Thanh đại bạch kiếm kia như cảm nhận được điều gì, lập tức tăng tốc hất văng Xuân Cẩm ra: "Đồ kiếm mất sạch cả nhà! Kẻ nào mà chọn ngươi đúng là mù mắt mù tâm, đồ kiếm không có mẹ!"
Biến cố bất ngờ khiến ai cũng không trở tay kịp, nàng chỉ đành đi tìm thanh kiếm khác. Càng đi sâu vào trong, phẩm cấp kiếm càng cao. Hôm nay đúng là quỷ quái, vậy mà chẳng có thanh nào chịu chọn nàng. Khóe miệng nàng kéo lên một nụ cười khổ, có lẽ nàng vốn không hợp với con đường kiếm pháp.
Nàng dứt khoát nằm ườn ra đất, thành công bắt nguồn từ sự nỗ lực, nên hôm nay cứ nghỉ ngơi một chút đã.
Ngay khi nàng định từ bỏ hoàn toàn, bỗng cảm nhận được một luồng sức mạnh đang triệu hồi mình. Đi tới xem thử, đó là một thanh kiếm phẩm cấp rất thấp, thôi thì ít nhất người ta còn chịu chọn mình.
Chưa cười được hai giây, nhìn thanh kiếm gãy trong tay, nàng rơi vào trầm tư.
"Đồ kiếm trắng chết tiệt, ta thật muốn ném ngươi vào chảo dầu xem là dầu bắn hay là ngươi đê tiện!" Nàng bỗng sụp đổ gào khóc, tốc độ chạy trốn của thanh bạch kiếm kia chậm dần lại.
Nó đứng sững ở đó, có chút bó tay. Từ khi có ý thức, nó vốn thích lấy việc trêu chọc người khác làm niềm vui. Nhìn người ta tức đến dậm chân là nó thấy rất khoái chí, nhưng tại sao cô bé này lại khóc cơ chứ?
Xuân Cẩm càng lúc càng sụp đổ: "Khó khăn lắm mới có một thanh kiếm mù mắt chọn ta, vậy mà ngươi lại giết nó, việc này với giết vợ người ta có gì khác biệt chứ?"
Thanh đại bạch kiếm kia chậm rãi tiến lại gần, thế mà lại khẽ vỗ vỗ lưng nàng. Xuân Cẩm chộp lấy cơ hội, nắm chặt chuôi kiếm: "Đấu với cô nãi nãi ta à, ngươi xem hôm nay ta có thiến ngươi không!"
Thanh bạch kiếm vùng vẫy dữ dội, mũi kiếm vô tình làm xước mặt Xuân Cẩm, thân kiếm nhanh chóng hấp thụ máu, hai bên thế mà lại ký kết khế ước.
Xuân Cẩm phát ra tiếng kêu chói tai: "Ngươi làm ta thấy buồn nôn! Ai thèm ký khế ước với ngươi chứ?"
Bạch kiếm khó chịu chạy loạn khắp nơi, á á á á á, nó không muốn ký khế ước với nữ ma đầu này! Biết thế đã không đê tiện như vậy, ngày lành của nó đến hồi kết rồi!
Xuân Cẩm còn muốn giãy giụa thêm chút nữa, thử cảm ứng những thanh kiếm khác. Kết quả càng thảm hơn, chẳng còn thanh nào chịu để ý đến nàng nữa. Đại ma vương mang theo tiểu ma vương, các linh kiếm khác dù có muốn cũng không dám.
"Ngươi còn gọi là Từ Bi Kiếm cơ à? Chi bằng sau này đổi tên thành Kê Phân (phân gà) đi cho rồi, nhìn cái điệu bộ đê tiện của ngươi kìa!" Xuân Cẩm vứt nó sang một bên, đồ bạch kiếm chết tiệt, giết hai "vợ" của nàng xong thì đừng hòng nhận được sắc mặt tốt từ nàng!
Từ Bi Kiếm, nhân vật máu mặt xếp thứ ba trên bảng xếp hạng linh kiếm, là ánh trăng sáng trong lòng biết bao nhiêu người.
Xuân Cẩm xị mặt bước ra ngoài. Phù Tô tò mò sao tiểu nha đầu lại tay không đi ra: "Sao ngươi lại đi ra tay không? Là chê những thanh kiếm đó không xứng à? Cũng đúng, thiên kiêu như ngươi thì phải dùng đồ tốt nhất."
Xuân Cẩm chỉ vào thanh bạch kiếm đang đứng vặn vẹo phía sau, toàn thân tỏa ra khí tức đê tiện: "Cái đồ đại ngu ngốc này giết sạch mấy thanh kiếm mù mắt chọn con, sau đó con bắt lấy nó không chạy thoát được, cái đồ đại đần độn này vô tình ký khế ước với con luôn!"
Phù Tô có thể cảm nhận được oán khí của sư điệt rồi. Sau khi nhìn rõ đó là Từ Bi Kiếm, khóe miệng ông không sao kìm nổi. Cuối cùng cũng tống được cái tổ tông này đi! Tuy là trấn sơn chi bảo nhưng vì quá đê tiện nên khiến ai cũng đau đầu, cuối cùng cũng có người thu phục được nó!
"Kiếm đứng thứ ba trên bảng linh kiếm cũng rất khá rồi, tuy chưa sinh ra kiếm linh nhưng nhìn dáng vẻ này cũng không còn xa nữa." Tiểu nha đầu đúng là đến để làm từ thiện, nhưng ông càng muốn đích thân kiểm chứng xem thiên phú của tiểu nha đầu này nghịch thiên đến mức nào.
Không ngoài dự đoán, hai thanh linh kiếm đã sinh ra kiếm linh lần lượt bị Xuân Hàn, Ôn Vân và Chi Ngôn mang đi. Xuân Cẩm đối với kết quả này vẫn rất hài lòng, với nàng có kiếm linh hay không cũng chẳng quan trọng.
Tiếp theo, nàng ở lại Ngọc Hư Sơn luyện tập cùng Phù Tô. Bàn về việc một ngày bị tám vị trưởng lão vây quanh dạy dỗ đau khổ đến mức nào ư?
Xuân Cẩm ban đầu còn muốn kháng nghị nhưng bị Phù Tô "tẩn" cho hai trận nên cũng ngoan ngoãn. Sự thật chứng minh, dù ngươi có là thiên tài cũng không thoát khỏi nỗi đau đi học.
Mỗi vị trưởng lão đều chăm sóc đặc biệt cho nàng, học xong là giữ lại lớp cho đến khi nàng học hiểu thấu đáo mới thôi.
Mỗi vị trưởng lão từng tiếp xúc với Xuân Cẩm đều kinh ngạc trước thiên phú của nàng. Nửa tháng ở Ngọc Hư Sơn, nàng đã học 326 tiết kiếm pháp và 438 tiết trận pháp.
Đau, thật sự quá đau! Phù Tô mất trí nửa đêm không ngủ, lôi nàng dậy luyện lại kiếm pháp cơ bản mỗi ngày. Tất nhiên, kiếm pháp cơ bản của cả bốn ngọn núi nàng đều đã học xong.
Kiếm tu bình thường không thể luyện hỗn hợp nhiều loại kiếm pháp, nhưng rất tiếc nàng không phải kiếm tu bình thường, không những không bị bài xích mà càng luyện càng thuận tay.
Xuân Cẩm sụp đổ: "Sư thúc, người không có trái tim! Người thật sự nỡ lòng để một cô bé như con luyện từ tối đến sáng sao?"
Phù Tô không mảy may hối hận: "Nhịn chút là qua thôi, ai cũng thế cả. Đợi khi nào ngươi luyện thuần thục hết kiếm pháp của bốn ngọn núi thì ngươi có thể nghỉ ngơi."
Xuân Cẩm có chút đắc ý: "Con đều luyện thuần thục cả rồi!"
Phù Tô rớt cả cằm, mới mười mấy ngày mà đã thuần thục hết, thật sự quá lợi hại! "Vậy Ám Ảnh thập bát thức ngươi luyện đến thức thứ mấy rồi?"
Xuân Cẩm: "Theo yêu cầu của người, con đã luyện đến thức thứ hai. Còn các trận pháp cơ bản đã học, con đều đã nắm rõ. Cả những chiêu kiếm cao cấp và trận pháp người dạy, con đều biết hết rồi!"
Phù Tô hài lòng gật đầu: "Ngày cuối rồi, vậy ngươi nghỉ ngơi đi."
Ông cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là "ta muốn học gì đều học được". Thiên phú của tiểu nha đầu khiến ông cũng phải chấn động. Có thể nói, điểm xuất phát ban đầu của Xuân Cẩm chính là đích đến mà người khác phải theo đuổi cả đời.
Bàn về việc ai có thể thuần thục kiếm pháp cơ bản của bốn ngọn núi lớn chỉ trong mười mấy ngày? Người ta ít nhất phải mất năm sáu tháng mới nắm vững, Xuân Cẩm - cái "trùm hack" này chỉ mất mười mấy ngày là học xong.
Ban đầu ông còn kinh ngạc, giờ đã thấy chuyện này là bình thường. Còn cả môn trận pháp học mượt mà đến mức đó, cuối cùng ông cũng hiểu tại sao đồ đệ mình lại phát điên. Bên cạnh có một quái vật thiên phú như vậy, đổi lại là ông, ông cũng phát điên. Không biết Vân Vô Nhai đã dạy đồ đệ mình thành cái dạng gì rồi?
Thôi bỏ đi, mai là biết ngay thôi.
Khi Xuân Hàn nhìn thấy Xuân Cẩm, cậu bị hai quầng thâm mắt to đùng của nàng dọa cho giật mình. Muội muội nhỏ, sao quầng thâm mắt của muội còn to hơn cả huynh thế này? Ba người còn lại cũng chẳng khá hơn là bao, ai nấy đều phờ phạc, không biết còn tưởng là bị ngược đãi tàn tệ.
Năm người ôm nhau khóc ròng. Chi Ngôn - người đã đạt tới Luyện Khí hậu kỳ - là khóc to nhất: "Ta đã nửa tháng không chợp mắt! Các người biết nửa tháng qua ta sống thế nào không?"
Không hổ là "trùm cày" Vân Vô Nhai, hoàn thành vượt mức nhiệm vụ. Nói Chi Ngôn là Luyện Khí hậu kỳ, chi bằng nói chỉ thiếu một bước chân nữa là Trúc Cơ.
Thanh Nhan Tịch nghẹn ngào: "Các người biết ta đã bị đánh bao nhiêu trận không? Trọn vẹn 400 trận đấy!"
Hoài Mặc nhắm mắt rơi lệ: "Các người căn bản không thể đồng cảm với ta, ta còn bị đánh nhiều hơn Thanh Nhan Tịch một trận!"
Xuân Hàn nên nói thế nào với ba người này một cách uyển chuyển rằng, cậu chưa từng bị đánh một trận nào nhỉ? "Không sao đâu, ít nhất các người vẫn còn sống."
Oa, câu an ủi này tuyệt thật đấy! Lần sau đừng an ủi nữa, không là cái miệng sẽ bị xé nát đấy nhé!
Xuân Cẩm bỗng cảm thấy mình không sao cả: "Bị đánh quen rồi thì miễn nhiễm thôi, cố lên những người bị đánh!"
Chi Ngôn: "Cái miệng của hai người vẫn độc địa và đáng tin cậy như ngày nào."
Các đại ma vương rõ ràng rất hài lòng với kết quả mình dạy ra. Nhìn chung, mặc dù tu hành rất khổ cực nhưng những người này đều thu hoạch được những thứ khổng lồ.
Hoàng Kim đến muộn cũng không ngừng rơi nước mắt, cứ dụi dụi vào lòng Xuân Cẩm. Dáng vẻ nhỏ bé đó nhìn đáng thương vô cùng, sau khi nhìn thấy Chi Ngôn thì ngoan ngoãn cuộn tròn trên đầu "thái nãi" (cụ cố).
Lý do chọn Đình Vô Sương dạy dỗ là vì chỉ có mình hắn biết ngự thú.