Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 84
Tình Cảm Ân Oán Nhiều Năm Đều Tiêu Tan.

❊ ❊ ❊

"Ta biết ta và 'hắn' không có khả năng, cho nên ngươi có thể yên tâm vị trí vương phi của ngươi sẽ không có người đoạt đi. Còn nữa, đối với mỗi một người nam nhân, ngươi đều có thể thần kinh mẫn cảm tới tìm ta hưng sư vấn tội, ta sẽ cảm thấy thật - - phiền!"

Một chữ cuối cùng, Tiêu Dung Diệp gần như là nặn ra từ trong kẽ răng, một đôi mắt ưng thâm thúy dừng ở trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Tư Đồ Lan Cẩn.

Thấy mắt ưng sắc bén của Tiêu Dung Diệp giống như dao găm đang nhìn mình, lưng Tư Đồ Lan Cẩn nhất thời lạnh lẽo, thu hồi bàn tay nắm chặt vạt áo hắn về bên hông, bước chân có chút lảo đảo lui ra phía sau hai bước.

Thấy bộ dạng sa sút của Tư Đồ Lan Cẩn, Tiêu Dung Diệp không có một tia thương hại, bước chân ngược lại không chút do dự đi ra phía ngoài.

- - phân cách tuyến - -

Thoát khỏi Tiêu Dung Diệp, Lệ Ảnh Yên bước nhanh ở trong cung đình to lớn. Nàng hoàn toàn không phân rõ nơi nào ra nơi nào, một lòng thầm nghĩ tìm một nơi thanh tĩnh để bản thân được yên tĩnh một chút.

Sau khi trải qua nhiều chuyện, thể xác và tinh thần của Lệ Ảnh Yên đều mệt mỏi, chuyện mấy ngày nay đều sắp ép nàng tới không thở nổi rồi. Đầu tiên là bị nam cặn bã họ Tiêu chiếm tiện nghi không nói, đi vào cung thiếu chút nữa chết ở trong tay bà điên Ý phi; sau đó lại gặp Hoắc Thiếu Nghi khiến nàng nóng ruột nóng gan năm năm, toàn bộ lý trí của bản thân đều không tồn tại nữa, nàng không thể không thừa nhận bản thân vẫn để ý đến hắn, năm năm không thấy, nỗi nhớ nhung đối với hắn vẫn dài điên cuồng như cỏ rêu.

Hiện giờ nghe được hắn muốn đại hôn với công chúa, bản thân làm sao có thể vẫn giả bộ làm người giống như không biết chuyện gì.

Kỳ thực nàng vốn nên biết bản thân và hắn không có khả năng ở cùng nhau, nhưng nàng chính là chưa từ bỏ ý định, dù sao hắn từng cho nàng hi vọng, từng cho nàng ấm áp, từng cho nàng tình cảm như thân nhân.

Nhớ đi nhớ lại, nước mắt không khống chế được từ từ chảy ra khỏi hốc mắt.

Lệ Ảnh Yên tức giận lau nước mắt, nhưng nước mắt hoàn toàn không khống chế được cứ chảy mãi, thậm chí càng ngày càng hung.

Dần dần, Lệ Ảnh Yên mệt mỏi đến cực hạn, ở dưới đại thụ phía sau hoa viên xụi lơ ngồi xổm xuống, hai tay gắt gao ôm lấy thân thể mềm mại của mình, vội truyền cho bản thân một chút ấm áp.

Nàng gắt gao níu chặt quần áo của mình, tận lực làm cho tâm tình bản thân bình phục lại, không khóc nữa. Nhưng càng như thế, tình cảm sâu đậm đó giống như con ngựa hoang bị kéo dây cương, hoàn toàn không thể nào phát tiết.

"Yên Nhi." Một tiếng nói ôn nhuận như nước, Hoắc Thiếu Nghi thử hỏi.

Giọng nói này giống như một giọt nước suối khiến thân thể Lệ Ảnh Yên theo bản năng ngẩn ra, đó là giọng nói của hắn. Cho dù không ngẩng đầu nhìn là ai, nàng cũng biết chủ nhân giọng nói này là người nào, bởi vì giọng nói này chính là nguyên nhân mỗi đêm tỉnh dậy, bản thân đều phải cười ngây ngô đến khóc lóc thảm thương.

Thấy Lệ Ảnh Yên không có ý ngẩng đầu nhìn mình, Hoắc Thiếu Nghi ngồi xổm thân thể cao lớn của mình xuống, xoay khuôn mặt hoa lê đái vũ của nàng về phía mình.

Kỳ thực vừa rồi ở trên yến hội, hắn liền thấy nàng, lúc đầu nàng trầm mặc, tiếp là tranh chấp với Tiêu Dung Diệp, sau đó nàng tức giận rời đi, hắn đều nhìn thấy toàn bộ. Nhìn nàng không còn ngây ngô và hồ đồ giống năm năm trước, hắn liền có nhiều vấn đề muốn hỏi nàng, vì sao nàng lại nữ giả nam trang? Vì sao lại vào hoàng cung? Vì sao có thể có liên quan với Tiêu Dung Diệp? Nhưng khi nhìn thấy nàng chảy nhiều nước mắt như vậy, hắn chỉ có một vấn đề muốn hỏi nàng - - mấy năm nay, nàng sống tốt không?

"Yên Nhi, Vậy... mấy năm nay, nàng sống tốt không?"

Giọng nói của Hoắc Thiếu Nghi nghẹn ngào, hỏi Lệ Ảnh Yên, hắn biết rõ lúc trước hắn rời đi vào năm nàng mười hai tuổi khiến nàng rất tổn thương, nhưng hắn cũng vì có lý do bất đắc dĩ, hơn nữa không thể nói lý do đó với nàng, cho nên dù nàng sẽ oán hắn thì hắn cũng sẽ gánh nỗi oan này cả đời.

"Không có Hoắc Thiếu Nghi ngươi, Lệ Ảnh Yên ta sống rất tốt!" Lệ Ảnh Yên ngước mắt mang theo hận ý nhìn thoáng qua nam tử trước mắt, lạnh giọng nói qua.

Đối với hắn, nàng có yêu, có hận, có oán, nhưng hiện tại thầm muốn phân rõ giới hạn với hắn. Sau này hắn đi đường Dương Quan của hắn, nàng đi cầu Độc Mộc của nàng, từ đây tình cảm ân oán nhiều năm đều tiên tan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »