Cổ Kim Hòa thấy hai tiểu quỷ này vẫn chưa chịu đi, có chút tức giận: "Chết một người còn chưa đủ sao? Hai đứa muốn chôn cùng ta à?"
Xuân Cẩm búng tay một cái: "Bảo mẫu, lên!"
Xuân Hàn Ôn vô cùng phối hợp: "Rõ! Ta bú, ta bú, ta bú bú bú!"
Cổ Kim Hòa bỗng cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, cứ tưởng tên này vô dụng, hóa ra lại là túi máu di động.
Đối mặt với sự thiện ý bất ngờ này, nàng có chút lúng túng: "Ta còn có thể cầm cự thêm lát nữa, hai đứa đi đi."
Nàng không thể để hai tiểu gia hỏa này chết trước mặt mình được, nàng còn mục đích khác, hai đứa này mà đi thì không ai tranh giành Lưu Ly Châu với nàng nữa.
Xuân Hàn Ôn hồi phục trạng thái cho người ta đến mức cạn kiệt sức lực, linh tố ở đây ít đến đáng thương.
Bản thân hắn vốn đang rất cẩn thận sử dụng linh lực, sao cảm giác nơi này như thể đang nhắm vào những linh căn có khả năng hồi phục trạng thái vậy?
Dù có người tiếp sức nhưng Cổ Kim Hòa vẫn dần dần đuối sức, chết tiệt, hôm nay phải bỏ mạng tại đây rồi.
Nàng sơ ý một chút liền bị cái miệng bẩn thỉu của tên tám chân cắn một phát, vết thương nhanh chóng nhiễm trùng khiến nàng càng lúc càng thấy khó khăn.
Cổ trùng cũng tiêu hao gần hết, vất vả bao nhiêu năm, nay một sớm trở về thời giải phóng.
Dù có cổ trùng hồi phục thì bây giờ dùng rõ ràng cũng không kịp nữa, ngay khi nàng sắp bị tên tám chân cắn đứt cổ, Xuân Cẩm vơ lấy kiếm xông lên.
Không ngờ tới chứ gì, cô nàng đang nín chiêu lớn đấy: "Nữ thần, nếu tin ta thì cho ta mượn Vương Cổ! Anh, anh giúp cô ấy cầm máu vết thương đi."
"Quái vật xấu xí, nếu ngươi bẻ gãy cánh chị em ta, ta nhất định hủy hoại cả thiên đường của ngươi!"
Cổ Kim Hòa cười lớn: "Hôm nay nếu chúng ta đều sống sót ra ngoài, hai đứa chính là bạn sinh tử của ta!"
Không hiểu sao nàng lại có sự tin tưởng khó hiểu dành cho tiểu muội này, nàng lập tức ném Vương Cổ ra, rồi đưa luôn mấy con cổ trùng tăng cường sức mạnh cho Xuân Cẩm.
Tu sĩ Nam Cương Cổ tộc mỗi người một con Vương Cổ cũng chẳng phải chuyện lạ, biết được cũng là bình thường.
Nếu có cơ hội nhất định phải đưa hai anh em này về Nam Cương Cổ tộc, để ông nội cũng được mở mang tầm mắt với tiểu muội lợi hại hơn cả nàng.
Tên quái vật xấu xí này cũng bị tiêu hao gần hết, đúng là trời không diệt nàng, con quái vật này lại là hàng lỗi.
Hiện tại nó chỉ có thể bộc phát ra uy lực tối đa ở mức Nguyên Anh sơ kỳ, tiểu muội có thêm nhiều buff thế này, biết đâu thực sự có thể xoay chuyển cục diện.
Chỉ thấy Xuân Cẩm hai tay cầm kiếm, toàn thân bộc phát khí thế mãnh liệt, có sự cộng hưởng của Vương Cổ, cô nàng hiện tại cơ bản cũng tính là nửa bước Kim Đan trung kỳ.
Lại có anh trai cung cấp lượng "sữa" dồi dào, ván này không thắng mới là lạ.
Hoàng Kim cũng nham hiểm không kém, trực tiếp phun một ngụm Phượng Hoàng Chân Hỏa lên kiếm, uy lực của kim diễm không thể xem thường.
Không ngờ tới chứ gì, Hoàng Kim nó cũng nín chiêu lớn đấy! Bảo với mẹ nó là nó không phải đồ hèn, cuối cùng cũng không phải chỉ biết đi vệ sinh bừa bãi nữa!
Đôi mắt vàng của Xuân Cẩm càng lúc càng đậm màu, ấn ký hoa mai giữa trán cũng trở nên yêu đỏ lạ thường.
Cô nàng còn không quên tự buff cho mình cú chót: "Dùng lệnh của ta, mượn sức mạnh tinh tú chém sạch mọi bất công thế gian! Truyền nhân đời thứ 34 của Mệnh Lý Đạo, Xuân Cẩm, khẩn cầu lão tổ ra tay!"
Thực ra cô cũng không chắc mình có thể gọi được Tinh Tú lão tổ hay không, dù sao chiêu này cũng là học lỏm từ Kim Sương Giáng.
Học lỏm thì đáng xấu hổ, nhưng cô không cần mặt mũi.
Cổ Kim Hòa có chút nghi hoặc, truyền nhân Mệnh Lý Đạo? Tính cách với khí chất này không khớp chút nào, quả nhiên người không thể trông mặt mà bắt hình dong!
Ánh sáng trong mắt nàng càng lúc càng rực rỡ, tiểu muội này thật sự quá mạnh!
Vậy mà thật sự gọi được Tinh Tú lão tổ tới, người ta cứ bảo Mệnh Lý Đạo chó không thèm tu, nhưng thế này chẳng phải rất mạnh sao?
Tinh Tú lão tổ nhận được triệu hồi của đệ tử liền lập tức hiện hư ảnh sau lưng Xuân Cẩm, đây đâu phải đệ tử mới?
Con nhóc thối này dám lừa ông, thôi bỏ đi, tới cũng tới rồi, ra tay giúp một chút vậy.
Nếu không phải lúc sinh tử thì ai lại muốn mạo danh chứ? Nhưng đây không phải lý do để con nhóc này mạo danh, quan trọng là mẹ kiếp, mình lại bị gọi tới thật.
Chặn! Ông phải chặn con nhóc thối này! Sau này đừng hòng bước chân vào Mệnh Lý Đạo!
Xuân Cẩm cũng không có thời gian giải thích, giữ mạng quan trọng hơn, cô như được sát thần nhập thể, thân thể tràn đầy sức mạnh.
Ám linh căn cũng vì chém giết mà hưng phấn lên, không ngừng phóng thích sức mạnh bạo liệt.
Nó vốn chẳng phải thứ tốt lành gì, sau này nếu chủ nhân tu Sát Lục Đạo thì họ đơn giản là vô địch.
Xuân Hàn Ôn cũng bị màn thao tác "đi vào lòng đất" này làm cho ngơ ngác, tiểu muội từ khi nào thành truyền nhân Mệnh Lý Đạo rồi?
Tên Tinh Tú lão tổ này cũng là đồ ngốc à? Gọi là tới, mẹ từ nay không sợ mình với tiểu muội mất mạng nữa rồi.
Tinh Tú lão tổ vốn đã đầy bụng lửa giận: "Thằng nhóc thối! Sau này mày với con nhóc thối kia đừng hòng tu Mệnh Lý Đạo! Tao chặn sạch tất cả!"
Thằng nhóc này không biết Thủ Đạo Nhân có thể nhìn thấu mọi thứ sao?
Thủ Đạo Nhân đúng như tên gọi, bảo vệ trật tự cho đệ tử tu đạo, chỉ có Mệnh Lý Đạo của ông là đặc biệt nhất, có thể mời ông tới trợ giúp.
Thằng nhóc này nhìn bề ngoài thì có vẻ thật thà, thực tế thì 800 cái tâm cơ!
Con nhóc thối này đâm kiếm vào mông tinh quái nhà người ta cũng thật không biết xấu hổ, ngươi nói xem sao con người lại có thể thiếu đức đến thế?
Ông tức giận đến mức biến mất tại chỗ, dù sao con quái vật xấu xí kia cũng đã chết rồi, mẹ kiếp, thứ gì mà xấu thế?
Thứ nhỏ nhắn mà nhìn lạ lùng thật, tu tiên giới mà xuất hiện thứ như này thì ngày diệt vong cũng không còn xa nữa.
Xuân Cẩm nhìn con quái vật xấu xí nằm im bất động trên đất, không nhịn được mà chê bai: "Thứ xấu xí này trông thật đặc biệt, xấu tới mức mời cao nhân cũng vô dụng."
Cổ Kim Hòa muốn nói lại thôi, người chết rồi mà vẫn còn phun được à?
Nàng vừa định nói gì đó thì lại bị màn thao tác của Xuân Hàn Ôn, kẻ vốn nhìn trông thật thà, làm cho kinh ngạc, hai anh em này là ma quỷ gì thế?
Xuân Hàn Ôn một cước đá nát đầu con quái vật xấu xí, rồi dứt khoát chặt đứt tứ chi của nó.
Cuối cùng ném lại một chỗ rồi phóng hỏa đốt sạch, cơ thể con quái vật vẫn không ngừng bốc khói đen.
Xuân Hàn Ôn nhận xét sắc bén: "Thịt vừa khô vừa dai, Hoàng Kim, ngươi có muốn nếm thử một miếng không?"
Hoàng Kim lắc đầu, thứ kinh tởm như này ai mà muốn nếm?
Cổ Kim Hòa đắn đo lên tiếng: "Hai đứa có kẻ thù không?" Với thủ đoạn sấm sét thế này, chắc kẻ thù đều bị xẻ thịt nuốt chửng hết rồi.
Nàng giờ bỗng cảm thấy hơi run rẩy, đang ốm sắp chết mà giật mình tỉnh giấc, hóa ra gà mờ lại chính là mình!
Xuân Cẩm mệt đến mức nằm bẹp xuống đất, một kiếm vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô.
Xuân Hàn Ôn vô cùng chu đáo đắp cho tiểu muội đang nằm trên đất một cái chăn: "Con quái vật chết tiệt này thật đáng ghét, không thể tự đi chết luôn đi à? Cái nền đất này thật phiền phức, tự mình không biết làm nóng lên sao?"
Để tiểu muội mệt thế này, con quái vật này chết 800 lần cũng không đủ, ba người còn chưa kịp hoàn hồn thì con quái vật kia lại tái sinh tại chỗ.
Xuân Cẩm thật sự chịu hết nổi rồi, liền trực tiếp đe dọa bức tượng đá: "Ngươi cũng muốn bị đâm hai thanh kiếm vào mông à? Liệu hồn mà dừng lại đi, ngươi có tin ta bảo Hoàng Kim đi vệ sinh lên mặt ngươi không?"
Bức tượng đá có chút đắc ý: "Quy tắc ở đây đều là do ta tạo ra, ngươi đe dọa được ta sao?"
Con nhóc này đúng là không biết trời cao đất dày, nó muốn con quái vật hồi sinh bao nhiêu lần thì hồi sinh bấy nhiêu lần.
Nửa canh giờ sau.
Giọng bức tượng đá run rẩy: "Đi đi, bố tổ tông ơi! Ta cầu xin hai người được chưa?"
Đâm kiếm vào mông nó thì thôi đi, sao lại để con gà vừa xấu vừa béo này đi vệ sinh lên mặt nó thật thế?
Đi vệ sinh lên mặt thì thôi đi, con nhóc chết tiệt này còn có thể hấp thụ sức mạnh của nó một cách vô hình.
Suýt chút nữa là bị hút sạch rồi, hu hu hu, rốt cuộc là ai đã cho tiểu ma vương này vào đây?