Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn

Lượt đọc: 9832 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »
Chương 62
đâu đó có hai kẻ ngốc yêu nhau..

❊ ❊ ❊

Tôi có một con bạn thân, nó có thích một thằng con trai nọ, thằng ấy và nó cũng học cùng lớp với tôi...

Tôi cũng có một thằng bạn không mấy thân, tôi biết nó cũng rất thích một đứa con gái, và con nhỏ ấy đích thị là con bạn thân tôi...

Hai đứa chúng nó thích nhau, rõ ràng là rất rất thích nhau, vậy mà chẳng hiểu sao đối diện với nhau cứ như những kẻ ngốc vậy.

Tôi biết cô gái ấy đã vì người đó làm rất nhiều chuyện, vì người đó mà nhiều đêm nằm nấp giữa bốn bức tường khóc nhòe cả gối, vì người đó mà khóc, mà vui, mà buồn bã tức giận. Tất cả vì người đó, chỉ có thể là vì người đó.

Tôi cũng biết cô gái ấy thực sự rất yếu đuối, lớn như thế rồi mà vẫn cứ yếu đuối như vậy. Cô ấy vui thì không sao, nhưng lúc buồn chỉ có một mình cô ấy biết. Lúc nào cũng vậy, cũng chọn im lặng như thể đó là bản năng vậy. Tôi giận, thực sự rất giận.

Người đó cũng vậy, người đó thậm chí cũng đã rất quan tâm cô, thậm chí rất khó chịu khi cô luôn miệng bảo rằng mình "Ổn". Để rồi nhiều khi giận quá chỉ muốn mặc xác cô thôi. Và tôi cũng giận người ấy nữa...

Tôi nhiều lần đã tự hỏi, đời người liệu có bao nhiêu lần gọi là "có duyên", bao nhiêu lần gặp phải một người mà ta cho là nếu không phải người đó, thì không được? Tại sao không một lần thử hỏi là tại sao không phải ai khác, mà nhất định phải là người đó, xuất hiện? Thế tại sao vẫn cứ cố tình bỏ lỡ nhau làm gì?

Tôi giận, giận lắm, giận tại sao hai đứa chúng nó cứ thích chơi trò mèo vờn chuột với nhau như thế. Mặc dù tôi chỉ là người đứng ngoài cuộc, nhưng vẫn thấy bất bình đến nỗi muốn bóp cổ chúng nó cho chết tươi, cho xuống dưới âm phủ rồi muốn nói gì thì nói.:)

Yêu thì nói, nhớ thì gọi, sao phải giả vờ không quan tâm nhau làm con mẹ gì?:)

Tôi luôn luôn bị ám ảnh bởi việc một ai đó đột nhiên rời khỏi cuộc đời mình, cứ luôn có cảm giác như vừa nói chuyện với tôi đây, một giây sau đó lại không còn được thấy người đó nữa vậy. Tôi sợ, rất sợ điều đó xảy ra, nên lúc nào cũng trân trọng từng giây phút ở bên cạnh người mà tôi thương.

Tôi chỉ là không thể nói được lời yêu thương với cậu ấy, vì biết rõ cậu ấy vĩnh viễn cũng sẽ không thích mình, đành chọn cách âm thầm bên cạnh cậu ấy. Nhưng đó cũng là một loại trân trọng.

Còn chúng nó thì sao? Đời người dài lắm hay sao mà cứ làm khổ nhau như vậy mãi...

Nói giận thì cũng là giận, nhưng tôi thật sự ghen tị với hai người đó ghê lắm...

Tôi thích cái cách mà người đó gọi cô ấy, mỗi lần gọi đều chỉ duy nhất hai chữ "Em đâu?":)

Thích cách cô gái ấy quan minh chính đại mà quan tâm người đó trên lớp, không giống như tôi, lúc nào cũng sợ cậu ấy sẽ phát hiện.

Thích lúc người đó nói chuyện với cô ấy toàn là những câu ngôn tình sến chảy nước.:)

Thích lúc hai người họ bị cả lớp trêu vẫn rất dửng dưng vui vẻ mà đáp lại. Nhưng chúng tôi thì chẳng có gì...:)

Thích nhìn họ đi bên cạnh nhau, một thằng to lớn như con voi, một đứa thấp bé nhẹ cân như con kiến, nhìn thật đáng yêu...:)

Vân vân và vân vân...

Có những thứ vô cùng nhỏ nhoi như vậy, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ có được. Thế mà kẻ đang sở hữu nó lại không biết trân trọng. Là lẽ tại sao?:)

♣ ♣ ♣

Hà Nội, 09.05.2017...

Lúc nào cũng vậy, tôi luôn là chuyên gia giả quyết rắc rối cho người khác... Trong khi đó chuyện của chính bản thân tôi, lại không có cách nào khá khẩm hơn được..:)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »