Những Con Tuấn Mã

Lượt đọc: 494 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần I Tiếp theo

Khi thức dậy vào buổi sáng, họ nhìn thấy một ngôi nhà bằng gạch xám. Một người phụ nữ bước ra từ ngôi nhà và tạt một thau nước rửa chén xuống mặt sân. Bà nhìn họ và rồi lại quay vào nhà. Họ phơi yên ngựa lên hàng rào; trong lúc họ đang làm, một gã đàn ông xuất hiện và đứng nhìn họ. Họ chuẩn bị yên cương, sau đó dẫn ngựa xuống đường, leo lên lưng ngựa và rẽ về hướng nam.

- Không biết lúc này họ đang làm gì ở nhà nhỉ? - Rawlins nói.

John Grady cúi người và nhổ một bãi nước bọt. Ừ. - Cậu nói. - Có thể họ đang tận hưởng thời gian tuyệt vời nhất trên thế gian này. Có thể đào trúng mỏ dầu nào đấy. Tôi muốn nói lúc này họ đang ở thị trấn cặp kè bên nhau trong những chiếc xe mới và tất cả là vậy đấy.

- Chết tiệt. - Rawlins nói.

Họ cưỡi ngựa đi.

- Cậu có cảm thấy bất an không? - Rawlins nói.

- Về chuyện gì?

- Tôi không biết. Về một điều gì đó. Chỉ bất an thôi.

- Thỉnh thoảng. Nếu cậu ở một nơi nào đó mà lẽ ra không phải ở thì tôi cho rằng cậu sẽ cảm thấy bất an. Luôn luôn là như vậy.

- Ừ, cứ nghĩ là cậu bất an và không biết tại sao. Điều đó có nghĩa là cậu có thể ở một nơi nào đó mà lẽ ra không phải ở và cậu cũng không hiểu tại sao?

- Cái quái gì với cậu thế?

- Tôi cũng chẳng biết nữa. Không có gì cả. Tôi nghĩ mình đang hát.

Và anh ta đã hát. Anh ta hát rằng: Em có nhớ anh không, em sẽ nhớ anh chứ. Em sẽ nhớ đến anh khi anh ra đi.

- Cậu biết đài phát thanh Del Rio chứ? - John hỏi.

- Ừ, biết.

- Nghe nói vào ban đêm, nếu cậu có thể dùng răng cắn vào một sợi dây kẽm hàng rào thì cậu có thể nhận được tín hiệu. Thậm chí không cần đến một chiếc radio.

- Cậu tin điều đó à?

- Tôi không biết.

- Cậu đã thử bao giờ chưa?

- Rồi. Một lần.

Họ tiếp tục cưỡi ngựa. Rawlins hát. Loài cây có hoa chết tiệt nào mọc dọc biên giới đây? - Anh ta nói. - Cậu hiểu tôi chứ, người anh em?

Họ vượt qua bên dưới một dốc núi đá vôi cao chót vót, nơi một con lạch chảy xuống và họ băng ngang qua một lớp đất bồi rộng lớn đầy sỏi. Từ phía thượng nguồn có những hốc sâu do các cơn mưa mới đây tạo thành, nơi đó hai con diệc đứng co một chân lên cái thân hình dài thượt của chúng. Một con vụt dậy và bay mất, một con đứng lại. Một giờ sau họ băng qua con sông Pecos, đưa ngựa đến chỗ nước cạn, nước trong và hơi mặn chảy qua nền đá vôi. Những con ngựa nhìn chăm chăm vào mặt nước trước mặt chúng rồi cẩn thận đặt chân lên những phiến đá dẹt lớn, và quan sát hình dạng của lớp rêu ở chỗ nước xoáy phía dưới nơi chúng tỏa ra và long lanh một màu xanh rực rỡ trong ánh nắng buổi sáng. Rawlins từ trên yên ngựa cúi người xuống và nhúng bàn tay vào dòng nước rồi ném thử. Nước cứng. - Anh ta nói.

Họ xuống ngựa dưới những cây liễu phía tận bên kia, làm món sandwich với thịt và phô mai; ăn xong ngồi hút thuốc và ngắm nhìn con sông chảy qua.

- Có ai đó đang bám theo chúng ta. - John Grady nói.

- Cậu có thấy họ không?

- Chưa.

- Một người nào đó trên lưng ngựa?

- Ừ.

Rawlins quan sát kỹ con đường dẫn ngang qua con sông.

- Tại sao không thấy ai cưỡi ngựa?

- Bởi vì lúc này họ ở chỗ con sông.

- Có thể họ rẽ hướng khác.

- Về đâu?

Rawlins hút thuốc.

- Cậu nghĩ họ muốn gì?

- Tôi không biết.

- Cậu muốn làm gì đây?

- Nào chúng ta đi thôi. Hoặc là họ xuất đầu lộ diện, hoặc không.

Họ ra khỏi nhánh sông và phi nước kiệu cạnh nhau dọc theo con đường đầy bụi, đi vào vùng cao nguyên có thể nhìn thấy toàn bộ vùng đất về hướng nam, một vùng đất thoai thoải phủ đầy cỏ và hoa cúc dại. Về hướng tây một dặm là một hàng rào kẽm gai được kéo căng từ cột này đến cột kia trông chẳng khác một đường khâu tồi tệ vắt ngang qua những bãi cỏ xám xịt và xa hơn nữa là một bầy linh dương đang nhìn họ chằm chằm. John Grady giật ngựa sang một bên và ngoảnh mặt nhìn lại con đường phía sau. Rawlins đợi.

- Hắn kia phải không? - John hỏi.

- Ừ. Ở đâu đó.

Họ đến một vùng đất trũng ẩm ướt trong cao nguyên. Hơi chếch về bên phải là nơi tuyết tùng phát triển dày đặc và Rawlins gật đầu nhìn những cây tuyết tùng rồi ghì cương ngựa chậm lại.

- Tại sao chúng ta không dừng ở đằng xa kia và đợi hắn?

John Grady lại quay mặt nhìn phía sau. Được đấy. - Cậu nói. - Chúng ta hãy đi một đoạn nữa và cùng theo dõi phía sau nhé. Hắn sẽ nhìn thấy dấu vết của chúng ta, bỏ con đường này nếu không hắn sẽ biết nơi chúng ta hướng đến.

- Ừ.

Họ tiếp tục đi thêm nửa dặm nữa và rồi dừng lại và cắt lui về theo hướng những cây tuyết tùng, xuống ngựa, cột chúng rồi ngồi bệt xuống đất.

- Cậu có nghĩ chúng ta có thời gian để làm một điếu thuốc không? - Rawlins nói.

- Cứ việc hút nếu cậu muốn. - John Grady đáp.

Họ ngồi hút thuốc và quan sát con đường phía sau. Họ đợi một thời gian khá lâu nhưng chẳng thấy ai xuất hiện. Rawlins nằm ngửa ra và lấy chiếc mũ trùm hai con mắt. Tôi không ngủ. - Anh nói. - Tôi chỉ nghỉ mệt một tí.

Anh ta nằm thức tỉnh rất lâu trước khi John Grady đá vào chiếc ủng của anh. Anh ta ngồi dậy, đội mũ vào và ngó quanh. Một người cưỡi ngựa đang đến dọc theo con đường. Thậm chí ở một khoảng cách xa, hai người họ vẫn có thể nhận thấy một ai đó trên lưng ngựa.

Hắn tiếp tục cưỡi đi cho đến khi chỉ cách cuối con đường không quá chín mươi mét. Hắn đội chiếc nón rộng vành và chiếc áo trùm hai dây. Hắn ghì con ngựa chạy chậm lại và nhìn xuống khu đất trũng ẩm ướt trực diện với họ. Rồi hắn tiếp tục cưỡi đi.

- Một thằng nhóc nào đó. - Rawlins nói.

- Một con ngựa khiếp thật. - John Grady nói.

- Không đến nỗi nào đâu.

- Cậu có nghĩ hắn nhìn thấy chúng ta?

- Không.

- Cậu muốn làm gì bây giờ?

- Cho hắn một phút và rồi chúng ta sẽ cưỡi vào con đường ngay phía sau hắn.

Đợi cho đến khi hắn gần như mất hút khỏi tầm nhìn, họ mới tháo ngựa, phóng lên và cưỡi ra khỏi những lùm cây, tiến vào con đường.

Khi nghe tiếng họ, hắn dừng lại và ngoái nhìn. Hắn đội lại mũ và ngồi vững trên lưng ngựa, nhìn họ trên đường. Họ thúc ngựa đến bên cạnh hắn.

- Cậu đuổi theo chúng tôi đấy à.

- Không. - Hắn nói. - Tôi không săn lùng các anh.

- Làm thế nào mà cậu đuổi theo chúng tôi?

- Tôi không đuổi theo các anh.

Rawlins nhìn John Grady. John Grady đang quan sát thằng bé. Cậu ném cái nhìn về phía những ngọn núi xa xa rồi lại nhìn thằng bé và cuối cùng là nhìn Rawlins. Rawlins ngồi khum hai bàn tay lại với nhau phía trên quả táo yên ngựa. - Cậu không đuổi theo chúng tôi đấy chứ? - Anh ta nói.

- Tôi đến Langtry. - Thằng bé đáp. - Tôi không biết các anh là ai.

Rawlins nhìn John Grady. John Grady cuốn một điếu thuốc và nhìn chằm chằm vào mặt thằng bé, con ngựa và bộ đồ trên người nó.

- Cậu mua con ngựa này ở đâu? - John cất tiếng.

- Đó là con ngựa của tôi.

Cậu đưa điếu thuốc lên miệng, lấy một que diêm từ túi áo và dùng móng tay cái của nó đánh bốp cho bật cháy và châm. Mũ của cậu à? - John hỏi.

Thằng bé ngước nhìn vào cái vành nón trước mắt nó. Nó nhìn Rawlins.

- Cậu bao nhiêu tuổi? - John Grady hỏi.

- Mười sáu.

Rawlins phun nước bọt: Chú mày chỉ là cái bịp phân xanh nói dóc.

- Các anh không biết gì cả.

- Tao biết chú mày chưa đến cái tuổi mười sáu chết tiệt đó đâu. Thế chú mày đến từ đâu?

- Pandale.

- Tối qua có phải chú mày đã nhìn thấy bọn tao ở Pandale?

- Phải.

- Mày làm gì, tẩu thoát à?

Nó lướt mắt nhìn từ người này đến người kia: Nếu thế thì sao?

Rawlins nhìn John Grady.

- Cậu muốn làm gì đây?

- Tôi không biết.

- Chúng ta có thể bán con ngựa đó ở Mexico.

- Ừ.

- Tao chẳng phải đào mồ như đã từng làm với người cuối cùng.

- Chết tiệt. - John Grady nói. - Đó là ý kiến của cậu. Tôi là người muốn nói rằng hãy mặc xác hắn cho những con chim ó buteo.

- Anh có muốn búng đồng xu để biết ai sẽ bắn hắn không?

- Ừ. Được đấy.

- Nào, chọn đi. - Rawlins nói.

- Đầu.

Đồng tiền được đánh xoay tít trên không. Rawlins chộp lấy và vỗ nó xuống trên mu bàn tay mình và giữ cổ tay đó để họ có thể nhìn thấy và rút bàn tay ra.

- Đầu. - Rawlins thông báo.

- Đưa khẩu súng trường của cậu cho tôi.

- Không công bằng. - Rawlins nói. - Cậu đã bắn thằng cuối cùng ba phát rồi.

- Vậy thì làm đi. Cậu có thể nợ tôi.

- Này, giữ chặt con ngựa của nó nhé. Có thể nó sợ súng và chạy mất đấy.

