Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn

Lượt đọc: 9945 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »
Chương 29
rõ ràng là không có, nhưng vẫn sợ mất..

❊ ❊ ❊

Có đôi khi tôi thật không hiểu nổi bản thân mình là như thế nào nữa, rõ ràng là chưa từng có được cậu, ấy thế mà vẫn cứ sợ mất...:)

♣ ♣ ♣

Cứ đêm đến Hà Nội lại khoác lên mình một vẻ tĩnh lặng, tĩnh lặng đến đau lòng. Tôi dừng xe trước đèn đỏ, lặng im nhìn dòng người hối hả phía trước, thấy sao mà cô đơn quá!

Hôm nay tôi nghỉ học, tự nhiên lại muốn ở một mình, một mình lang thang trên phố, một mình không biết đi đâu về đâu. Riêng hôm nay tôi thực sự cần một khoảng lặng cho riêng mình, cần sự yên tĩnh để nghĩ về những chuyện đã, đang và sắp sửa xảy ra. Thực sự buồn, thực sự muốn khóc nấc lên thành tiếng...

Hóa ra tôi đã sống trong vỏ bọc mạnh mẽ lâu như vậy rồi...

Tôi ghé vào một quán cà phê sách trên đường Nguyễn Chí Thanh, mỗi khi buồn là tôi lại có thói quen đọc sách, nghe những bản nhạc não nề. Chọn một chỗ ngồi có thể tiện nhìn ngắm một góc thành phố, dòng người đến rồi đi, có rất nhiều người xa lạ lướt qua trước mặt. Tôi đưa mắt tìm kiếm một bóng hình quen thuộc để rồi chợt nhận ra, chúng tôi rồi cũng sẽ lướt qua nhau như vậy, không một lời nhắn nhủ, không một câu chào. Rồi sẽ chẳng còn ai gặp lại ai trong cuộc đời này nữa.

Cậu có biết không? Ngay lúc ấy lại có một cô bé nhắn tin cho tôi, cô bé đó muốn xin tôi facebook của cậu chỉ vì gặp cậu ngày thi thử hôm nọ mà bạn của cô bé ấy thích cậu rồi. Tôi thực sự không biết nên trả lời thế nào, chỉ biết lúc này trong lòng cảm thấy rất khó chịu, khó chịu đến nỗi không thở được. Có một ai đó thích cậu và nhờ tôi tác hợp ư? Tôi chần chừ mãi rồi cuối cùng cũng trả lời rằng mình không biết. Cậu có thấy không? Cậu được nhiều người để ý như vậy, nếu như không có tôi cũng đâu là vấn đề gì?:)

Sau đó con bé đó lại bảo rằng không có facebook thì cho nó xin số điện thoại cũng được. Lần nữa tôi lại nói dối rằng mình không biết. Và cậu có thấy không? Vì cậu mà tôi trở thành kẻ ích kỉ, tồi tệ như vậy đấy. Cũng bởi vì cậu, vì một người mà cả đời này tôi không bao giờ có được nhưng cũng không thể để người khác đến gần. Rõ ràng là chưa bao giờ có được cậu, vậy mà cứ như là mất đi cậu hàng vạn lần rồi vậy.:)

Tôi tắt điện thoại, gấp sách lại nằm gục xuống bàn. Và đây dường như mới là sự tột cùng của nỗi đau, là muốn khóc nhưng không quên nhắc bản thân phải mạnh mẽ. Bây giờ tôi mới biết, hóa ra tôi còn rất ít cơ hội, hóa ra tôi chỉ là một trong số những người đó - những người thích cậu. Hóa ra tôi cũng chỉ là may mắn được ngồi cạnh cậu, ngoài ra không có bất cứ mối liên hệ đặc biệt nào. Vậy thì tôi lấy đâu ra cái quyền không cho người khác tiếp cận cậu? Lấy đâu ra cái quyền giấu cậu đi cho riêng mình? Thật đáng thương...

Tôi cuối cùng cũng hiểu, tại sao con người ta khi đã trót thương một ai đó lại không có dũng khí để bày tỏ. Tại sao cứ ôm mãi trong lòng, không dám nói ra để rồi tổn thương cũng chỉ mình mình gánh chịu. Bởi vì nếu làm như vậy, ít ra tôi sẽ không có cảm giác mất đi cậu ấy...:)

♣ ♣ ♣

Hà Nội, 23.03.2017...

Hôm nay, tôi thất tình rồi...!

:)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »