Chương 283: Loạn thế gió yêu ma khởi (hạ)
Ánh mặt trời, nước sông, gió nhẹ, cành liễu khẽ đung đưa theo gió. Đây vốn nên là một buổi sớm mai ấm áp, thế nhưng lúc này, trước từ đường đã bị hủy hoại tại Thiết Mộc thôn, mọi người lại cảm thấy từng đợt hàn ý thổi thấu qua da thịt, thấm sâu vào tâm khảm.
Từ Trường An hai mắt đỏ ngầu, trong tay cầm một cây đuốc hướng về phía Trạm Tư; hắn gắt gao nhìn chằm chằm Trạm Tư, giọng nói nghẹn ngào: "Xuống đây!"
Trạm Tư nghe vậy, không hề có động thái gì lớn, chỉ hơi nghiêng đầu, trên mặt nở nụ cười. Một nụ cười hoàn toàn trái ngược với ánh nắng ấm áp, khóe miệng cong lên, đôi mắt nheo lại, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
"Ta nói, xuống đây!" Từ Trường An quát lớn lần nữa, hắn nhìn chằm chằm Trạm Tư, nhưng khuôn mặt lại nghiêng về phía dàn tế.
Trên dàn tế cao, Hi Bặc đầu tóc rối bời, chân trần đứng trên tế đàn mà các thôn dân đã mất mấy canh giờ để dựng tạm. Vì chặng đường bôn ba, y phục nàng đã rách nát, thậm chí dưới chân còn không ngừng rỉ ra máu tươi đỏ thẫm. Nhưng dưới ánh mặt trời, những giọt máu ấy lại ánh lên sắc tím kỳ dị.
Từ Trường An gầm lên hai tiếng, Hi Bặc vẫn làm ngơ, tiếp tục từng bước tiến về phía trước. Tức khắc, cả thôn trở nên tĩnh lặng.
Các thôn dân đều ngẩng đầu nhìn Hi Bặc, Từ Trường An nhìn Trạm Tư, Trạm Tư cũng híp mắt nhìn Từ Trường An. Không ai nói chuyện, cũng không ai ồn ào.
Thế nhưng tiếng máu tươi nhỏ giọt trên tế đàn "tí tách" vang lên cũng đủ để đè nặng khiến Từ Trường An không thở nổi, cũng đủ để đè nặng cả ngôi làng không thở nổi. Dần dần, tiếng thở của Từ Trường An cũng trở nên nặng nề.
Trạm Tư khẽ lắc đầu, nghiêng đầu nhìn về phía dàn tế. Hi Bặc vẫn đang bước tới, tuy mỗi bước đều rất chậm, nhưng vô cùng kiên định.
Từ Trường An biết, hiện tại mình không thể khuyên can Hi Bặc, cũng không có lập trường để khuyên can. Hắn chỉ có thể đưa trường kiếm về phía trước, gầm lên với Trạm Tư: "Bảo nàng dừng lại!"
Từ Trường An thở hổn hển như một con báo đã chạy suốt trăm dặm, vừa giận dữ vừa mệt mỏi. Hắn nhe răng, dường như giây tiếp theo sẽ lao vào cắn xé Trạm Tư.
Thế nhưng Trạm Tư nhìn mũi kiếm đang kề sát, không lùi mà tiến tới, mặc cho mũi kiếm đâm vào cổ mình. Nhìn thấy hành động này, đừng nói là thôn dân xung quanh, ngay cả người của Trạm Tư cũng kinh hãi, đến Từ Trường An cũng mở to mắt, không thể tin nổi. Còn đám Hầu Long Vệ thì lặng lẽ bước lên một bước.
"Hiện tại dù ta có bảo nàng dừng lại, nàng cũng sẽ không dừng. Cho dù ngươi giết ta, cũng không thể thay đổi được tất cả những điều này."
Khi Trạm Tư nói xong, Hi Bặc đã dừng lại, lấy con dao trong ngực ra, rạch cổ tay mình, để máu tươi chảy dọc theo ống dẫn bằng trúc xuống dưới.
"Có những việc, không phải ngươi nỗ lực là có thể ngăn cản." Trạm Tư nói tiếp, thậm chí còn bước tới một bước, buộc Từ Trường An phải lùi lại.
"Từ Trường An, ta thừa nhận ngươi thật lòng vì nhân tộc; ngươi thật lòng hy vọng người đời đều có thể sống những ngày tốt đẹp; ngươi thật lòng hy vọng mọi người đều giữ quy củ; ngươi thật lòng hy vọng thế gian này lấy thiện ác để luận sinh mệnh, chứ không phải chủng tộc."
Trạm Tư ho nhẹ hai tiếng, lại tiến thêm hai bước, cổ hắn vẫn luôn chủ động ép vào trường kiếm của Từ Trường An, khiến Từ Trường An không ngừng lùi lại phía sau.
"Nhưng điều đó có ích gì? Ngươi cho rằng ai cũng nghĩ như ngươi sao? Ngươi quá xem trọng nhân tộc các ngươi rồi. Có kẻ mong chúng ta ra ngoài vì loạn thế dễ kiếm tiền hơn; có kẻ mong chúng ta ra ngoài để nhân cơ hội khởi binh; tất nhiên, cũng có rất nhiều người hy vọng Yêu tộc chúng ta ra ngoài, là bởi vì họ quá khổ, họ muốn được giải thoát!"
Có những lời, có những sự thật, còn tàn khốc hơn cả đao kiếm. Bàn tay cầm kiếm của Từ Trường An dần lỏng ra, ánh mắt cũng chậm rãi mất đi thần thái.
"Ngô Khiêm Tốn, ngươi còn nhớ chứ? Lão binh ở Trường An bị cuộc sống bức bách, bị các tiệm cầm đồ ngầm áp bức. Cả đời hắn lẽ ra nên ở trên chiến trường giết địch. Nếu hòa bình trở lại, hắn có thể làm gì? Hắn chỉ có thể bị người ta ức hiếp, chịu người khinh nhục, nhìn con gái mình bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ. Thế gian này công bằng sao?"
Bàn tay nắm kiếm của Từ Trường An run lên.
"Từ Trường An, đúng như ngươi nghĩ, bất cứ ai, bất cứ giống loài nào trên thế gian này đều có quyền được sống."
"Nhưng có người vốn thuộc về hỗn loạn và hủy diệt, có người lại thuộc về hòa bình và tái sinh. Ngươi không thể phủ nhận, ngươi không thể cưỡng ép mỗi người phải làm gì, không được làm gì, ngươi cũng không cứu nổi cả thế gian này."
Sắc mặt Từ Trường An trắng bệch, bởi vì hắn chợt thấy những lời Trạm Tư nói đều có lý, hắn không có lý do để phản bác.
"Hơn nữa, nếu nhân tộc thật sự đồng lòng như ngươi nghĩ, vậy tại sao người đến ngăn cản ta chỉ có một mình ngươi? Thiên hạ rộng lớn, chẳng lẽ không ai sánh bằng ngươi? Nếu mỗi người đều muốn Yêu tộc vĩnh viễn bị phong ấn, vậy tại sao ta có thể từ Trường An bình yên vô sự đi ra? Chẳng lẽ Phu Tử không có cơ hội giết ta sao? Chẳng lẽ sư huynh Tề Phượng Giáp của ngươi không có cơ hội giết ta sao?"
Có những vấn đề không thể suy ngẫm, vừa ngẫm lại liền thấy lạnh sống lưng, lòng dạ phát lạnh. Từ Trường An không thể tin, cũng không muốn tin những gì Trạm Tư nói. Nhưng đôi khi hắn lại không thể không tin, quả thực nếu thật sự muốn giết Trạm Tư, cơ hội không thiếu.
"Không, Phu Tử không giết ngươi ở Trường An là vì ông ấy nợ ân tình; còn sư huynh ta không giết ngươi, đó là vì muốn ngươi dẫn dắt Yêu tộc đối kháng Huyết Yêu!" Từ Trường An quật cường nói, cây đuốc đã sớm bị hắn ném xuống đất.
Lúc này hắn như một đứa trẻ, khom lưng gào thét khản cả giọng.
Trạm Tư nở nụ cười, khác hẳn với nụ cười đáng sợ lúc trước, lần này nụ cười mang theo một tia trấn an và đau lòng. Hắn biết, Từ Trường An cuối cùng cũng chấp nhận một vài sự thật. Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, một lòng nhiệt huyết của hắn không cứu nổi nhân tộc!
Tiếng gào thét của Từ Trường An càng lớn, ngược lại càng chứng minh nội tâm hắn đang dao động. Trạm Tư thở dài, nhìn Từ Trường An đang nằm liệt trên đất ôm đầu. Hắn vẫy tay về phía sau, lập tức có người mang ra hai cái rương, chính là hai cái rương Từ Trường An có được ở Lâu Lan.
Từ khi Hầu Long Vệ xuất hiện, cả ngôi làng đã rơi vào tầm kiểm soát của Trạm Tư. Ngoại trừ Nhai Tí Mộc mà Từ Trường An luôn mang bên mình, mọi thứ thuộc về ngôi làng và liên quan đến phong ấn đều rơi vào tay Trạm Tư.
Tất nhiên, hai cái rương đã từng xuất hiện này, Trạm Tư đương nhiên sẽ không bỏ qua. Trạm Tư nhìn hai cái rương giống hệt nhau, tay sờ lên, một lát sau chọn lấy một cái ôm vào lòng.
"Trước tiên mở cái rương này, đồ bên trong có thể phá vỡ đại trận. Sau khi ngươi mở phong ấn, mở nốt cái rương còn lại, lời nguyền của tộc nhân các ngươi sẽ được giải trừ."