- Các anh đang đùa đấy thôi. - Thằng bé nói.

- Cái gì khiến mày chắc chắn như vậy?

- Các anh chẳng bắn ai cả.

- Điều gì khiến mày nghĩ rằng mày không phải là một người nào đó béo tốt để chúng tao xơi?

- Các anh chỉ đùa thôi. Tôi biết rõ các anh mà.

- Chắc thế chứ. - Rawlins nói.

- Ai đang săn mày? - John Grady hỏi.

- Chẳng có ai cả.

- Ít ra thì họ cũng săn con ngựa đó, phải vậy không?

Thằng bé không trả lời.

- Mày có thật sự đến Langtry không?

- Có.

- Mày đừng đi chung với bọn tao. - Rawlins nói. - Mày sẽ khiến cả lũ bị ném vào nhà lao đấy.

- Đó là việc của tôi. - Thằng bé nói.

- Này nhóc. - Rawlins nói. - Tao không cần biết đó là việc của thằng nhãi nào cả. Nhưng tao chắc rằng nó chẳng phải là việc của mày. Nào, chúng ta đi thôi, người anh em.

Họ quay ngựa, tặc lưỡi và thả nước kiệu dọc theo con đường về hướng nam. Họ không buồn nhìn lại.

- Tôi nghĩ nó chỉ khích thêm sự tranh cãi mà thôi. - Rawlins nói.

John Grady búng tàn thuốc xuống đường trước mặt.

- Chúng ta sẽ gặp lại nó.

Khoảng giữa trưa họ rời bỏ con đường và tiếp tục đi về hướng tây-nam xuyên qua một đồng cỏ rộng thoáng. Họ tắm ngựa tại một bồn nước làm bằng thép phía dưới một cối xay gió của hãng F W Axtell đang phát ra tiếng kêu ken két nặng nề trong gió. Về phía nam là đàn gia súc đang thơ thẩn dưới bóng mát của cây sồi emory. Họ hướng về Langtry và bàn về việc băng qua con sông vào ban đêm. Trời ban ngày ấm áp, họ giặt quần áo và mặc lại khi chúng còn đang ướt, rồi lên ngựa và tiếp tục cuộc hành trình. Họ có thể nhìn thấy con đường phía sau cách xa vài dặm theo hướng đông-bắc, nhưng họ chẳng nhìn thấy một người cưỡi ngựa nào.

Tối hôm đó họ băng qua những con đường mòn Nam Thái Bình Dương về phía đông Pumpville thuộc Texas và dựng lều trại cách bên kia của con đường ưu tiên nửa dặm. Thời gian này họ chải chuốt cho ngựa, cột chúng ở cọc và thắp lửa khi trời đã tối đen. John Grady đặt chiếc yên ngựa của mình ngay trên ngọn lửa và bước ra giữa đồng cỏ rồi đứng lắng nghe. Cậu có thể nhìn thấy bồn nước ở Pumpville sừng sững giữa bầu trời tím. Bên cạnh đó là mặt trăng lưỡi liềm. Cậu có thể nghe tiếng ngựa gặm cỏ cách xa gần một trăm mét. Cả đồng cỏ bên này tỏa một vẻ tĩnh mịch và ảm đạm.

Họ băng qua xa lộ 90 vào giữa buổi sáng của ngày hôm sau và tiếp tục cưỡi lên một vùng đồng cỏ lác đác những đàn gia súc đang gặm cỏ. Xa xa về phía nam là những ngọn núi Mexico lúc ẩn lúc hiện giữa cái ánh sáng thay đổi liên tục của một đám mây di chuyển như những hồn ma của núi đồi. Hai giờ sau họ có mặt ở con sông. Họ ngồi trên một vách đá thấp, cởi nón ra và nhìn dòng sông. Mặt nước đục ngầu một màu của bùn và họ có thể nghe tiếng nước xối xả ở những chỗ nước xoáy ở hạ nguồn. Một dải cát dưới chân họ mọc lên dày đặc với những cây liễu và mía Carrizo, và những vách đá xa xa bên kia in một dấu vết của vô vàn không ngớt những con chim nhạn bay ngang qua. Xa nữa là vùng sa mạc nhấp nhô như trước. Họ quay mặt nhìn nhau và đội nón lên.

Lên thượng nguồn con sông, đến nơi một con lạch cắt ngang, họ bám theo con lạch hướng xuống và vào một cồn đá sỏi. Họ ngồi trên lưng ngựa và nhìn chằm chằm vào dòng nước cùng toàn bộ vùng đất này. Rawlins cuốn một điếu thuốc và vắt một chân qua quả táo yên ngựa rồi ngồi hút thuốc.

- Chúng ta đang chạy trốn ai vậy? - Anh ta nói.

- Tôi không nhìn thấy nơi mà bất cứ ai có thể ẩn nấp ở đây.

- Họ có thể nói cùng một điều khi nhìn vào khía cạnh này đấy.

Rawlins ngồi hút thuốc. Anh ta không trả lời.

- Chúng ta có thể vượt qua bãi cát ngầm đằng kia. - John Grady nói.

- Tại sao chúng ta không làm ngay bây giờ?

John Grady nghiêng người và phun nước bọt vào con sông. - Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn, - John nói. - Tôi nghĩ chúng ta cùng nhất trí phải chắc chắn đấy nhé.

- Chắc chắn tôi sẽ để chuyện đó sang một bên khi chúng ta đến đó.

- Tôi cũng vậy, người anh em. - Cậu quay mặt nhìn Rawlins.

Rawlins gật đầu. - Được rồi. - Anh ta nói.

Họ lại đi ngược lên con lạch và đến chỗ bãi sỏi thì xuống ngựa, tháo yên cương và cột chúng ở bãi cỏ bên cạnh con lạch. Họ ngồi dưới bóng mát của những cây liễu, ăn xúc xích viên, bánh quy và uống koolaid được pha từ nước con lạch.

- Cậu có nghĩ họ có xúc xích viên ở Mexico không? - Rawlins hỏi.

Cuối buổi chiều hôm đó, cậu đi bộ lên con lạch rồi đứng trên đồng cỏ bằng phẳng cầm chiếc nón trong tay và phóng tầm mắt về hướng tây-bắc, ngang qua bãi cỏ xào xạc trong gió. Một người cưỡi ngựa đang vượt qua vùng đồng cỏ cách xa một dặm. Cậu nhìn hắn.

Khi trở về trại, cậu đánh thức Rawlins.

- Gì vậy? - Rawlins ngái ngủ hỏi.

- Có ai đó đang đến. Tôi nghĩ là một gã gangster .

Rawlins sửa lại chiếc mũ, trèo lên bờ và đứng nhìn.

- Cậu có nhận ra hắn không? - John Grady gọi.

Rawlins gật đầu. Anh ta cúi người và phun nước bọt.

- Nếu không nhận ra hắn thì chắc chắn tôi cũng nhận ra con ngựa.

- Hắn có thấy cậu không?

- Tôi không biết.

- Hắn cưỡi theo hướng này.

- Có thể hắn nhìn thấy tôi.

- Tôi nghĩ chúng ta cần phải khử hắn đi.

Rawlins lại quay đầu nhìn John Grady.

- Tôi có một cảm giác bất an về thằng nhóc đáng chết kia.

- Tôi cũng vậy.

- Hắn không non nớt như vẻ bề ngoài đâu.

- Hắn đang làm gì vậy? - John Grady nói.

- Cưỡi ngựa.

- Nào, lui xuống đi. Có thể hắn không nhìn thấy ta.

- Hắn dừng lại kìa. - Rawlins nói.

- Hắn làm gì thế?

- Lại cưỡi ngựa.

Họ đợi xem hắn có tiến tới không. Không lâu sau, hai con ngựa ngẩng đầu và đứng nhìn chằm chằm xuống dòng nước. Họ nghe tiếng hắn cưỡi ngựa đi xuống con lạch, tiếng loạt xoạt của đá sỏi và tiếng loảng xoảng yếu ớt của kim loại.

Rawlins cầm lấy khẩu súng trường của mình và đi xuống con lạch đổ ra sông. Thằng bé đang ngồi trên con ngựa hồng to lớn ở chỗ nước cạn ngoài bãi sỏi và nhìn qua bên kia sông. Khi quay người và nhìn thấy họ, nó dùng ngón tay cái hất ngược chiếc mũ lên.

- Tôi biết các anh không băng qua được. - Nó nói. - Có hai con nai đang ăn dọc theo những bụi dây leo mesquite bên kia các anh kìa.

Rawlins nằm bẹp xuống bãi sỏi và đặt khẩu súng trường trước mặt, giữ chặt và tựa cằm vào báng súng. - Bọn tao có làm quái gì với mày cơ chứ? - Anh ta nói.

Thằng bé nhìn anh và rồi nhìn sang John Grady.

- Ở Mexico chẳng có ai săn đuổi tôi cả.

- Tất cả tùy thuộc vào những gì mày làm. - Rawlins nói.

- Tôi chẳng làm gì cả.

- Tên mày là gì? - John Grady hỏi.

- Jimmy Blevins.

- Nhảm nhí. - Rawlins nói. - Jimmy Blevins là người giảng đạo trên đài phát thanh.

- Đó là Jimmy Blevins khác.

- Có ai đang theo mày à?

- Chẳng có ai cả.

- Làm sao mày biết?

- Bởi chẳng có ai cả.

Rawlins nhìn John Grady và rồi lại nhìn thằng bé. - Mày có gì để chén không? - Anh ta nói.

- Không.

- Mày có tiền không?

- Không.

- Chú mày chỉ có cái mạng không.

Thằng bé nhún vai. Con ngựa bước một bước xuống nước và dừng lại.

Rawlins lắc đầu, phun nước bọt và nhìn qua bên kia con sông.

- Cho tao biết một điều.

- Được.

- Mày muốn đi cùng bọn tao vì cái quái gì?

Nó không trả lời. Nó nhìn vào mặt nước màu cát chảy ngang qua rồi nhìn vào những chiếc bóng hình kim mỏng manh của những cây liễu phủ xuống cồn cát trong ánh sáng buổi tối. Nó hướng mắt nhìn ra những dải núi màu xanh trải dài về hướng nam và kéo cái dây áo liền thân lên vai, ngón móc ngón tay cái vào chiếc tạp dề và quay sang nhìn họ.

- Bởi vì tôi là người Mỹ. - Nó nói.

Rawlins ngó sang chỗ khác và lắc đầu.

Họ băng qua con sông dưới vầng trăng khuyết trong vắt trơ trụi, yếu ớt và mong manh phía trên đầu ngựa. Họ nhét những đôi ủng chống ngược lên vào quần jean và rồi đến những chiếc áo sơmi và áo khoác cùng với những chiếc túi xách dã chiến đựng bộ dụng cụ cạo râu và đồ quân dụng. Họ dùng nịt thắt chặt lưng quần jean, cột hờ hai ống quần phía trên cổ và chỉ đội duy nhất chiếc mũ trên đầu. Họ nới lỏng những sợi đai yên, leo lên lưng ngựa và hướng chúng xuống nước với những gót mỏng trần.

Ở giữa sông, những con ngựa bắt đầu bơi, thở phì phì và duỗi thẳng cổ lên trên mặt nước, đuôi chúng nổi lênh bênh phía sau. Họ xuôi theo dòng nước, những anh chàng cưỡi ngựa trần trụi cúi người về trước và vỗ về những con ngựa; Rawlins dùng một tay giơ khẩu súng trường lên cao, lần lượt từng người một phía sau nối đuôi nhau và khiến cho bến bờ xa lạ bên kia giống như một bữa tiệc của những kẻ cướp.

Họ ra khỏi con sông giữa những cây liễu và cưỡi thành hàng một đi về phía thượng nguồn xuyên qua những vũng nước cạn vào một bờ sỏi dài nơi họ cởi mũ và quay lại nhìn về vùng đất mà họ đã bỏ phía sau. Không ai nói lời nào. Rồi đột nhiên họ thúc ngựa phi nước đại trên bãi cát, quay đầu ngựa và phóng đi, những chiếc mũ tung bay trong gió, họ cười khoái trá và thúc ngựa nhanh hơn rồi cúi người vỗ vào chúng.

- Chết tiệt. - Rawlins nói. - Mày biết nơi bọn tao muốn đến rồi đấy?

Họ ngồi trên lưng ngựa dưới ánh trăng, hút thuốc và nhìn nhau. Rồi họ lặng lẽ xuống ngựa và tháo đồ đạc còn cột trên cổ, họ mặc đồ vào và dẫn ngựa ra khỏi rừng liễu thưa thớt cùng những dải sỏi cát rồi hướng lên vùng đồng cỏ. Tại đó, họ lên ngựa và đi về hướng nam, về những vùng đất bụi rậm của Coahuila.

Họ cắm trại ở rìa đồng cỏ mesquite và sáng hôm sau họ nấu thịt lợn, đậu và bột bắp được chế biến từ bột thô và nước. Họ ngồi ăn và cùng nhìn về vùng đất mới.

- Lần cuối cùng mày ăn là khi nào? - Rawlins hỏi.

- Ngày hôm trước. - Cậu bé Blevins nói.

- Ngày hôm trước à?

- Ừ.

Rawlins nhìn nó chằm chằm: Tên mày không phải là Blivet sao?

- Blevins.

- Mày có biết blivet là gì không?

- Là gì?

- Một blivet là mười cân phân đựng trong một cái bịch năm cân.

Blevins ngừng nhai. Nó nhìn về vùng đất mới theo hướng tây, nơi gia súc đổ ra từ những vùng trống trải của rừng liễu và dừng lại trên đồng cỏ trong ánh nắng mặt trời buổi sáng. Rồi nó tiếp tục ăn.

- Các anh chưa nói tên. - Blevins nói.

- Mày có bao giờ hỏi đâu.

- Đó không phải là cách tôi được dạy. - Blevins đáp.

Rawlins nhìn nó một cách chán chường và quay mặt đi.

- John Grady Cole. - John Grady nói.- Đây là Lacey Rawlins.

Thằng bé gật đầu. Nó tiếp tục ăn.

- Bọn tao đến từ San Angelo. - John Grady nói.

- Tôi chưa bao giờ đến đó.

Họ đợi nó nói về nơi xuất thân của nó, nhưng nó vẫn lặng thinh.

Rawlins dốc hết mớ bột bắp còn vơi trên đĩa ra bàn tay và ăn. Mày nghĩ sao? - Anh ta nói. - Việc bọn tao muốn đổi con ngựa đó để lấy con khác, cốt chỉ hạn chế khả năng bọn tao bị bắn.

Thằng bé nhìn John Grady và rồi nhìn ra chỗ đàn gia súc đứng. Tôi không kinh doanh ngựa. - Nó nói.

- Vậy mày không đoái hoài việc bọn tao phải trông chừng mạng sống của mày sao?

- Tôi có thể tự bảo trọng mình.

- Mày chắc là có thể chứ. Tao đoán là mày có súng.

Nó không trả lời trong một phút. Sau đó nó nói: Tôi có súng.

Rawlins nhìn lên. Rồi anh ta dùng thìa múc bột bắp. Loại súng gì? - Anh ta hỏi.

- Colt 32-20.

- Chết tiệt. - Rawlins nói. - Đó là đạn súng trường.

Thằng bé ăn xong và dùng một nhúm cỏ quét sạch cái đĩa của mình.

- Để tao xem thử. - Rawlins nói.

Nó đặt chiếc đĩa xuống. Nó nhìn Rawlins và rồi nhìn John Grady. Rồi nó thọc bàn tay vào tạp dề của chiếc áo liền thân và rút ra một khẩu súng. Nó xoay xoay khẩu súng trong bàn tay với một cái búng nhẹ về trước và rồi đưa cho Rawlins với nòng súng chĩa xuống đất.

Rawlins nhìn nó và khẩu súng. Anh ta đặt cái đĩa của mình xuống bãi cỏ và cầm lấy khẩu súng rồi dùng tay xoay xoay. Đó là loại Colt Bisley cũ với chuôi súng làm bằng nhựa cứng bị mòn nhẵn bóng ở phần gỗ trang trí. Phần kim loại là một màu xám mờ. Anh ta lật cây súng ngược lại để đọc dòng chữ khắc trên đỉnh của nòng súng. Nó ghi 32-20. Anh ta nhìn thằng bé và dùng ngón tay cái búng cái nắp đậy bật mở rồi cài cò súng ở chốt an toàn, xoay tròn cái vòng trục để đẩy một trong những viên đạn rớt xuống lòng bàn tay bằng cái cần đẩy và nhìn kỹ. Rồi anh ta nạp đạn vào lại, đóng nắp lại và trả cò súng về vị trí cũ.

- Mày mua khẩu súng loại này ở đâu? - Anh hỏi.

- Mày đã bắn bao giờ chưa?

- Rồi.

- Mày có bắn trúng vật gì với khẩu súng này không?

Thằng bé chìa tay để lấy khẩu súng. Rawlins nhấc khẩu súng lên trong lòng bàn tay, xoay xoay và rồi đưa cho nó.

- Anh có muốn ném vật gì lên không, tôi sẽ bắn nó. - Thằng bé nói.

- Chết tiệt.

Thằng bé nhún vai và bỏ khẩu súng lại trong tạp dề của chiếc áo liền thân.

- Ném lên trên cao à? - Rawlins nói.

- Bất cứ vật gì anh muốn.

- Bất cứ vật gì tao ném lên mày đều có thể bắn trúng à?

- Vâng.

- Chết tiệt.

Thằng bé đứng dậy. Nó chùi cái đĩa lên ống quần và nhìn Rawlins.

- Anh ném cuốn sổ tay lên không và tôi sẽ đặt một cái lỗ vào đó. - Nó nói.

Rawlins đứng dậy. Anh ta thọc tay vào túi áo và lấy ra chiếc ví. Thằng bé cúi người, đặt chiếc đĩa xuống bãi cỏ và rút khẩu súng ra. John Grady bỏ cái muỗng vào đĩa của mình và rồi đặt xuống đất. Ba người họ, như những tay đấu súng, bước ra giữa đống cỏ trong ánh nắng của buổi sáng sớm.

Nó đứng quay lưng về phía mặt trời và khẩu súng lơ lửng dọc theo chân nó. Rawlins quay mặt nhìn John Grady và cười to. Anh cầm chiếc ví giữa ngón cái và các ngón còn lại.

- Chuẩn bị chưa, Annie Oakley? - Anh ta nói.

- Đang đợi anh đấy.

Anh ta ném nó lên cao từ dưới vai. Chiếc ví vụt bay lên xoay tít trên không, bé tí giữa bầu trời xanh. Họ nhìn chiếc ví, đợi nó bắn. Rồi nó bóp cò. Chiếc ví giật mạnh sang một bên, bung ra và loạng choạng rơi xuống đất như một con chim gãy cánh.

Âm thanh của tiếng súng tan đi hầu như tức khắc giữa khung cảnh tĩnh mịch bao la đó. Rawlins bước ra giữa bãi cỏ, cúi người nhặt chiếc ví lên, nhét lại vào túi rồi trở lại.

- Tốt nhất chúng ta đi thôi. - Anh ta nói.

- Đưa tôi xem nào. - John Grady nói.

- Chúng ta đi thôi. Chúng ta cần đi khỏi con sông này.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của cormac mccarthy