Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ

Lượt đọc: 4311 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Năm ngày sau, dư chấn trong kinh thành vẫn chưa kết thúc, chỉ là dư chấn trong hoàng cung đã kết thúc, nhóm phi tần trong cung an tâm, chương trình tu sửa cung điện cũng được đưa ra.

Liễu Vi Dung nhàn nhã nhất, mỗi ngày uống nước Linh tuyền, kết quả chính là vết thương trên gáy nàng đã bắt đầu kết vảy rồi.

Mấy ngày nữa đoán chừng là tốt.

Thái y còn cảm thấy kinh ngạc đối với việc vết thương trên đầu nàng kết vảy nhanh như vậy đấy.

Đáng tiếc bọn họ tìm khắp cũng không thể tìm ra nguyên nhân.

"Chủ tử, hôm nay thái y muốn qua đây chẩn đoán chính xác cho chủ tử, nô tỳ thật khẩn trương......" Hạnh Nhi đi tới đi lui ở trước mặt Liễu Vi Dung, thỉnh thoảng nhìn quanh cửa điện.

Liễu Vi Dung buồn cười nhìn Hạnh Nhi, đút cho Đoàn Đoàn một khối điểm tâm, nhìn Đoàn Đoàn phồng hai gò má lên ăn điểm tâm, cười nói: "Khẩn trương có ích lợi gì, có chính là có, không có chính là không có."

"Thế nhưng tin tức đã truyền khắp cả hậu cung, ngộ nhỡ nói chủ tử không có mang thai, chẳng phải là làm cho người ta chê cười." Hạnh Nhi cắn môi nói.

"Hạnh Nhi nói đúng lắm, chủ tử, ngài nhất định phải mang thai." Bạch Liên cũng đi vào nói.

"Nếu không cho Trần mama chẩn mạch trước được không?" Liễu Vi Dung nhìn hai người bọn họ, cười liếc nhìn Trần mama một bên, đề nghị.

"Cái này hay, chủ tử, ngài để cho Trần mama xem mạch trước, trong lòng chúng ta cũng có tính toán." Hạnh Nhi nghe, hai mắt lập tức tỏa sáng.

"Mẫu thân, Diệu nhi muốn đệ đệ!" Đoàn Đoàn đột nhiên ngọt ngào ngây thơ nói ra một câu.

Liễu Vi Dung khó xử.

Đoàn Đoàn cũng tới chen vào một chân.

"Trần mama, ngươi giúp ta xem mạch đi." Liễu Vi Dung suy nghĩ một chút, cảm thấy Trần mama xem mạch trước cũng tốt.

Trần mama nghe vậy, lập tức tiến lên bắt mạch cho Liễu Vi Dung.

Bạch Liên cùng Hạnh Nhi giương mắt nhìn ngó, Đoàn Đoàn cũng tò mò nhìn Trần mama.

Sau khi Trần mama bắt mạch xong, gương mặt tươi cười: "Chúc mừng chủ tử, ngài mang thai một tháng rồi."

Liễu Vi Dung mừng rỡ, không kìm được vui mừng xác định nói: "Có thật không? Ta thật sự mang bầu?"

Trần mama gật đầu khẳng định.

Hạnh Nhi cùng Bạch Liên cất tiếng hoan hô.

Đoàn Đoàn đáng yêu nghiêng đầu, nháy mắthi một câu: "Diệu nhi phải có đệ đệ sao?"

"Đúng vậy, Đoàn Đoàn đúng là có tiểu đệ đệ rồi, Đoàn Đoàn vui vẻ không?" Liễu Vi Dung cười sờ sờ đầu Đoàn Đoàn, dịu dàng hỏi.

"Vui vẻ, mẫu thân yên tâm, Diệu nhi biết làm người anh tốt đấy!" Đoàn Đoàn vỗ bộ ngực nhỏ bảo đảm nói.

Liễu Vi Dung nhìn cái dáng vẻ này của Đoàn Đoàn, thật rất muốn cười.

Lúc này thái y đến, đi theo tiến vào còn có Hoàng đế, Liễu Vi Dung ngẩn ra, không nghĩ tới Hoàng đế cũng đã tới, vội vàng đứng dậy thỉnh an.

Mọi người cũng thỉnh an Hoàng đế.

Hoàng đế bước nhanh đến phía trước đỡ Liễu Vi Dung dậy, hai người cùng nhau ngồi ở trên giường, lúc này Đoàn Đoàn chỉ kêu một tiếng phụ hoàng, liền vùi ở bên người Liễu Vi Dung.

Điều này làm Liễu Vi Dung rất vui mừng, lúc này Đoàn Đoàn cuối cùng không có vội vàng đi kề cận Hoàng đế rồi.

Mộ Dung Triệt liếc thấy vẻ hài lòng trong mắt Liễu Vi Dung, khẽ nhíu mày, cảm thấy Đức tần thật đúng là tính trẻ con, ngay cả dấm của Diệu nhi cũng ăn, chỉ là giờ phút này hắn muốn biết nhất là Đức tần có mang thai Long tự hay không.

Hắn hi vọng nữ nhân mình yêu thích có thể mang thai đứa bé của hắn.

"Thái y, chẩn mạch cho Đức tần."

Lúc này tới là người quen Mạc thái y, Mạc thái y cẩn thận chẩn mạch cho Liễu Vi Dung, mộthi lâu, Mạc thái y cười nói: "Chúc mừng Hoàng thượng, vi thần chẩn đoán chính xác ra Đức tần nương nương đã có thai được một tháng."

Mộ Dung Triệt vui vẻ, đáy mắt xẹt qua vẻ vui mừng, lập tức bảo Tiểu Lý Tử hậu thưởng cho Mạc thái y.

Chờ sau khi Mạc thái y rời đi, Mộ Dung Triệt ngay trước mặt bọn Bạch Liên, thuận thế kéo Liễu Vi Dung qua ngã vào khuỷu tay, bàn tay cũng nhịn không được nữa xoa bụng của nàng, thầm nói không uổng công hắn cố gắng cày cấy, Đức tần cuối cùng đã mang bầu.

Thật may là thân thể Đức tần khỏe mạnh, lúc Địa Long lật người mới không có xảy ra việc gì.

"Lại sinh thêm cho trẫm sinh một hoàng tử mập mạp nữa đi!" Con cháu hắn thật sự thưa thớt, hiện giờ biết được tình cảm của mình, hắn càng hy vọng Đức tần có thể sinh cho hắn thêm mấy hoàng tử.

"Hoàng thượng, đây không phải là việc thần thiếp có thể quyết định." Liễu Vi Dung rất rối rắm.

Nàng cũng muốn sinh hoàng tử kia mà, nói thế nào hoàng tử dù sao vẫn hạnh phúc hơn so với công chúa.

Nhi tử là tai họa cho khêu nữ người khác, khuê nữ là bị nhi tử người khác gieo họa.

Cho nên nàng vẫn là suy nghĩ muốn sinh hoàng tử.

Chỉ là chuyện sanh con này rất khó nói.

"Phụ hoàng, mẫu thân, đệ đệ ra ngoài rồi có chơi cùng Diệu nhi không?" Thân thể nhỏ bé của Đoàn Đoàn chen lấn tới đây, nháy con mắt tựa nho đen hỏi.

"Còn phải chín tháng nữa!" Liễu Vi Dung vuốt cái mũi nhỏ của Đoàn Đoàn, cười khanh khách nói.

"Lâu như vậy!" Đoàn Đoàn chu cái miệng nhỏ nhắn.

Mộ Dung Triệt nhíu mày, ý định vừa động, khóe miệng khẽ nâng lên.

"Diệu nhi có thể đọc sách cho đệ đệ mỗi ngày, đến lúc đó đệ đệ đi ra, nhất định sẽ nghe lời Diệu nhi nói, chỉ là điều kiện tiên quyết là Diệu nhi sẽ phải đọc rất nhiều rất nhiều, nếu không đệ đệ sẽ nghe ngán đấy!"

Hai mắt Đoàn Đoàn sáng lên, gật đầu đồng ý, sau đó khéo léo vùi ở bên người Liễu Vi Dung vừa ăn trái cây.

Liễu Vi Dung im lặng, Hoàng đế đủ xảo trá, khiến Đoàn Đoàn học nhiều thứ như vậy, đáng thương cho Đoàn Đoàn, mới hơn một tuổi mà phải học nhiều như vậy.

Thật may là mỗi ngày cho hắn uống Linh tuyền, nếu không thế nào chịu đựng qua được?

"Hoàng thượng, hôm nay sao ngài có rãnh rỗi tới đây? Hết bận rồi sao?" Liễu Vi Dung chú ý tới vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, không khỏi lên tiếng hỏi.

Hoàng đế đưa tay xuống khẽ vuốt dải băng trên đầu nàng, nhỏ giọng nói: "Những ngày qua trẫm quá bận rộn, cũng không có thời gian qua đây, vừa đúng hôm nay thái y chẩn mạch cho nàng, trẫm lại tới."

Dừng một chút, hắn lại tăng thêm một câu: "Mấy ngày nay vất vả cho nàng rồi, canh hầm cách thủy uống rất ngon!"

Những thứ canh kia không biết Đức tần cho thêm cái gì, mỗi lần uống xong, mệt mỏi trên người cũng sẽ trở thành hư không.

Cũng giống như trái cây nơi này của nàng.

Liễu Vi Dung ngẩn ra: "Hoàng thượng, lúc này Địa Long lật người rất nghiêm trọng sao?"

Trong mắt Mộ Dung Triệt thoáng qua một tia xót xa, mấp máy môi, chậm rãi nói: "Trong kinh thành phòng ốc phủ đệ sập hủy hơn phân nửa, mệnh quan triều đình, mệnh phụ, binh lính, dân chúng cũng có không ít người chết, cộng thêm không ít địa phương xảy ra Địa Long lật người, chết đếm không hết."

"Nghiêm trọng như vậy?" Liễu Vi Dung không nhịn được kinh hô ra tiếng.

"Ừ, cho nên đại điển phong phi cho nàng sợ là phải đẩy muộn hơn." Mộ Dung Triệthi bất đắc dĩ nói.

"Phong phi?" Liễu Vi Dung kinh ngạc nhìn hắn.

Mộ Dung Triệt gật đầu, ôm chặt nàng, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn: "Không cần phải kinh ngạc, nàng xả thân cứu trẫm, tấn vị phong phi là tất nhiên."

Bạch Liên cùng Hạnh Nhi cùng với Trần mama ở một bên nhận được sự xác thực của Hoàng đế, trên mặt đều không che giấu được sắc mặt vui mừng.

Chủ tử muốn phong phi rồi!

Lúc này mới vào cung bao lâu, liền từ Quý nhân lên tới phi vị.

Xem ra chủ tử là một người có phúc vận nồng hậu.

"Hoàng thượng, mặc dù tiền bạc của thần thiếp không nhiều lắm, nhưng vào cung hơn hai năm, vẫn là tích lũy một chút tiền bạc cùng quần áo cũ, không bằng thần thiếp đem các loại quần áo quyên ra ngoài cho dân chúng gặp tai hoạ."

Liễu Vi Dung nghĩ đến thời điểm ở hiện đại, động đất đi qua tình cảnh bi thảm, cũng tính toán tận một phần lực.

Trong cung, hàng năm đều dùng vải tơ lụa thượng đẳng cho phi tần làm mấy bộ quần áo các mùa, cứ như vậy, nàng liền chất chứa đi một chút quần áo cũ.

Chất liệu của những quần áo này đều vô cùng tốt.

Vốn là những ngày này Mộ Dung Triệt đang phiền não vì chyện cứu tế, mặc dù quốc khố đẫy đà, nhưng không chịu nổi nhiều chỗ gặp tai hoạ, xuống một vòng như vậy, sợ là muốn móc rỗng quốc khố.

Hiện nay nghe Đức tần nói, bỗng dưng hắn nghĩ tới một biện pháp —— quyên tiền, khiến những đại thần kia quyên tiền bạc, quần áo cứu tế.

"Đức tần, nàng thật là phân giải cho trẫm!" Khóe miệng Mộ Dung Triệt chứa đựng vẻ tươi cười, ôm Liễu Vi Dung nói ra một câu nói như vậy.

"Phân giải?" Liễu Vi Dung bối rối, nghi ngờ nhìn Mộ Dung Triệt, thế nào đột nhiên nói nàng phân giải rồi sao?

Mộ Dung Triệt cười mà không nói, vội vã hôn một cái lên trán của nàng, sau khi dặn dò nàng chú ý nghỉ ngơi, liền sải bước rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »