Nông Gia Tiểu Phu Lang

Lượt đọc: 4407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Ngụy Thanh Sơn mang đồ quay lại. Lâm Ngư bưng bát, xúc từng thìa cháo cho Thanh ca nhi. Thanh ca nhi mệt mỏi, há miệng to uống liền mấy ngụm lớn, uống gần nửa bát thì lắc đầu không muốn uống nữa.

Phần còn lại Lâm Ngư uống hết. Ngụy Thanh Sơn đưa bát cháo khác cho cậu, Lâm Ngư lắc đầu: “Ta uống bát này là được rồi.”

Ngụy Thanh Sơn sợ cậu không đủ no, lại múc thêm chút cháo vào bát cậu.

Ngụy Thanh Sơn mua năm cái bánh bao, hắn và tiểu phu lang mỗi người một cái nhân mặn, một cái nhân chay, tiểu hài tử được một cái nhân mặn.

Ba người ngồi xổm xuống đất ăn. Lâm Ngư cũng rất thích bánh bao của tiệm này, vỏ bánh mềm xốp, nhân bên trong thơm ngon. Ngụy Thanh Sơn ăn nhanh, ba hai miếng đã hết, rồi bưng bát đi trả cho tiệm chè.

Lâm Ngư chậm rãi ăn, đã lâu lắm rồi cậu mới được ăn bánh bao, thật thơm. Thanh ca nhi bên cạnh cậu hai tay bưng bánh bao, ăn đến mép miệng dính đầy dầu mỡ, có vẻ đã lâu rồi chưa được ăn thịt.

Ngụy Thanh Sơn trở về, đem rau dại còn lại sửa soạn lại. Lâm Ngư xé một nửa bánh bao chay của mình đưa cho Ngụy Thanh Sơn: “Ta ăn không hết.”

“Đệ cứ ăn đi, lát nữa về nhà chúng ta lại nấu cơm.”

Hai cái bánh bao không lớn, Lâm Ngư ăn hai cái cũng không đủ no, huống chi là Ngụy Thanh Sơn. Cậu kiên quyết đưa bánh bao, Ngụy Thanh Sơn đành phải cắn một miếng từ tay cậu: “Được rồi, đệ ăn đi.”

Lâm Ngư hơi đỏ mặt, vội rụt tay lại tiếp tục ăn.

Thanh ca nhi bên cạnh đã no, mút ngón tay ợ một cái.

Lâm Ngư nhặt rau dại còn lại, bán được thêm vài phần, số còn lại trông không được tươi nữa thì không ai mua. Lâm Ngư cũng không quan tâm, chẳng còn bao nhiêu, cậu mang về nhà tự ăn là được.

Thanh ca nhi ăn uống no nê, rất ngoan ngoãn, ngồi bên cạnh không quấy khóc. Lâm Ngư xoa đầu nó.

Hai người đợi Tang nương. Trong khoảng thời gian này, Triệu Gia Trụ xách thuốc vội vàng chạy về nhà.

Sáng nay từ trên trấn mời lang trung về nhà, chỉ riêng tiền khám bệnh đã mất một lượng bạc!

Ở y quán trong thôn bốc thuốc nhưng không có tác dụng, con trai ông vẫn nằm trên giường, cuộn trong chăn rên hừ hừ. Hôm nay bốc thuốc lại mất hai lượng bạc, thật sự khiến ông xót ruột muốn chết, sính lễ của Ngư ca nhi gần như đã tiêu hết!

Không chỉ con trai ông, ngay cả Thái Xuân Hoa cũng kêu la. Lang trung nói bà ta không có vấn đề gì lớn, Triệu Gia Trụ tiếc tiền nên không bốc thuốc cho bà ta.

Thái Xuân Hoa thực sự không sao, chỉ là vừa nghĩ đến hai con gà rừng bị bắt mất thì tức đến đau ngực, đó rõ ràng là đồ của bà ta, bọn ăn cướp!

Triệu Gia Trụ đưa thuốc cho Triệu Nguyệt Nguyệt: “Đi sắc thuốc cho ca ca mày.”

Triệu Đại Chí là người đọc sách duy nhất trong nhà ông, mười tuổi đã thi đậu Đồng Sinh, thầy đồ đều nói hắn ta có thiên tư thông minh, ông chỉ mong một ngày nào đó nó trở thành quan lớn, vì vậy mới bằng lòng bỏ tiền ra mời lang trung từ trên trấn về.

Triệu Gia Trụ nhớ tới hôm nay trên trấn nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn, ông hừ một tiếng, đều tại hắn!

Triệu Gia Trụ bước vào phòng Triệu Đại Chí: “Đại Chí, con đỡ hơn chưa?”

“Cha, ta muốn ăn gà.”

Vẻ mặt quan tâm của Triệu Gia Trụ cứng đờ: “Đại Chí, bây giờ con không thể ăn gà, chờ con khỏe lại cha sẽ mua gà cho con ăn.”

Triệu Đại Chí vừa nghe thấy liền đạp chân trên giường giãy nảy: “Ta muốn ăn gà, khụ khụ khụ, ta muốn ăn gà khụ.”

Triệu Đại Chí bị phong hàn vốn đã yếu, vừa giãy giụa lại ho lên, mắt hắn thâm quầng, mặt mày tái nhợt, môi bong tróc.

Nghe thấy tiếng động, Thái Xuân Hoa đi vào: “Đại Chí, Đại Chí à.”

Bà ta bây giờ nghe không được chữ “gà”, vừa nghe thấy liền cảm thấy đau ngực, hai con gà rừng của bà ta, cứ thế mà mất!

Thái Xuân Hoa bước tới đắp chăn cho hắn, Triệu Đại Chí tuy yếu ớt nhưng dù sao cũng là nam nhân trưởng thành, một cước đá văng Thái Xuân Hoa xuống đất: “Ta muốn ăn gà, cho ta gà!”

Thái Xuân Hoa kêu la ối chao, vịn eo đứng dậy: “Được được được, nương đi mua gà cho con, đi mua cho con.”

Thái Xuân Hoa đưa tay ra đòi Triệu Gia Trụ lấy bạc: “Đưa đây!”

“Không có!”

Thái Xuân Hoa nói xong liền lục lọi trong người Triệu Gia Trụ: “Sính lễ của Ngư ca nhi đều do ngươi giữ, ngươi đưa cho ta, đưa cho ta!”

Hai người đánh nhau túi bụi, quần áo Triệu Gia Trụ bị xé rách, Triệu Gia Trụ bị ép đến cùng, tát một cái vào mặt Thái Xuân Hoa: “Láo xược!”

Thái Xuân Hoa bị đánh choáng váng, sau khi hoàn hồn lại lao tới: “Triệu Gia Trụ ngươi dám đánh ta, ngươi dám đánh ta!”

Mặt mũi hai người đều bị cào xước, cuối cùng Thái Xuân Hoa mò được một thỏi bạc ra khỏi người rồi đi mua gà.

Triệu Nguyệt Nguyệt trốn trong bếp sắc thuốc không dám ra, nàng sợ đến run người, sợ mẹ nhìn thấy nàng lại đánh nàng.

Còn tại trấn trên, Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư đợi nửa canh giờ thì Tang nương vội vã trở về: “Xin lỗi, để hai người đợi lâu.”

Lâm Ngư lắc đầu: “Chúng ta cũng vừa bán xong.”

Hai người thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, vừa hay cùng đường với mọi người.

Tiền bán rau của Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn để cậu tự giữ. Hôm nay hắn bán gà rừng được một trăm mười chín văn, thỏ được sáu mươi văn, tổng cộng được hai trăm năm mươi văn, vẫn chưa đủ tiền đóng giường.

Trên đường về nhà, Lâm Ngư nghe thấy tiếng gà con kêu, cậu quay đầu lại liền thấy trong lồng có những chú gà con màu vàng, trắng, xám, hoa đang chạy nhảy.

Ngụy Thanh Sơn cũng chú ý tới: “Mua ít gà con về nuôi đi, đến mùa hè là có thể đẻ trứng, trong nhà sẽ không cần phải mua trứng nữa.”

Lâm Ngư gật đầu lia lịa, cậu cũng muốn nuôi gà, không chỉ có thể ăn trứng, gà lớn lên còn có thể bán lấy tiền!

Lâm Ngư hào hứng ngồi xổm xuống, cậu chọn những con nhanh nhẹn, gan dạ bỏ vào sọt, cậu mua mười lăm con, mỗi con hai văn tiền, Lâm Ngư đếm ba mươi đồng từ số tiền bán rau vừa rồi.

Thanh ca nhi nằm trên vai Tang nương: “A nương, gà con~”

“Ừ, gà con.”

Vải của Tang nương đã bán được, nhưng trên mặt thị vẫn không có chút vui vẻ nào.

Tang nương ôm Thanh ca nhi đi một đoạn đường, Thanh ca nhi mút ngón tay nói mình đã ăn bánh bao thịt và uống nước đường, Tang nương rất biết ơn Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn, liên tục cảm tạ, mắt thị đỏ hoe.

Lâm Ngư không biết tại sao Tang nương lại phản ứng mạnh như vậy, tuy chỉ mất vài văn tiền, nhưng cũng không đến mức cảm động như thế.

Cậu không biết là Tang nương muốn đưa cậu chút tiền, nhưng mỗi lần thị bán vải số tiền kiếm được đều đã định sẵn, mẹ chồng thị quy định giá cả, nếu không bán được giá đó thì về nhà sẽ không tránh được một trận mắng nhiếc.

Nếu thị bán cho cửa hàng vải thì sẽ không được nhiều tiền như vậy, vì thế thị mới vất vả ôm vải tự đi tìm người mua.

Đường xá xa xôi, trên đường có xe bò chở khách, Lâm Ngư không nỡ ngồi xe bò, Thanh ca nhi còn nhỏ lại không đi đường dài được, Ngụy Thanh Sơn liền cõng nó, Tang nương liên tục cảm tạ, không khỏi lau nước mắt.

Lâm Ngư rất đồng cảm với hai người, nhà họ Tiền này thoạt nhìn cuộc sống cũng tạm được, nhưng quần áo Tang nương đều vá víu, sắc mặt cũng không tốt, ngay cả Thanh ca nhi cũng vậy, chắc hẳn là bị mẹ chồng hành hạ không ít.

Trên đường về nhà Lâm Ngư cũng không thấy mệt, gà con trong sọt kêu chíp chíp, về nhà cậu nhất định sẽ nuôi chúng thật tốt.

Hai người về đến nhà liền thả gà con ở dưới mái rạ sau nhà, dùng ván gỗ chắn lại để gà con không chạy ra ngoài được, Lâm Ngư vỗ tay: “Đợi trời tối thì bắt gà con vào chuồng, ta sợ chuột tha mất gà con.”

“Ừ.”

Sau khi thu dọn xong, Lâm Ngư lấy túi tiền ra, hôm nay cậu bán rau được bao nhiêu tiền còn chưa đếm, đổ ào ra bàn, Lâm Ngư đếm từng đồng một, trừ tiền mua gà con còn lại một trăm năm mươi văn!

Mắt Lâm Ngư sáng lên, không ngờ rau dại của cậu lại được ưa chuộng như vậy, Ngụy Thanh Sơn ở bên cạnh cũng nhìn tiểu phu lang của mình đếm tiền, tiểu phu lang của hắn hình như đặc biệt thích đếm tiền, lúc đếm mắt sáng long lanh.

Lâm Ngư đưa tiền cho Ngụy Thanh Sơn: “Huynh đóng giường hết bao nhiêu tiền rồi, đủ chưa?”

Ngụy Thanh Sơn nói không nhiều, Lâm Ngư không tin, vừa tốn gỗ vừa tốn công, sao có thể không tốn nhiều tiền.

Lâm Ngư đáng thương nhìn Ngụy Thanh Sơn, Ngụy Thanh Sơn không chịu nổi mới nói mất một lượng bạc.

Lâm Ngư từ trong hòm gỗ lôi ra một thỏi bạc nhỏ: “Huynh cầm lấy đưa cho người ta.”

Ngụy Thanh Sơn nhận lấy: “Được, vậy cảm ơn tiểu phu lang của ta.”

Lâm Ngư cất số bạc kiếm được hôm nay vào trong chiếc hộp gỗ nhỏ, đợi tích cóp được nhiều thì hai người có thể mua đất!

Ban đêm hai người ngủ sớm, Lâm Ngư muốn nhân lúc bây giờ ít rau thì hái thêm rau dại đổi lấy tiền, nửa đêm mưa lất phất rơi xuống, Lâm Ngư nghe thấy tiếng động liền mở mắt, cậu chống người dậy: “Thanh Sơn, bên ngoài mưa rồi sao?”

“Ừ, xem ra ngày mai cũng mưa, ngủ tiếp đi, ngày mai không cần dậy sớm, không lên núi nữa, trời mưa đường núi khó đi.”

Lâm Ngư hơi tiếc nuối, nếu cậu có thể ngày nào cũng lên núi hái rau dại thì tốt rồi, đó là hơn một trăm văn một ngày, mười ngày là cậu có thể tích cóp được một lượng bạc, đợi qua thời gian này mọi người không còn thích rau dại nữa, vậy cậu còn kiếm tiền bằng cách nào đây.

Sáng hôm sau hai người hiếm khi ngủ nướng, cơn mưa nhỏ bên ngoài vẫn tí tách rơi, Lâm Ngư nằm trên ngực Ngụy Thanh Sơn nghe tiếng mưa rơi.

Cậu cũng không nằm lâu liền dậy, cậu đã quen dậy sớm, Lâm Ngư vừa dậy Ngụy Thanh Sơn cũng theo đó dậy.

Ngụy Thanh Sơn đi đun nước, Lâm Ngư đội nón lá ra sân sau thả gà con ra ngoài chạy nhảy, hôm qua cậu sợ chồn, chuột tha mất gà con của mình, còn đặc biệt đè một tấm ván gỗ lên trên chuồng gà.

Gà con được thả ra liền túm tụm lại bên cạnh rơm rạ, kêu chíp chíp, trông rất hoạt bát.

Bên ngoài tấm ván là ổ của Đại Hắc và Bạch Tuyết, Bạch Tuyết cào tấm ván bị Lâm Ngư kéo xuống: “Đừng dọa gà con.”

Lâm Ngư làm xong liền đi rửa mặt nấu cơm sáng, ăn sáng xong hai người ngồi trong nhà chính, Lâm Ngư rảnh rỗi không có việc gì làm, quần áo đã vá xong, nệm cũng đã đan xong.

Ngụy Thanh Sơn lấy nón lá và áo tơi: “Ta đến thôn bên cạnh mua ít thịt về, trưa nay chúng ta ăn bánh bao thịt.”

“Được, vậy ta đi nhào bột.”

Ngụy Thanh Sơn đi ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại một mình cậu, ngay cả hai con chó cũng trốn trong ổ không ra, Lâm Ngư nhào bột xong liền ngồi trong nhà chính xem mưa rơi, cậu không thích trời mưa, bởi vì căn nhà kho cậu ở bị dột, chăn của cậu luôn bị ướt, đắp lên người lạnh lẽo rất khó chịu.

Nhưng bây giờ tuy nhà là nhà tranh, nhưng mái tranh lợp dày, trời mưa một chút cũng không bị dột, ban đêm Ngụy Thanh Sơn ôm cậu ngủ ấm áp vô cùng.

Lúc Lâm Ngư đợi Ngụy Thanh Sơn trở về, một hán tử cao lớn đứng ở cửa gọi hai tiếng: “Tẩu tử, Thanh Sơn ca ở nhà không? Ta là Thạch Mộc.”

Lâm Ngư vội vàng đứng dậy, định đội nón lá.

Thạch Đầu gọi cậu lại: “Tẩu tử, tẩu đừng ra, ta chỉ đến hỏi Thanh Sơn ca có ở nhà không, giường đã đóng xong rồi, đợi tạnh mưa ta sẽ mang đến.”

“Thanh Sơn huynh ấy ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về.”

“Được, vậy tẩu tử ta về trước, đợi tạnh mưa ta lại đến, đến lúc đó phiền Thanh Sơn ca giúp một tay tháo giường xuống.”

“Được rồi.”

Đam Mỹ, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Miến không hành/ trang7897.wordpress
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngư bách bách