Đến nước này, chỉ khi thi triển pháp luyện bằng Long Hồn, mới có cơ hội duy nhất mau chóng luyện hóa hai loại Cực phẩm tài liệu luyện khí.
Chỉ khi thi triển pháp luyện, mới có cơ hội cứu sống Đạo Tử!
Long Hồn tuy suy nhược, song chưa đến mức tiêu tán. Cùng với pháp luyện thi triển, Liệt Hỏa khủng bố mang theo nhiệt độ cao ngút trời bốc lên, chưa kịp tản ra đã bị Từ Ngôn giam cầm thành một đoàn, chậm rãi luyện hóa Long Lân Sa cùng Ly Kim san hô.
Nhờ Long Hồn chi lực, hai loại Cực phẩm luyện khí tài liệu kia đã dần có dấu hiệu hòa tan. Từ Ngôn đại hỉ, dốc hết toàn lực thúc giục Anh Hỏa.
Ba canh giờ sau, trước mặt Từ Ngôn, một chiếc hộp lớn bằng móng tay trôi nổi. Chiếc hộp được hình thành từ sự dung hợp của hai loại luyện khí tài liệu, tuy hết sức nhỏ bé, nhưng độ kiên cố lại đạt tới mức kinh người, khiến Từ Ngôn dẫu toàn lực oanh kích suốt một ngày một đêm, e rằng cũng không thể phá vỡ tiểu hộp này.
Đại công cáo thành!
Tiểu hộp quá nhỏ, không giống viên châu như Thiên Cơ Phủ, ngược lại, lại có thể miễn cưỡng cất vào túi Trữ Vật nhỏ nhất. Bởi lẽ đó, Từ Ngôn cũng đừng hòng thừa cơ ly khai bụng cá nữa.
Cảm nhận độ kiên cố của tiểu hộp, Từ Ngôn thỏa mãn gật đầu. Chỉ có điều, khí tức Long Hồn lại càng thêm suy nhược.
"Tiểu Hắc, đa tạ."
Gương mặt Từ Ngôn tràn ngập vẻ lo lắng. Bên cạnh hắn, một đạo hắc khí vờn quanh, hắc khí ảm đạm ấy, chính là Tiểu Hắc.
Chẳng rõ vì sao, kể từ khi tiến vào Chân Vũ Giới, Tiểu Hắc đã mất đi bản thể. Mỗi khi Hóa Hình, nó chỉ có thể hóa thành một đạo hắc khí, đầu rồng mơ hồ, đuôi rồng đã chẳng còn thấy rõ. Cứ đà này, e rằng Tiểu Hắc sẽ triệt để tiêu tán.
Cảm nhận sự suy nhược của Tiểu Hắc, Từ Ngôn mi phong khóa chặt, nhưng nhất thời lại chẳng có biện pháp nào.
Nơi Từ Ngôn luyện khí cách dung trì chẳng quá xa, là một gian tiểu phòng đơn sơ. Phát hiện ánh lửa trong tiểu phòng biến mất, Tiểu Tịch đang chờ bên ngoài vội vàng bước tới.
"Thế nào, thành công sao?"
Giao nhân công chúa biết rõ Từ Ngôn lần luyện khí này thập phần trọng yếu, không tiện quấy rầy, vẫn luôn chờ đợi bên ngoài. Lúc này, nàng vội vàng hỏi.
Tiểu Tịch vừa bước vào, Tiểu Hắc đang vờn quanh Từ Ngôn bỗng nhiên đưa đôi long nhãn ảm đạm nhìn thẳng vị giao nhân công chúa này.
Rống! ! !
Tiếng Long Ngâm trầm thấp mơ hồ chuyển động, toàn thân Long Hồn mơ hồ, hắc khí tựa như sôi trào. Đầu rồng mơ hồ cũng theo đó rõ ràng thêm vài phần, răng nanh âm trầm chĩa thẳng về phía Tiểu Tịch.
Cứ tưởng Tiểu Hắc bị giao nhân công chúa đột nhiên xông vào làm kinh sợ, Từ Ngôn vừa định trấn an, định thu nó vào mắt trái, không ngờ ngoài ý muốn lại đột phát.
Một tiếng Long Ngâm vang vọng đột nhiên bùng nổ, Long Hồn của Tiểu Hắc giương nanh múa vuốt lao thẳng tới giao nhân công chúa!
"Tiểu Hắc!"
Từ Ngôn kinh hãi, vội vàng vận dụng Linh lực vây khốn Long Hồn. Dẫu vậy, Tiểu Tịch không hề phòng bị, khẽ kêu một tiếng, lấy tay ngăn cản, bàn tay nàng bị răng nanh Long Hồn cào rách một vết thương thật sâu.
Máu tươi nhỏ giọt, Long Hồn của Tiểu Hắc chẳng những không bỏ qua, ngược lại càng thêm nóng nảy, long nhãn dần đỏ au. Từ Ngôn thậm chí cảm nhận được Long Hồn tràn đầy thô bạo chi khí.
Sự dị thường của Tiểu Hắc, cùng với lần trước tiếp cận Long Nham trong dung trì thập phần tương đồng. Chỉ có điều, mục tiêu lần này không phải tảng đá kia, mà lại chuyển thành giao nhân công chúa.
Dưới sự toàn lực áp chế của Từ Ngôn, Long Hồn chậm rãi bị thu vào mắt trái, cuối cùng phong kín tại thế giới đáy mắt. Kể từ đó, táo bạo chi khí của Tiểu Hắc mới dần dần tiêu biến, nhưng khí tức của nó rõ ràng hư nhược hơn trước tới một nửa.
Cảm nhận khí tức ảm đạm của Tiểu Hắc, Từ Ngôn quyết định sẽ không bao giờ vận dụng Long Hồn chi lực nữa. Nếu lại vận dụng một lần nữa, Tiểu Hắc ắt sẽ tiêu tán hoàn toàn.
Đối với sự táo bạo của Tiểu Hắc, Từ Ngôn cho rằng là do Long Hồn suy yếu mà sinh ra kinh hãi. Dù sao, Tiểu Tịch không hề lên tiếng mà xông vào, đúng lúc Tiểu Hắc hiện hình, gặp phải Yêu tộc xa lạ, Hắc Long mới phát động công kích.
"Làm bị thương công chúa là tại hạ nhất thời vô ý, thực sự xin lỗi." Từ Ngôn nắm lấy bàn tay Tiểu Tịch, phát hiện vết thương do Long Nha cào rách đã hiện rõ bạch cốt.
Tiểu Hắc trong trạng thái Long Hồn, một khi trở nên táo bạo, nó sẽ nuốt chửng kẻ địch. Hai chiếc nanh sắc bén chẳng khác gì vật chất thật, ngay cả giao nhân công chúa cấp Đại Yêu cũng rất khó ngăn cản.
"Không có việc gì không có việc gì, Tiểu Tịch không sợ."
Tiểu Tịch nhíu mày nói, một luồng kình phong thổi tới lạnh lẽo, vết thương lộ rõ bạch cốt. Trong mắt Nhân tộc xem ra kinh hãi tột độ, kỳ thực trong mắt Yêu tộc, chẳng đáng là gì. Chỉ cần không tổn thương đến chỗ hiểm, thương thế nặng đến đâu cũng sẽ lành lại.
Năng lực khôi phục của Yêu tộc tuyệt nhiên không phải Nhân tộc có thể sánh bằng. Dẫu vậy, Từ Ngôn vẫn lấy ra hai viên Linh Đan, đưa cho Tiểu Tịch.
Công chúa không ngại, Từ Ngôn vội vã đi tới bờ dung trì. Phía sau hắn, Tiểu Tịch vẫn còn đi theo. Giao nhân công chúa sau khi nhận được hai viên Linh Đan, chỉ tò mò ngắm nghía trong tay, mà chẳng chịu ăn.
"Dung trì nơi nào có thể khiến nó tan chảy nhanh nhất, trung tâm chăng?" Từ Ngôn đứng bên bờ hỏi.
"Nơi gần Long Nham có lẽ sẽ nhanh nhất, ném về phía đó đi." Tiểu Tịch chỉ điểm phương hướng. Tiếng gió vừa vang, tiểu hộp đã bị Từ Ngôn ném thẳng ra ngoài, "bịch" một tiếng rơi vào dung trì.
Tiếng xèo xèo nổi lên.
Tiểu hộp tuy đã luyện chế thành công, nhưng sau khi ném vào dung trì, nó lại chẳng hề không mảy may hư hại. Bề mặt bị dung trì ăn mòn, phát ra động tĩnh. Sau khi nhập trì, có thể rõ ràng thấy tiểu hộp bị hòa tan mất một tầng mỏng.
Tiểu hộp rất nặng, rất nhanh chìm vào đáy ao, không thấy tung tích.
"Yên tâm đi, bằng hữu của ngươi nhất định sẽ thấy được tiểu hộp đó." Tiểu Tịch an ủi Từ Ngôn. Chính nàng vẫn còn giữ Linh Đan, miệng vết thương trên cánh tay máu tươi vẫn chảy ròng.
Từ Ngôn bất đắc dĩ lại đưa cho Tiểu Tịch mấy viên Linh Đan. Vị công chúa này vui vẻ, ăn thử một viên, khuôn mặt nàng tràn đầy kinh hỉ, chẳng rõ nàng đã nếm ra mỹ vị gì.
"Đây là Nhân tộc Linh Đan sao, ngon thật!" Tiểu Tịch kinh ngạc nhìn cánh tay bị thương của mình, vết thương sâu hoắm đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ.
Bên cạnh, giao nhân công chúa không ngừng kinh hô về kỳ hiệu của Linh Đan. Từ Ngôn tức thì mi phong khóa chặt, chờ đợi bên bờ dung trì.
Tiểu hộp được vội vàng luyện chế thành, không biết có thể thuận lợi thông qua dung trì hay không, càng không biết khi nào mới có thể ly khai Thôn Hải Kình. Dù sao, thời gian của Đạo Tử không còn nhiều. Nếu Thôn Hải Kình gần đây dạ dày không tốt, không chừng mấy ngày tới tiểu hộp cũng không thể ra ngoài.
Tính toán thời gian còn lại của Đạo Tử, Từ Ngôn mi phong càng khóa chặt hơn.
Luyện chế tiểu hộp đã hao phí gần nửa ngày thời gian. Thời gian còn lại của Đạo Tử nhiều lắm cũng không đến hai ngày. Hiên Viên Tuyết cùng Chân Vô Danh không biết sẽ dùng phương thức nào để đuổi kịp. Nếu trong khoảng thời gian này, Thôn Hải Kình lại cách Hiên Viên Đảo quá xa, thì cho dù lấy được tiểu hộp, Hiên Viên Tuyết cùng Chân Vô Danh cũng sẽ hao phí rất lâu mới có thể trở về Hiên Viên Đảo.
Thêm vào thời gian Mạc Hoa Đà luyện chế đan dược, thời gian của Đạo Tử tính thế nào cũng chẳng đủ.
"Liệu có thể khống chế phương hướng tiến lên của Thôn Hải Kình chăng?"
Từ Ngôn thuận miệng tự nhủ, tưởng chừng như đang hỏi Tiểu Tịch, nhưng thực tế hắn chẳng trông mong chút hi vọng nào từ giao nhân tộc. Thôn Hải Kình là Hóa Vũ Cự Thú, giao nhân tộc chỉ có một vị Yêu Vương trưởng lão, lại vô cùng già nua, không thể nào có được năng lực khống chế Hóa Vũ Cự Thú.
"Không thể khống chế phương hướng du động của Thôn Hải Kình."
Quả đúng như Từ Ngôn dự đoán, Tiểu Tịch lắc đầu nói. Tiếp đó, vị giao nhân công chúa này do dự một lát, rồi tiếp lời: "Nhưng có thể thử cải biến một chút. Quay đầu thì bất khả năng, chuyển hướng thì ngược lại có cơ hội làm được."