NHÓC TÌ PHẢN ĐỘNG

Lượt đọc: 187 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHÓC TÌ PHẢN ĐỘNG: Phần 1 - Trang 9

❊ ❊ ❊

-9-

Hưng mập vẫn thích thú cuộc phiêu lưu của nó với dũng sĩ Tô tô [47]. Có lẽ bạn đã quên hay bạn chưa đọc phiêu lưu ký của Hưng mập với bài Tựa…cột đèn bất hủ của Chương còm và bài Bạt…tai tuyệt bút của Dzũng Đakao. Thiên phiêu lưu ký của tác giả Hưng mập do nhà xuất bản Tuổi Ngọc ấn hành. Tiền nhuận bút tính bằng bò bía mặn và bò bía ngọt, tổng cộng cả triệu cái đã được thanh toán sòng phẳng cho Hưng mập đãi bạn bè. Nhưng thiên phiêu lưu ký này bị bọn gian manh tái bản ở Hoa kỳ năm lần, bẩy lượt mà không thèm trả cho tác giả Hưng mập một viên kẹo nào.

Một hôm đẹp trời, Hưng mập và dũng sĩ Tô tô dậy máu giang hồ. Nó viết thư để lại rồi khăn gói quả mướp lên đường. Hưng mập định xuống Cái Dầu. Đến Bến Lức, nhờ xe đò kẹt cầu, nó gặp nghệ sĩ dân gian Tư đờn. Nó ngủ tạm qua đêm trong túp lều của Tư đờn, và kết nghĩa huynh đệ với Tư Đờn. Hôm sau, Tư đờn xách cây ngũ huyền cầm theo Hưng mập dọc đường gió bụi. Hưng mập biểu diễn bụng ở cổng trường tiểu học Tân An, Tư Đờn ca vọng cổ. Mỗi chặng đường lại làm thêm bạn tốt. Hai đứa lang thang vô làng, theo bọn chăn vịt ngao du đồng ruộng. Rồi một đêm ngủ ngoài tỉnh lộ, bị ma chọc. Hưng mập trổ tài trinh thám. Thì hóa ra ma là Việt cộng nằm vùng gài mìn. Hưng mập và anh em chận xe đò hai đầu để tránh mìn. Do đó nó cứu nguy được bao nhiêu hành khách. Dân chúng hoan hô Hưng mập. Nhưng cuộc phiêu lưu kết thúc quá sớm. Bố nó từ Châu Đốc lên, đi xem mặt vị anh hùng tí hon và đã thộp cổ nó đưa về Phú Nhuận. Còn Tư Đờn thì sung sướng được ông bầu gánh hát cải lương đỡ đầu. Nó sẽ trở thành nghệ sĩ sân khấu như nó hằng mơ ước.

Nhưng rồi một ngày biến cố đổi đời đã đến. Vì phát hiện ra Việt cộng gài mìn sát hại dân lành, Hưng mập bị cách mạng kết án … nhà văn phản động. May mà nó nhóc tì, nếu không đã vào Chí Hòa học tập cải tạo. Cách mạng thôn tính miền Nam, tiệm thuốc của bố nó ở Cái Dầu bị đóng cửa. Ông anh sĩ quan không quân của nó nằm ấp Suối Máu. Hưng mập buồn lắm. Dũng sĩ Tô tô cũng rầu rĩ. Vì cách mạng, khẩu phần của Tô tô không còn được gặm xương nữa. Tương lai, cả chủ nó cũng chỉ ăn cơm độn sắn. Hưng mập thương Tô tô. Nó chẳng thiết đi đâu nữa. Hưng mập mua đồ phụ tùng xe đạp về ráp xe đem bán kiếm tiền nuôi Tô tô.

Nó đang ngồi thử xem cái vành bánh xe đã tròn chưa hay còn bầu dục. Hưng mập cho bánh xe quay. Và nó tưởng như những vòng đời xoay vun vút.

Hưng mập buồn bã:

– Cái ông già nhạc sĩ Phạm Duy… đúng là ngớ ngẩn, xin gì không xin, xin còn cái xe đạp ! Đúng là còn cái xe đạp nhá ! Ô-tô, Vét-ba, Hông-đa [48] đem bán hết…

Nó nghêu ngao giải sầu :

– “ Cho em xin còn một xe đạp

Xe xinh xinh để em đi học

Từng vòng từng vòng xe

Lá vòng đời nhỏ bé

Đạp bằng bàn chân gót đỏ hoe…” [49]

Và lẩm bẩm :

– Ông già di tản qua Mỹ, giờ chắc lái xe Cadillac. Ở lại mình đạp xe đạp cong lưng con tôm càng. Ở đó mà xe xinh xinh. Ở đó mà bàn chân gót đỏ hoe… Bàn chân thủy lợi đào kinh vét mương, ghẻ chằng rỗ chịt, nứt nẻ lung tung, đen hơn nhọ nồi, bác Phạm Duy ơi !

Hưng mập bèn sửa lời :

– “ Cho con xin còn một xe thồ

Xe Pơ-giô[50] để con rinh đồ

Đường gập ghềnh cong cong

Là đường đời giải phóng

Đạp hằng ngày muốn chết cho xong …”

Hưng mập cười chua chát một mình :

– Đời là thế. Con giun nó đùn con dế, con dế nó bế con giun.

Men khôi hài bốc lên, nó ca bài ca cách mạng :

– “ Kháng chiến nhất quyết thành công

Mai này kháng chiến thành công

Anh về em thỏa ước mong…”[51]

Nhưng rồi nó không thể tránh sửa lời :

– “ Kháng chiến sức mấy thành công

Ai ngờ kháng chiến thành công

Anh về em cạn ước mong…”

Thằng thùng nước lèo hay phì lủ hay Hưng mập đầy bụng hài hước. Nó có vẻ khó sống với cách mạng. Tại vì nó khoái cười mà cách mạng chỉ khoái làm người ta khóc. Có no mới cười, đói chỉ có khóc và mếu và nhăn và vêu thôi. Hưng mập thích sưu tầm các bài ca cách mạng đổi lời. Nó cũng là vua đổi lời. Bài nó hâm mộ đổi lời nhất là bài Tình Đất Đỏ Miền Đông[52]. Hưng mập dạo đờn miệng rồi hát :

– “ Ai đã qua miền Đông đất đỏ

Xem xe chở vào thành phố khoai mì

Cả khoai lang rồi thì là khoái bí

Dân mình xếp hàng rồi mua kí về ăn …

Khi đói meo thì mình ăn cũng đỡ

Ăn dăm bữa rồi ghẻ ngứa tưng bừng

Ghẻ sau lưng rồi ghẻ lan xuống háng

Méo mặt xếp hàng mua thuốc về thoa…

Trong đấu tranh bộ đội ta rất khổ

Sau cách mạng chỉ còn có khoai mì

Để nuôi heo thì gà heo vơi kí

Dân mình ăn rồi sẽ giống gà heo

Tổ quốc ơi, ăn khoai mì ngán quá

Từ giải phóng đến nay

Ta ăn độn dài dài

Từ giải phóng đến nay

Ta ăn độn bằng khoai… ”

Hưng mập thấm mồ hôi, uống ngụm nước. Nó chơi ‘Tao đờn Mày đàn’ :

– “ Ai sinh ra cái củ mì

Hỏi : Để làm gì ?

Đáp : Để mà ăn

Nước nhà mãi mãi khó khăn

Dân mình mãi mãi phải ăn củ mì… ”

Hưng mập chán chường đứng dậy. Nó phản động rõ rệt. Nó thở dài :

– “ Ai sinh ra cái cụ Hồ

Bếp ga, tủ lạnh là đồ vất đi !

Ai sinh ra nước Huê Kỳ

Đánh nhau đếch giỏi, tản di thì tài … ”

Cây cười và cũng là nhà thi sĩ bi quan Hưng mập nhìn con kinh đen ngòm chảy qua cầu Kiệu mà tiên tri về đời sống :

– “ Đỏ rồi thì lại đến đen

Đen đen đỏ đỏ, đỏ đen mấy hồi

Chẳng qua ngáp trúng con ruồi

Ai ơi, xin chớ rậm lời ba hoa … ”

Hưng mập có thể thửa một củ triện, đóng son tươi rói dưới ‘thi phẩm’ được rồi đấy. Bảo đảm thơ Hưng mập hay hơn thơ Hồ Chí Minh. Nó đá tung cái lon xuống kinh nước đen :

– Ngứa ngáy chân tay quá.

Có tiếng nói sau lưng nó :

– Thì đi đánh giặc Cờ Đỏ.

Hưng mập quay lại. Dzũng Đakao, Chương còm, Bồn lừa xuất hiện. Bốn thằng bạn khăng khít nhất gặp lại nhau đủ mặt bá quan văn võ lần đầu tiên sau ngày 30-4-1975. Hưng mập ôm chầm lấy các bạn, vừa reo vừa nhẩy cà tưng :

– Chưa thằng nào chết đói hả ?

Dzũng Đakao lúc nào cũng chín chắn :

– Phải sống lâu để…chiến đấu chứ !

Hưng mập trố mắt :

– Nghe gì ghê dzữ vậy ?

Nó nhe răng liền :

– Nhưng mà không cho tao vô cuộc, tao giận tụi mày luôn à nha ! Nó đòi chiến thắng mình thì mình phải chiến đấu chứ ! Chơi bọn nào, kể tao nghe !

– Chơi tụi giặc Cờ Đỏ !

Dzũng Đakao tiếp :

– Bắt đầu ở cư xá Chu Mạnh Trinh trước đã…

Hưng mập gồng người :

– Cư xá cũ của bọn mình giờ có giặc ? Phải về dẹp sạch sẽ vùng đất cũ. Chúa giặc Cờ Đỏ là đứa nào ?

– Thiện Mông Cổ !

Hưng mập cười rống lên :

– Ai ải, Thiện Mông Cổ ! Nó dám vác mặt về cư xá à ?

– Giờ nó là Thiện bôn. Bôn là bôn-sê-vích, là cộng sản đó mày. Nó có quân binh hùng hậu. Đằng trước nó có Bác Hồ, đằng sau nó có Đảng cộng sản. Mày có biết nó chọc nhóc tì cư xá ra sao không ? Hà hà, nó phịa là nó nuốt con nhái lưng đỏ sao vàng và tinh thông các chiêu thức tuyệt luân trong bí kíp cách mạng.

Hưng mập nhăn mặt rất hề :

– Mẹ ơi, có nhái lưng đỏ sao vàng đâu ra nè trời ! Thiện bôn vẫn mê kiếm hiệp tiểu thuyết, tống con nhái đỏ sao vàng khỏi nó là nó trở lại thành…Thiện Mông Cổ.

Bồn lừa nói :

– Bắt nó uống thuốc xổ !

Dzũng Đakao nói :

– Này, tại sao tụi Cờ Đỏ lớn và bé đều lôi Bác Hồ của chúng nó ra hù thiên hạ nhỉ ? Bác Hồ ngủm củ tỏi rồi, mà thuở nhỏ có tài cán gì đâu !

Hưng mập giả đò nghiêm nghị :

– Bác Hồ của nó thiêng lắm. Lạy Bác, chỉ có cháu biết ngoài trán Bác cao vì rụng hết tóc, mắt Bác bốn đồng tử, Bác còn ba lỗ mũi, hai lỗ rốn, và tai Bác rất thính vì muôn năm không có ráy…

Cả bọn phá ra cười. Bỗng dưng, ngày vui cũ trở về reo hò nhẩy múa dưới chân cầu Kiệu. Dzũng Đakao rút súng cao-su, nạp đạn, tia những lon sữa bò lềnh bềnh trên mặt nước kinh. Bồn lừa đùa giỡn với dũng sĩ Tô tô. Chương còm đưa một đường ác-mô-ni-ca lướt qua môi, vừa thổi vừa đánh tông bài tủ Căn nhà êm ấm. Hưng mập cảm khái hét theo tiếng kèn :

– “Nhà tôi bên sườn đồi thênh thang

Chiều về gió lay ngàn thông đùa reo

Từ làng xa ngân nga tiếng sáo diều

Vi vu hòa bao cung đàn

Ôi, căn nhà êm ấm

Đời bạt gió như chim lìa đàn … ”

Im lặng. Trong giây lát, mọi sinh hoạt cách mạng như chìm lắng. Tưởng chừng không còn một bóng cờ đỏ sao vàng nào. Tưởng chừng không còn một bước dép râu nào in trên đường phố. Một hạnh phúc mới vừa tìm thấy sau những ngày tháng buồn bã, hắt hiu. Một hạnh phúc mới mơ hồ trong lớp sương mù dầy đặc. Muốn nắm chặt, muốn giữ mãi mãi, chẳng bao giờ để mất nữa. Bốn ông mặt trời con vừa hiểu rằng, phải chiến đấu. Chiến đấu giành lại hạnh phúc. Chiến đấu để tỉnh ngộ những người xấu, đưa người xấu trở về đường thiện chứ không phải để thù hận trừng phạt họ. Đã chiến thắng, có chi để thù hận ? Ôi, đất nước sẽ là căn nhà êm ấm cho mọi gia đình. Ý nghĩa chiến đấu chỉ đơn giản như thế…

[47] đọc “Hưng mập”, cùng tác giả.

[48] Ô-tô, Vét-ba, Hông-đa : tên hiệu các xe hơi [“automobile”] và xe gắn máy ngoại quốc “Vespa, Honda”.

[49] Trích từ bài “Tuổi Ngọc” của nhạc sĩ Phạm Duy.

[50] Pơ-giô : tên hãng “Peugeot”, công nghệ làm xe hơi, xe máy, xe đạp của Pháp.

[51] trích từ bài“Lên ngàn” của nhạc sĩ Hoàng Hiệp sáng tác trong thời kháng chiến chống Pháp, được hát lại sau 30-4-75.

[52] Tình Đất Đỏ Miền Đông : của nhạc sỉ Trần Long Ẩn.

—->10


Nguồn: duyenanhvumonglong.wordpress.com
Được bạn:Mot Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »