Nửa Đời Thanh Tình

Lượt đọc: 8711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 142
người lâu ngày không gặp

❊ ❊ ❊

Dận Chân mặc thường phục, tay cầm chiếc mũ quả dưa nhỏ đội lên đầu Vân Yên đang cài cúc áo, vén bím tóc dài của nàng ra sau gáy, rồi xoay người nàng lại, ngón tay cái tỉ mỉ chấm một nốt chu sa lên giữa trán nàng.

Vân Yên ăn vận giống một thiếu niên, nàng đưa tay chỉnh lại mũ quả dưa trên đầu, nhìn vô cùng thanh tú. Dận Chân đưa tay xuống lướt nhẹ qua bộ quần áo đàn ông vừa vặn trên người Vân Yên, ngón tay đi qua bộ ngực đã được quấn chặt thì cau mày:

- Có chặt quá không?

Vân Yên đẩy tay chàng ra, lườm chàng một cái:

- Không chặt thì mặc bộ quần áo này nhìn thấy hết à?

Dận Chân à một tiếng, chắp tay cúi đầu thì thầm bên tai nàng một câu, Vân Yên nghe xong mặt đỏ rực đánh chàng một cái đẩy chàng ra. Dận Chân vẫn đứng nguyên tại chỗ bật cười, rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Trời sắp hoàng hôn, thời tiết đang vào giữa thu, hai người thoải mái chậm rãi tản bộ. Đội thị vệ thân binh phía sau đều thay thường phục, đi cách họ không xa không gần.

Đã rất lâu rồi Vân Yên chưa đi dạo phố, hơn nữa còn đóng giả thành con trai, nàng tay cầm quạt vô cùng vui vẻ. Vóc người nàng nhỏ bé, đi bên người Dận Chân giống như thiếu niên đi bên huynh trưởng. Dận Chân nhàn nhã chắp tay sau lưng đủng đỉnh bước đi, vừa ung dung lại vừa tao nhã, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Kinh thành mới lên đèn, trong màn đêm nhìn vô cùng hoa lệ. Người trên đường ban đầu không nhiều, rồi nơi phồn hoa dần dần trở nên đông đúc náo nhiệt. Các quán trà quán rượu xung quanh thi nhau mọc lên san sát, còn có những người bán hàng rong đi khắp nơi trong thành.

Dận Chận sợ lạc mất Vân Yên nên nắm chặt tay nàng. Vân Yên giật mình, vội vàng dùng bàn tay còn lại tách tay chàng ra, nhỏ giọng lúng túng nói:

- Chàng đừng nắm, hai người đàn ông nắm tay nhau để người khác nhìn thấy còn tưởng chúng ta...

Dận Chân bật cười, kéo bả vai nàng đến gần, hài hước nói:

- Nếu có thích nam tử (1) thì cũng thích những thiếu niên xinh đẹp.

Vân Yên không ngốc, nghe xong liền hiểu, xấu hổ lườm chàng một cái muốn rút tay ra, rõ ràng người này nói nàng không phải là thiếu niên xinh đẹp nên sẽ không có ai hiểu nhầm. Tuy là sự thật, nhưng vẫn rất đáng ghét. Nàng suy nghĩ, cười xấu xa chớp chớp mắt nhìn chàng, sáp gần đến mềm mại nói:

- Không phải chàng cũng thích thiếu niên xinh đẹp đấy chứ?

Khóe môi Dận Chân hơi giật giật, thừa dịp màn đêm lén đánh một cái vào mông nàng trừng phạt, lườm nàng một cái. Vân Yên kêu lên một tiếng ui chao, xấu hổ đứng xoa mông bên đường, đáng thương chu miệng.

Dận Chân hỏi nàng có đau không, Vân Yên lắc đầu, đáy mắt chứa ý cười tinh nghịch giống như trẻ con. Hai người gần như cùng bật cười.

Họ thong thả dạo phố, gặp một sạp hàng rong, Vân Yên cũng đi tới nhìn, phần lớn đều là những đồ chơi nhỏ của bé gái, nàng lại mặc đồ nam nhìn vô cùng kì quái, đành phải ngoan ngoãn quay trở về bên người Dận Chân.

Dận Chân nhìn thấy thì nuông chiều nói:

- Không sao đâu, nếu nàng thích thì cứ mua đi, không cần e dè người khác.

Vân Yên lắc đầu cười đáp:

- Thôi, thật ra đi dạo phố đâu phải là mua sắm, mà là đi ngắm.

Dận Chân bật cười:

- Không ngờ ta lại lấy một nàng dâu nhỏ mọn.

Vân Yên nghe xong ngược lại còn híp mắt vô cùng thích thú, nói nhỏ:

- Chồng à, bụng đói.

Hai người đến một tửu lâu vô cùng xa hoa, kiến trúc giống như lâu đài trên không, tầng tầng lớp lớp lan can hành lang được chạm khắc nhìn vô cùng đặc biệt, trên cao treo tấm biển với hàng chữ tinh xảo: “Mạc Thung Dung”, đây cũng là một cái tên rất thú vị.

Vân Yên nhìn đám người đông đúc vào cửa, mùi hương món ngon theo gió bay tới, cực kỳ quyển rũ. Dận Chân nhìn nét mặt nàng, kéo nàng vào trong.

Trong sảnh không còn nhiều chỗ trống, buôn bán vô cùng tốt, hương thơm ngào ngạt chỉ khiến người ta muốn ăn ngay và luôn.

Tiểu nhị thấy hai vị khách đứng ở cửa, tuy ăn mặc đơn giản nhưng dáng vẻ lại không hề tầm thường, liền rất nhiệt tình ra mời chào:

- Hai vị, phòng riêng trên lầu chứ ạ?

Dận Chân gật đầu, đưa Vân Yên đi qua đại sảnh theo y lên lầu. Vừa đến lầu hai liền thấy mô hình thu nhỏ được đặt trang trí giữa phòng, Vân Yên đi sau Dận Chân trầm mặc nhìn bài trí độc đáo ở bốn phía mang theo hơi thở hiện đại, phòng riêng họ đi qua được xây theo phong cách nửa khép, so với lầu một rõ ràng tao nhã hơn nhiều.

Tiểu nhị đưa hai người đến nhã phòng ở phía tây nam, sau đó bắt đầu giới thiệu những món ngon nổi tiếng trong tiệm, miệng lưỡi y trôi chảy đọc ra tên mấy món ăn gì mà: “tường long cùng bay, đuôi phượng vây cá, thiên nga bát bảo, chim yến chiên giòn, gà rừng bỏ lò, thịt hươu nướng...” khiến người ta tròn mắt.

Vân Yên nghe hết một lượt, chỉ nhớ được tên mấy món ăn quen thuộc, còn đối với mấy món đầu rồng, đuôi phượng vây cá với chim yến thì nàng không ham. Dận Chân biết khẩu vị của nàng, trước tiên gọi một ấm Lư Sơn Vân Vụ (2), tiếp theo gọi mấy món thanh đạm chay mặn kết hợp mà nàng thích ăn như gà cuốn lá sen, bánh sữa, đậu phụ đài sen, đùi ngựa hầm cà chua... Tiểu nhị thấy hai người ăn thanh đạm như vậy, liền giới thiệu thêm canh thận hươu vô cùng nổi tiếng của tiệm.

Vân Yên ngẩn người, mới nhớ ra hiện giờ mình đang cải trang thành con trai. Thấy người đối diện ung dung nhìn mình, khóe môi và đáy mắt đều thấp thoáng ý giễu cợt, nàng bất giác đá vào chân chàng dưới gầm bàn một cái.

Dận Chân giơ tay lên che miệng ho mấy tiếng, giống như làm thanh cổ họng, rất nghiêm túc hỏi một câu:

- Đệ thấy... có cần không?

Một câu hai ý, nếu là hai vợ chồng thì không thể không hiểu. Nhưng từ trong miệng “hai người đàn ông”, ý nghĩa lại không giống.

Trong phút chốc Vân Yên càng lúng túng hơn, suýt chút nữa làm đổ ấm trà. “Cần” mới lạ đấy, nàng giẫm nhẹ lên chân chàng một cái, hận không thể lao vào cấu xé chàng. Nhưng dưới đôi mắt to nhỏ của tiểu nhị, nàng đành phải mặt dày giả bộ bình tĩnh nói với y:

- Không cần, thế này là được rồi.

Tiểu nhị nói vâng rồi xuống lầu, ngay lập tức Vân Yên kéo tay chàng lại cắn một cái, giống như con mèo nhỏ thở phì phò trút giận.

Dận Chân cũng phối hợp hừ một tiếng, nhưng không rút tay lại mà còn cười:

- Cắn đau ta nàng lại đau lòng.

Vân Yên nhìn dấu răng mờ mờ trên gan bàn tay chàng, vừa đẩy tay chàng về, khóe miệng cũng nhếch lên:

- Cho chàng biết thế nào là bắt nạt người khác.

Lầu hai dần trở nên đông đúc, thỉnh thoảng xuyên qua bình phong chạm hoa có thể nhìn thấy các vị khách khác đi từ cầu thang lên, Đối diện với nhã phòng của họ là ban công, ánh trăng sáng ngời, dưới lầu là đường phố với đèn hoa rực rỡ.

Khi hai người đang nói chuyện thì tiểu nhị đưa Lư Sơn Vân Vụ tới, sau đó lui ra ngoài. Bỗng nhiên Vân Yên đè tay Dận Chân lại, bưng tách trà của chàng lên nhấp thử một hớp trước, rồi mới thả tay ra để chàng uống. Dận Chân lắc đầu nhìn nàng, khóe mắt không rõ là cảm xúc gì:

- Đồ ngốc.

Vân Yên nâng tách trà nhẹ nhàng uống một ngụm, cảm thấy mùi hương nồng đượm.

- Chàng đã từng đến đây ăn cơm ư?

Dận Chân lắc đầu, cũng hớp một chút trà.

- Không, tửu lâu này mới mở không lâu nhưng lại rất có tiếng tăm, hôm nay là ngẫu nhiên tới đây.

Vân Yên gật đầu, uống thêm một ngụm trà nhưng không nuốt xuống, ánh mắt nhìn về phía mấy bóng hình đang rẽ cầu thang, trong lòng trĩu nặng, cảm thấy huyệt thái dương đau nhói, nàng quay đầu đi.

Dận Chân dường như cũng cảm nhận được sự khác thường, không chút dao động nhìn nàng rồi hơi nghiêng đầu...

Cửu A Ca Dận Đường tay cầm quạt, nhàn nhã đi lên, giọng nói vẫn cực kì dễ nghe:

- Bát ca, huynh xem đây có phải là Tứ ca không?

Người phía sau anh ta xuất hiện với khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, trên người hắn mặc áo bào màu trắng sữa, phong thái đĩnh đạc, giọng nói dáng điệu vẫn như xưa. Ánh mắt hắn xoáy chặt vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của Vân Yên rồi rời đi, trên khuôn mặt trầm tĩnh treo nụ cười hờ hững hoàn mỹ, hắn nói bằng giọng trầm ấm:

- A, hóa ra Tứ ca cũng ở đây, vừa khéo thật.

Dận Chân vẫn ngồi tại chỗ không cử động, khóe môi hơi nhếch lên, ngước mắt lạnh nhạt trả lời:

- Hóa ra là Bát đệ Cửu đệ, quả là trùng hợp đến lạ kỳ.

Dận Tự cầm quạt nhưng không ngồi xuống, cực kì tự nhiên hỏi han mấy câu, Dận Chân cũng đáp lại. Hai người có thể coi không ai thua kém ai.

Dận Đường đứng bên cạnh Dận Tự, sắc mặt vẫn không thay đổi, nhưng mắt luôn nhìn về phía Vân Yên đang mặc đồ nam, đôi mắt sắc bén khiến nàng không thể lẩn tránh, nhưng càng không thể mở miệng nói thật.

Vân Yên chỉ cúi đầu không nhìn, không nghĩ tới bất kỳ ai trong bọn họ. Tuy cảm thấy nặng nề, nhưng nàng không hề hoảng sợ, bởi vì, ở đây còn có Dận Chân.

Trong bốn người, không ai không hiểu rõ. Một ngày nào đó buộc phải giải quyết hết ân oán tình thù, nhưng đây là chuyện sau này.

Ánh mắt Dận Đường dường như không hề rời khỏi khuôn mặt đang cúi thấp của Vân Yên, còn càn rỡ hơn cả Dận Tự.

Dận Chân nhìn Dận Đường, mở miệng:

- Tửu lâu này mới mở dưới danh nghĩa của Cửu đệ sao?

Dận Đường hơi nhướn mày, trả lời:

- Đúng vậy, mà cũng không giống thế.

Rồi hơi nghiêng đầu nói:

- Bát ca, chúng ta cũng nên đi thôi.

Dận Tự gật đầu, tạm biệt Dận Chân bằng phong thái tao nhã, lách người rời khỏi, ánh mắt một lần nữa lướt qua Vân Yên, hai người kề vai chậm rãi đi lên lầu trên.

Vân Yên thả lỏng bàn tay đang nắm bên người, nhìn mấy dấu móng tay rõ ràng trong lòng bàn tay. Bàn tay rộng lớn của Dận Chân nắm lấy tay nàng, Vân Yên cũng nắm lại, ngước mắt lên nhìn vào đáy mắt chàng, nhàn nhạt nói:

- Thiếp không muốn ăn ở đây nữa, chúng ta đổi nơi khác đi.

Dận Chân gật đầu, thu tay lại định đứng lên. Đúng lúc ấy tiểu nhị bưng một mâm đầy thức ăn vào, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Dận Chân rút một tờ ngân phiếu trong ngực ra đặt lên bàn, nói:

- Không cần phải bưng lên nữa.

Bàn tay định cầm đĩa thức ăn của tiểu nhị chợt dừng lại, từ phía trên lầu vang lên một giọng nói yêu kiều:

- Các vị đã đến Mạc Thung Dung, chưa nếm mà đi không lấy làm tiếc sao?

Cô gái đi một đôi giày thêu bằng gấm màu tím, phối với áo gấm váy lụa thêu ráng mây màu tím, tư thái duyên dáng, là tuyệt sắc khuynh thành với khuôn mặt hoa đào, mang theo mùi hương đã lâu không thấy. Nàng ta thướt ta chậm rãi đi từ trên lầu xuống, dường như ánh mắt những người xung quanh đều sáng người.

Dận Chân không thể tin nổi híp mắt lại, nét mặt trầm mặc khó nắm bắt.

Vân Yên đứng bên Dận Chân, lạnh nhạt nhìn người đó. Vẫn như năm ấy, trên sông Tần Hoài.

Người con gái ấy vẫn xinh đẹp như xưa, khuôn mặt diễm lệ vô cùng xứng đôi với Dận Chân, trên người không hề có một chút tì vết.

Tử Ngưng, nàng ta tên là Tử Ngưng nhỉ? Hóa ra nàng ta vẫn còn sống.

Nàng ta tay cầm chiếc khăn thêu hoa sen màu tím, miệng cười duyên dáng, nhẹ nhàng vẫy tay với tiểu nhị. Y đặt cái mâm xuống rồi lui ra ngoài, phong thái nàng ta điềm nhiên của nữ chủ nhân. Đôi mắt nàng ta lướt qua mặt Vân Yên, nhếch môi nở nụ cười khinh thường, dung mạo kiều mị.

Dận Chân lạnh lùng nhìn nàng ta, không nói gì, vẩy ống tay áo cất bước đến cầu thang, Vân Yên cũng im lặng đi theo chàng.

Tử Ngưng bị chàng coi như không, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nàng ta quay người nhưng không ngăn Dận Chân, mà chặn Vân Yên mặc đồ nam lại.

Bàn tay Dận Chân nhanh như gió lao tới, giọng nói sắc bén:

- Ngươi dám động đến nàng?

Tử Ngưng kéo Vân Yên tới trước người mình, Dận Chân miễn cưỡng thu bàn tay lại, muốn kéo nàng ra, nhưng lại sợ làm nàng thương. Cùng lúc đó bốn góc dưới lầu có không ít vị khách đỡ đeo cùng đứng lên, chính là những thân binh đã thay thường phục.

Tử Ngưng cười duyên lắc đầu, cũng chỉ kéo một cánh tay của Vân Yên, trong mắt chứa sự khoái trá và thù hằn sâu sắc.

- Ta chưa từng thấy Tứ gia căng thẳng như bây giờ. Tiểu phúc tấn này, cô có biết khi vị này trên giường ta có dáng vẻ thế nào không?

(1) Từ gốc là nam phong: Chỉ gay, tình yêu đồng tính.

(2) Lư Sơn Vân Vụ: Một loại trà nổi tiếng ở tỉnh Giang Tây, Trung Quốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »