thân. Vân Yên hoảng sợ đến môi trắng bệch, nằm ở dưới thân chàng ngơ ngác nhìn.

Vẻ mặt của Dận Chân thực sự không nhìn ra vui giận, chàng chậm rãi vén những sợi tóc tán loạn ở cổ nàng, giơ ngón trỏ lướt qua gò má ấy, vô cùng say đắm xúc cảm mềm dịu quen thuộc kia.

- Tỉnh lại là biến thành ngốc nghếch, nàng là vợ ta, đây là nhà của chúng ta, nàng còn muốn đi đâu nữa?

Vân Yên hơi nghiêng đầu đi nhưng tránh không được, ngón trỏ của chàng thân mật vuốt ve, thân thể của nàng dán sát vào người chàng, cách lớp quần áo nàng rõ ràng cảm nhận được xúc cảm nóng bỏng cứng rắn bên trong, toàn thân khẽ run lên, lỗ tai như sắp bị thiêu cháy, hơi thở rối loạn. Nàng hơi nhíu mày đẩy bả vai của chàng ra, căng thẳng gọi:

- Tứ gia…

Bỗng cổ họng Dận Chân trượt một cái, ánh mắt càng trở nên thâm trầm, nhìn nàng không dời mắt, bàn tay nhẹ nhàng vuốt trán, giống như đang vỗ về nàng đừng sợ hãi.

- Nàng thật sự là Vân Yên, nàng chỉ mất đi trí nhớ mà thôi…

Vân Yên cắn môi, ngẩn người mông lung, rồi bỗng nhiên hỏi:

- Ai có thể chứng minh?

Dận Chân chợt khàn giọng, chàng ngập ngừng mới nói:

- Nô tài ở Tứ Nghi Đường này đều có thể làm chứng.

Vân Yên lại nói:

- Lẽ nào tôi là Ung thân Vương Phi?

Câu hỏi khiến Dận Chân sửng sốt, không ngờ thời khắc chật vật hiếm có trong cuộc đời người đàn ông này lại chính là lúc này.

- Không phải.

Vân Yên bình tĩnh nói:

- Hay tôi là tiểu thiếp của ngài?

Dận Chân kiên quyết phủ định:

- Đương nhiên không phải.

Khóe môi Vân Yên cong thành một nụ cười cực kì nhạt nhẽo, bình tĩnh mà dịu dàng nói:

- Tôi không phải Ung Thân Vương Phi, cũng không phải tiểu thiếp, vậy nhiều lắm tôi chỉ là một nô tài, tại sao lại nói tôi là thê tử? Tuy rằng nô tỳ không biết vì sao Tứ gia lại nhận sai, nhưng nô tỳ biết thân phận của mình, thật sự không thể mạo nhận, xin Tứ gia ân điển cho nô tỳ trở về.

Thần sắc của Dận Chân có một vẻ thâm trầm gì đó không biết tên, trong đáy mắt có đau đớn khắc cốt ghi xương, cũng có yêu chiều khôn cùng.

Ở hòn non bộ, lão Bát đã từng hỏi chàng, muốn cho nàng nhớ lại cái gì? Nhớ lại những đau xót thống khổ chàng từng hành hạ nàng sao? Đúng vậy, nàng đã quên nhà của bọn họ, đã quên tất cả đã từng tốt đẹp, cũng như quên hết đau khổ.

Vân Yên mất trí nhớ, nhưng nàng vẫn là Vân Yên quật cường bình tĩnh. Nàng có gì đó không giống với lúc trước, giống như đã mất đi gông xiềng cầm cố linh hồn nàng, có lúc tựa như viên ngọc thô chưa được mài dũa tỏa ra hào quang rực rỡ.

Năm đó, chàng sẩy chân vào vòng lao ngục, lão Bát được hưởng vinh sủng rộng lớn, thế nhưng có chết nàng cũng chưa từng rời bỏ chàng mà chọn lão Bát. Bây giờ, nàng cho rằng nàng là Bạch ca, lão Bát thất sủng mất bổng lộc, chàng là thân vương, nhưng nàng lại không muốn cùng chàng hưởng vinh hoa. Không biết do vận mệnh trêu ngươi hay trời cao vui đùa, chàng chợt bắt đầu hiểu được một phần cảm nhận năm đó của lão Bát.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, Dận Chân hơi nghiêng đầu khẽ ho nhẹ một tiếng:

- Chuyện gì?

Giọng nói của Tô công công truyền vào:

- Chủ tử… Bát gia tới… Hiện đang đợi bên trong phòng khách…

Ánh mắt Dận Chân trầm xuống, chậm rãi nói:

- Biết rồi.

Đến nhanh thật, rốt cuộc là hắn đến vì bằng chứng vụ án Thác Hợp Tề hay vì nàng? Có lẽ là cả hai, bệnh thương hàn trong người hắn trong một đêm đã khỏi lên hơn nửa.

Dận Chân chậm rãi vuốt đỉnh đầu Vân Yên, nói:

- Đây là nhà của nàng, tất cả mọi thứ đều là của nàng, cả nô tài cũng vậy. Nàng ngủ tiếp một lát đi, chút nữa ta sẽ quay lại.

Nói xong liền đứng lên đi ra, còn cẩn thận kéo chăn gấm đắp lên người nàng, dém góc chăn thật kĩ, sờ sờ gò má nàng, sau đó vén màn lên bước xuống giường, không quên thả màn xuống.

Vân Yên mở miệng, cuối cùng biết mình nói gì cũng phí công. Đã giải thích đến mức như vậy, nàng không biết nên làm gì mới có thể khiến chàng thả nàng ra. Nàng càng không biết tại sao Bát gia lại tới, sức khỏe như vậy sao lại đến phủ Ung thân vương, hắn biết nàng ở đây sao? Đến là để đưa nàng trở về sao?

Nàng cứ nằm im lặng, mãi cho đến tận khi dần dần không còn nghe tiếng rửa mặt thay y phục bên ngoài nữa, nàng mới nhẹ nhàng ngồi dậy, ánh mắt băn khoăn nhìn bốn phía, cẩn thận vén màn trướng ra, hạ chân trần xuống, muốn đi tìm áo ngoài của mình.

Đầu giường có tay vịn, cột giường được chạm trổ hình hoa lan, màn trướng bằng lụa mỏng thơm ngào ngạt, bên ngoài màn trướng là một cái bàn sách, bàn trang điểm tinh xảo, hành lang xinh đẹp bao xung quanh, toàn bộ đều được điêu khắc mạ vàng từ gỗ tử đàn, cả cái giường Bát Bộ giống như một gian phòng nhỏ kín đáo mộng ảo, làm người ta cảm thấy hết sức ấm áp kiều diễm.

Thảm lông dê mềm mại trải trên giường Bạt Bộ cọ vào lòng bàn chân nàng, ngay cả tiếng bước chân cũng im ắng. Nhưng bốn phía xung quanh không thấy bóng dáng quần áo nàng đâu. Nàng nghe bên ngoài có tiếng đóng cửa cọt kẹt, liền nín thở, lặng lẽ vén tấm màn tuyệt đẹp lên bước ra.

Không biết vì sao tất cả đồ bày biện trong phòng ngủ lại làm cho nàng cảm thấy hơi choáng váng, theo trực giác nàng nhìn thấy một cái rương gỗ màu đỏ tươi trong góc phòng, đi tới, nhẹ nhàng mở nó ra, bên trong là những bộ quần áo mới tinh, giày thêu tinh xảo.

Nàng cầm một chiếc váy màu vàng ở trên cùng lên giũ ra khoác lên người, cài nút áo từ dưới nách lên ngực, lúc này mới phát hiện ra trên cổ có thêm một sợi dây đỏ, kéo sợi dây ra nhìn, là một mảnh ngọc bội Dương Chi được gọt giũa tinh tế tỉ mỉ, sáng lấp lánh, một chữ Chân phóng khoáng ở giữa, ở trên cùng còn có một vết màu đỏ giống như vết máu mờ thấm vào ngọc, ngực nàng bỗng nhiên đau nhói, phải vịn vào rương gỗ mới dần dần trở lại bình thường.

Quần áo ấy vậy mà vô cùng vừa vặn, giày thêu cũng thế, giống như được may theo số đo của nàng. Nàng rũ mắt lẳng lặng đứng trong phòng ngủ, chỉ hơi sửng sốt rồi lại ngẩng đầu lên, tết tóc lại thành bím như thị nữ thường ngày, nhưng không có dây buộc, cho nên nàng trở về giường Bạt Bộ, xốc gối lên mới nhìn thấy dây buộc tóc của nàng trước đó. Tết tóc xong nàng đi ra ngoài. Lúc đẩy cánh cửa phòng ngủ chạm trổ ra, hai nô tài đang làm việc ở trước sảnh đồng loạt nhìn nàng, lập tức quỳ xuống.

- Phu nhân.

Hai người này chính là Tiểu Phúc Tử và Tiểu Bảo Tử, bây giờ họ đã là công công có có quyền có chức trong Vương phủ, các nô tài cùng những nữ quyến trong hậu viện đều gọi họ một tiếng Trần công công, tiểu Trương công công.

Vân Yên đứng đó không nói gì, yên lặng nhìn hai người bọn họ đang đưa tay áo lau nước mắt, cuối cùng mở miệng nói:

- Ai dẫn tôi đến phòng khách?

Hai người đều buông cánh tay đang lau nước mắt xuống, ngẩng đầu lên, nhìn nhau.

Tiểu Phúc Tử mắt đỏ hoe hơi chần chừ nói:

- Phu nhân… Vương gia không cho phép đâu, người…

Tiểu Bảo Tử cũng phụ họa theo:

- Phu nhân… Lát nữa Vương gia sẽ trở về.

Vân Yên hơi nhíu mày lại, hờ hững nói:

- Tôi đang muốn tìm ngài ấy, các anh luôn gọi tôi là phu nhân, nhưng lại muốn can ngăn tôi, hoặc là phu nhân này thực sự không có địa vị, hoặc các anh thực sự không biết phép tắc hầu hạ?

Mấy câu nói làm sắc mặt Tiểu Phúc Tử và Tiểu Bảo Tử trở nên trắng bệch, vội vàng dập đầu thỉnh tội. Từ trước đến nay bọn họ nào có thấy Vân Yên nói chuyện như vậy, xưa nay nàng chưa từng mảy may đôi co làm khó dễ hạ nhân, cho dù là vào đêm hôm ấy.

Tiểu Phúc Tử chợt nhớ tới cái năm chấn động ở Viên Minh Viên kia, đó là lần duy nhất y biết phu nhân có vị trí thế nào. Y dập đầu rồi ngẩng đầu lên nói:

- Phu nhân, chúng nô tài có lỡ lời gì, mặc phu nhân trách phạt, địa vị của phu nhân ở trong lòng Vương gia vô cùng lớn, đương nhiên không có người nào có thể hơn, nô tài sẽ dẫn phu nhân qua đó.

Vân Yên gật đầu, không nói tiếp nữa, đi theo Tiểu Phúc Tử ra cửa lớn của Tứ nghi đường.

Đi thẳng ra ngoài viện, Vân Yên yên lặng nhìn quang cảnh xung quanh, lúc đi tới cây cầu cong, nàng bỗng xuất hiện cảm giác rung động. Phòng khách cách rất gần sân trong thư phòng, trên đường không gặp người nào, chỉ có hai nha hoàn và gã sai vặt lạ mặt, nhìn thấy Tiểu Phúc Tử bọn họ đều ở từ xa gọi Trần công công, Tiểu Phúc Tử xua tay, bọn họ cũng chỉ dám liếc Vân Yên rồi đi qua, nhưng không nhận ra.

Hai người đi qua cửa vòm, vòng qua bức tường xây làm bình phong ở cổng, đúng lúc gặp Tô công công cùng Trương công công đang đứng canh ngoài cửa. Hai người vừa nhìn thấy Tiểu Phúc Tử dẫn Vân Yên đến, mặt khẽ biến sắc.

Vân Yên vừa nhìn thấy y, nhận ra ngay y là gã sai vặt trên xe ngựa ngày ấy, hiển nhiên là nô tài cực kì thân cận của Tứ gia. Tiểu Phúc Tử vừa muốn mở miệng giải thích, nàng đã nói thẳng:

- Tôi vào tìm ngài ấy, có cần phải xin chỉ thị của anh không?

Tô công công và Trương công công đồng loạt phất tay áo quỳ xuống đất tỏ ý không dám, Vân Yên trực tiếp đẩy nhẹ cửa đi thẳng vào.

Hai tay nàng nắm vào nhau, lẳng lặng vòng qua ngoài phòng khách, loáng thoáng nghe thấy tiếng người đang nói chuyện bên trong, nàng đi từng bước từng bước tới, không nghe thấy âm thanh gì nữa.

Vân Yên đi tới gần cửa tròn chạm trổ làm từ gỗ sưa, chỉ nhìn thấy bóng lưng rời đi của Bát bối lặc Dận Tự, bóng lung khi mặc thường phục màu xanh nhạt vẫn thẳng tắ và đẹp đẽ như trước đây, nhưng có phần ngập ngừng.

Dận Chân với tư thái ung dung ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ sưa, bỗng nhạy cảm quay đầu lại nhìn nàng, chàng không lập tức đứng lên, nhưng bàn tay đặt ở đầu gối đã nắm chặt lại, ngón tay cái bấm mạnh lên ngón tay trỏ, đôi mắt đen nhánh dừng trên người nàng, không di chuyển nửa phần.

- Bát gia.

Nàng nhẹ nhàng gọi một câu như trước đây, bước chân của hắn hơi dừng lại, nàng muốn biết, tại sao hắn biết nàng đang ở đây, chung quy nàng cũng chỉ là một tỳ nữ, nhẹ tựa lông hồng.

Không khí đóng băng như đàn sắp đứt dây, ba người đều không nói chuyện cử động.

Bát bối lặc Dận Tự đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn không quay người lại, mà nhấc chân dứt khoát đi tới đẩy cửa cánh ra, cửa kêu lên một tiếng cót két, vang vọng trong phòng khách, còn hắn càng đi càng xa.

Ánh nắng sáng sớmj nam sắc vàng lên bóng lưng rời đi của Dận Tự, nhưng rất nhanh đã biến mất không để lại một vết tích.

Dận Chân chậm rãi đứng dậy, ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ chạm hoa rỗng rồi tản mát đi, chiếu lên gò má chàng. Chàng đi tới trước mặt Vân Yên, nắm tay nàng, đôi mắt mang theo ấm áp và trầm tĩnh, mỉm cười nói:

- Nàng vừa hỏi ta ai có thể chứng minh, bây giờ ta sẽ dẫn nàng đi xem một thứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »