Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 9
Thật Sự Là Làm Ta Đau Lòng Chết Đi Được.

❊ ❊ ❊

Lệ Ảnh Yên sa vào cảm xúc ôn nhu kia rất giống như một đứa bé nhặt được bảo bối, dùng đầu lưỡi không ngừng liếm láp triền miên.

Cũng không có suy nghĩ muốn chú ý bất cứ thứ gì, đột nhiên bị Tiêu Dung Diệp kéo ra, kết quả chính là răng nanh cắn trúng lưỡi!

"Á!" một tiếng la đau đớn tràn ra từ trong cánh môi của Lệ Ảnh Yên.

Ngửi được rõ ràng chất lỏng chảy xuống từ cánh môi kia, Lệ Ảnh Yên như là một con mèo xù lông!

Duỗi chân đá văng Tiêu Dung Diệp to lớn đang ôm ấp, đứng trên mặt đất giống như kiến bò trong chảo nóng, hai tay che miệng, thấp giọng lầm bầm, nhảy điên cuồng!

A, đau chết mất!

Nhìn bộ dáng cam chịu của Lệ Ảnh Yên, trong lòng Tiêu Dung Diệp lập tức thoải mái đến nói không nên lời!

"Ôi chao, ai, ôi....hu hu, tiểu tâm can của ta, tiểu bảo bối của ta, rất đau đi? Thật sự là làm ta đau lòng chết đi được!" Khuôn mặt Tiêu Dung Diệp đầy vẻ thương tiếc, nhăn mày đẹp, kéo hai vai Lệ Ảnh Yên qua, như đại phu đang xem bệnh, nhìn chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một chút!

Nhưng mà cử chỉ như vậy ở trong mắt Lệ Ảnh Yên hoàn toàn là một bộ dáng ngượng ngùng, mang theo trêu đùa trào phúng.

Quả nhiên, một lúc sau, Tiêu Dung Diệp liền cười "Ha ha", rất giống kẻ ngu ngốc nhặt được tiền!

Mẹ nó, tên này quả thật là chồn chúc tế gà, hoàn toàn không có ý tốt!

Nhìn vẻ mặt đáng đánh đòn của Tiêu Dung Diệp, Lệ Ảnh Yên phẫn nộ kéo khóe miệng.

Sau đó giống như thương tiếc nói qua: "Cái kia, ta nói công tử này, ngươi cười đủ chưa? Ngươi xem toàn thân ta đều bị thương và bẩn thỉu, chắc ngài không đành lòng đi? Xin ngài thương xót, mang cẩu đản đi y quán và nhà tắm một chuyến được không! Cẩu đản đối với đại ân của ngài sẽ suốt đời khó quên!"

Nhìn đôi mắt đen to như chân châu của Lệ Ảnh Yên, như là đang ngâm mình ở trong hồ hắc diệu thạch, trong suốt không chứa một tia tạp chất! Sợ là bất cứ ai nhìn thấy, đều sẽ sinh lòng thương hại đi!

"Cẩu đản, bản công tử đã nói cứu ngươi, thì sẽ không bỏ rơi ngươi! Đến, đứng lên!" Mở rộng bàn tay to bao bàn tay nhỏ bé của Lệ Ảnh Yên ở trong lòng bàn tay, kéo nàng đang nằm rạp trên đất lên!

Bàn tay to dày rộng mang theo ấm áp như là một lò sưởi nhỏ, khiến trong lòng Lệ Ảnh Yên tràn đầy ấm áp!

"Ta nói cẩu đản, nhìn ngươi gầy giống như con khỉ vậy, thật sự là vừa thấy đã thương!"

Tiếng nói trầm thấp đầy từ tính, mang theo thương tiếc nồng đậm đối với "Hắn", xem như là một đứa bé còn chưa làm lễ đội mũ (1), bẩn thỉu dơ dáy không nói, còn phải bị vài đại hán to lớn đuổi giết, bản thân làm sao có thể ngồi yên không xen vào!

Thấy Tiêu Dung Diệp yêu thương dịu dàng với bản thân như thế, Lệ Ảnh Yên càng giống như đang phát tiết, yếu ớt nói: "Cẩu đản thật sự là mệnh khổ! Từ nhỏ đã không có nương, lại không được phụ thân yêu, vì để có tiền mua rượu uống, liền bán cẩu đản tuổi nhỏ cho nhà giàu có làm khổ sai!"

"Chủ nhân rất hung dữ, không coi cẩu đản là người, mỗi ngày không chỉ ăn không đủ no, còn động một cái liền dùng gậy gộc để đánh! Ôi... Cẩu đản sống rất khổ! Đã có vài lần muốn tự sát, lại nghĩ cho tới nay còn chưa lấy vợ sinh con, liền cố gắng duy trì mệnh tiện này của ta!"

"Vì muốn trốn khỏi chủ nhân, cẩu đản bỏ chạy, dựa vào cỏ dại sống qua ngày, lại không nghĩ tới bị đám du côn trong thành An Nam để mắt. Hu hu... May mắn, cẩu đản gặp công tử, bằng không hiện tại cẩu đản liền đến âm tào địa phủ rồi! Hu..."

Lệ Ảnh Yên càng nói càng kích động, nước mắt như là chuỗi ngọc bị đứt rơi ra từ trong vành mắt, khiến Tiêu Dung Diệp thấy mà không ngừng đau lòng!

"Cẩu đản, không sợ, sau này ngươi liền đi theo ta, ta nhất định không để người nào khi dễ ngươi, được không?"

"Hu... Thật sự sao?"

Tiêu Dung Diệp liên tục gật đầu, "Thật, là thật!"

"Công tử, hu... Người thật tốt!" Nói xong liền bổ nhào vào trong lòng Tiêu Dung Diệp!

Chú thích:

(1) Lễ đội mũ (thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »