Những Vụ Án Trên Thế Giới

Lượt đọc: 7150 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298
Tiến »
Chương 47
sát thủ thành nhà văn nổi danh.

❊ ❊ ❊

Mấy hôm nay dư luận Trung Quốc xôn xao bởi tin Lưu Vĩnh Bưu – một cây bút khá nổi tiếng, hội viên Hội Nhà văn Trung Quốc bị bắt vì liên quan đến vụ án giết người cướp của tàn bạo 22 năm trước.

Cục Công an Hồ Châu, tỉnh Chiết Giang xác nhận thông tin: Lưu Vĩnh Bưu bị bắt và đã thú nhận phạm tội giết người cướp của. Lưu Vĩnh Bưu năm nay 53 tuổi, quê huyện Nam Lăng, tỉnh An Huy, bị bắt tại nhà riêng hôm 11/8. Khi bị bắt, Bưu không phản kháng mà chỉ nói: “Tôi đã đợi các ông mãi đến hôm nay”.

Vụ án rùng rợn

Chức Lý là một thị trấn 300 ngàn dân kinh tế rất phát đạt ở Hồ Châu nằm kề bên Thái Hồ. Tại đây có một tòa nhà 3 tầng nằm ngay ven đường trục chính, hiện là một cửa hàng bán xe đạp điện, 22 năm trước đây là hiện trường của vụ án mạng rùng rợn với 4 người bị giết bằng cách đập vỡ đầu. Khi đó, tòa nhà này mang tên “Khách sạn Mẫn Ký” của ông chủ họ Mẫn. Thảm kịch xảy ra vào đêm 29/11/1995, 4 người bị giết hại trong khách sạn gồm vợ chồng ông chủ Mẫn, một người cháu và một khách trọ họ Vu. Ông Mẫn và ông Vu chết ở phòng 203, còn bà Tiền vợ ông và đứa cháu nhỏ chết ở phòng 202.

Sau khi vụ án xảy ra, cục Công an thành phố Hồ Châu đã tổ chức lực lượng điều tra phá án. Theo lời kể của nhân viên khách sạn trước khi xảy ra án mạng có 2 người khách nói giọng An Huy vào trọ. Cảnh sát đã điều tra theo hướng này nhưng do khách sạn ghi chép không đầy đủ, điều kiện kỹ thuật hạn chế nên suốt 22 năm qua vụ án vẫn dừng chân tại chỗ. Khó khăn lớn nhất là nghi phạm và nạn nhân không có mối liên hệ quen biết nào nên không có manh mối gì. Tuy nhiên, đến đầu tháng 8/2017, sau 22 năm trời kiên trì mò mẫm điều tra, công tác trinh sát vụ án đã có bước đột phá. Qua kỹ thuật giám định gen, so sánh vật chứng và tiếp cận điều tra, cảnh sát đã xác định hung thủ vụ giết người 22 năm trước chính là Lưu Vĩnh Bưu một nhà văn nổi tiếng ở An Huy.

Sáng sớm 11/8, khi tổ chuyên án ập vào nhà Bưu ở thị trấn Qua Giang, huyện Nam Lăng, y không phản kháng gì, chỉ cúi đầu nói: “Tôi đã đợi các ông mãi đến hôm nay”. Khi bị dẫn đi, y đưa cho vợ một bức thư viết sẵn. Nội dung đại khái: “Hơn 20 năm nay, anh vẫn đợi ngày này. Cuối cùng anh cũng thoát ra khỏi sự giày vò về tinh thần bấy nay”. Nhân viên tổ chuyên án Trần Hồng Duyệt nói: “Trước khi bắt, chúng tôi tiến hành rà soát trong thôn, chắc Bưu dự cảm được nên đã viết sẵn thư để lại cho vợ”.

Qua điều tra và thú nhận của Bưu thì vụ thảm sát 4 người 22 năm trước được thực hiện bởi Bưu và Uông Minh, một người cùng làng. Hai nghi phạm khi đó đều rất nghèo, một người làm thuê ở Hồ Châu 2 năm, biết ông chủ cửa hàng quần áo ở đó có nhiều tiền nên Bưu và Minh bàn nhau đi cướp. Hai người thuê chung phòng trọ với một người khách họ Vu quê Sơn Đông; khi phát hiện thấy ông này có nhiều tiền, Minh đã giữ cho Bưu dùng cục sắt đập chết để cướp. Sợ bị lộ, chúng dụ ông chủ Mẫn lên phòng để sát hại và “tiện tay” giết luôn vợ ông cùng đứa cháu cũng bằng cách đập vào đầu, sau đó cướp lấy tài sản rồi bỏ trốn. Uông Minh nhiều hơn Bưu 11 tuổi, cũng đã bị bắt tại Thượng Hải cùng ngày 11/8. Hiện Minh đang là đại diện pháp nhân và người quản lý một xí nghiệp do người anh trai bỏ vốn đầu tư. Lưu Vĩnh Bưu thì “phát đạt” hơn Uông Minh nhiều, y là hội viên nhà văn toàn quốc, có nhiều tác phẩm, từng được giải thưởng, khi bị bắt y đang mở một lớp dạy viết văn.

Chân dung kẻ sát nhân

Lưu Vĩnh Bưu thích viết văn từ khi học xong phổ thông cơ sở (Sơ trung). Theo một chương trình giới thiệu về Bưu trên Đài truyền hình Nam Lăng năm 2015 thì y bắt đầu tập viết văn từ khi đang học Sơ trung, Sau khi thi trượt vào PTTH (Cao trung), Bưu chính thức bước vào nghiệp viết văn. Y mua máy ảnh để chụp kiếm tiền và bắt đầu sáng tác thơ ca, tiểu thuyết. Năm 1985, Bưu đã có tác phẩm đầu tiên đăng trên tạp chí “Nhà văn tương lai” của Hội nhà văn Hợp Phì; năm 1994 y có truyện ngắn “Nhớ mãi thời thanh xuân” đăng trên tạp chí văn học nổi tiếng “Thanh Minh” và trở thành người Nam Lăng đầu tiên có tác phẩm đăng trên tạp chí danh tiếng này. Sau đó, Bưu tự bỏ tiền đi học và đã tốt nghiệp lớp sáng tác tại Học viện văn học Lỗ Tấn. Năm 2005, tập truyện ngắn “Một bộ phim” của Bưu được Nhà xuất bản Tác gia ấn hành. Cuốn sách này đã đem về cho Bưu Giải Ba “Văn học nghệ thuật xã hội” tỉnh An Huy năm 2005-2006 – giải thưởng văn học danh giá nhất tỉnh An Huy, y trở thành nhà văn nông dân đầu tiên của tỉnh được nhận giải thưởng.

Tháng 3/2010, Hội văn nghệ Vu Hồ và Hội nhà văn Nam Lăng đã phối hợp tổ chức hội thảo về tác phẩm của Lưu Vĩnh Bưu, đánh giá rất cao chất lượng và giá trị của tác phẩm này. Sau đó, Bưu lần lượt cho xuất bản tập tản văn “Vũ điệu tâm hồn”, kịch bản điện ảnh “Cửa và cửa sổ” và tiểu thuyết trường thiên “Điều khó nói” dày hơn 500 trang. Ngoài tên Lưu Vĩnh Bưu, y còn sử dụng các bút danh Lưu Lãng, Bưu Tử, Nhất Sa…để đăng bài trên các báo, tạp chí.

Tháng 7/2013, Lưu Vĩnh Bưu có tên trong số 13 nhà văn được kết nạp vào Hội Nhà văn Trung Quốc năm đó. Với việc trở thành hội viên nhà văn, địa vị và danh tiếng của Bưu đã được công nhận trong giới văn học cả nước, y trở nên nổi tiếng ở An Huy, được giới truyền thông hết lời tâng bốc như một nhà văn nông dân tài ba sánh với Mạc Ngôn. Tháng 11/2014, Bưu cho in cuốn tiểu thuyết hơn 500 trang “Hành giả Võ Tòng”, một năm sau, nó được cải biên thành kịch bản bộ phim truyền hình 50 tập cùng tên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298
Tiến »