Trạm Tư nói xong, ném cái rương lên trên, rơi vững vàng dưới chân Hi Bặc.
"Đúng rồi, cách giải trừ lời nguyền của Hi Kéo nhất tộc có hai cách. Một cách là cái rương Viên Thiên Sư để lại, cách còn lại ngươi cũng từng nghe nói, đó là Chúc Hương Thần Chú, một trong tám đại thần chú của Đạo gia. Nhưng thực ra, đồ vật trong rương này cũng bắt nguồn từ Chúc Hương Thần Chú đó. Theo ta suy đoán, cuốn sách cấm 'Hoàng Cực Kinh Thế' kia có chứa một phần pháp quyết Đạo gia thượng cổ."
Trạm Tư nói một cách bình thản, lại khiến toàn bộ thôn dân lộ vẻ phẫn nộ. Điều này ít nhất chứng minh một chuyện: Viên Thiên Sư lúc đó hoàn toàn có năng lực giải trừ lời nguyền cho họ, nhưng ông ta cố tình không làm, lại để lại một cái rương. Ông ta coi toàn bộ thôn dân như những kẻ ngốc để đùa cợt, rõ ràng họ có thể sớm ra ngoài thế giới xem thử, nhưng ông ta không ra tay, ngược lại lập ra một cuộc đánh cược.
Tức khắc, tiếng chửi rủa nổi lên bốn phía, tất nhiên đều là chửi Viên Thiên Sư.
"Đủ rồi, các ngươi có tư cách gì mà chửi!"
Trong đám đông truyền đến một tiếng quát giận dữ, một thiếu niên bước ra. Đó là Hi Triệt, người mang danh thôn trưởng nhưng không có thực quyền. Hắn nhìn mọi người trầm giọng nói: "Viên Thiên Sư có lý do gì để giúp chúng ta? Là ông ấy hại chúng ta không ra được sao? Người khác có năng lực hay không là chuyện của họ; người khác có muốn giúp chúng ta hay không cũng là chuyện của họ. Ông ấy không giúp chúng ta, đó mới là lẽ thường; ông ấy giúp chúng ta, đó mới là chuyện bất thường."
Hi Triệt nhìn quanh một vòng, ánh mắt đi đến đâu, thôn dân đều cúi đầu, trầm mặc không nói.
"Thế nhân đều muốn không làm mà hưởng, nếu không chiếm được liền bắt đầu oán trời trách đất, nhưng đã bao giờ nghĩ tới mình đã trả giá cái gì chưa?" Lúc này Hi Triệt vẫn là thiếu niên đó, nhưng đã có phong thái của một vị thôn trưởng.
Hi Triệt đứng dậy, Trạm Tư không những không ngăn cản mà còn khoanh tay đứng nhìn thiếu niên này.
"Ngôi làng này không có người thứ hai như Đào Hoa thúc đâu. Thế giới bên ngoài cũng chẳng có ai yêu thương các ngươi một cách thầm lặng, dù phải trả giá bằng cả tính mạng."
Hi Triệt nói, nước mắt không kìm được chảy xuống.
"Đào Hoa thúc không phải hung thủ giết cha mẹ ta, hung thủ thật sự còn có kẻ khác! Sự hy sinh của Đào Hoa thúc chỉ là để những kẻ khác không có lý do để tìm tỷ tỷ ta nữa thôi. Nhưng ông ấy lại xem nhẹ một điều, trước sức mạnh cường đại, cái gọi là lý do chẳng qua chỉ là một tấm vải che thân!"
Khi nói đến nửa câu sau, Hi Triệt trừng mắt nhìn Trạm Tư, nhưng Trạm Tư vẫn đầy mặt ý cười nhìn hắn, trong mắt toàn là sự tán thưởng.
Có người nghe đến đây liền hoảng loạn. Chiếc xe lăn "kẽo kẹt" rung động, Nhị trưởng lão đầy mặt tức giận đứng dậy.
Ông ta nhìn Hi Triệt, quát lớn: "Ngươi biết cái gì, đồ bất hiếu tử! Ngạn giết cha mẹ ngươi, ngươi vậy mà còn muốn lật lại bản án cho hắn! Mấy năm nay, ngươi lén lút tặng đồ cho Ngạn cũng thôi đi, người trong thôn mở một mắt nhắm một mắt coi như xong. Nhưng giờ ngươi lại không màng đại thù của cha mẹ, nói ra những lời như vậy! Còn thay kẻ ác kia biện giải, thật là tổn hại nhân luân!"
Nhị trưởng lão không phân trần phải trái, bỏ qua sự thật mà trực tiếp công kích Hi Triệt. Ông ta né tránh sự thật, Hi Triệt liền không thể phản bác. Bởi vì tất cả những lời chỉ trích của ông ta đều dựa trên cơ sở hung thủ năm đó là Đào Hoa thúc. Nếu hung thủ không phải là Đào Hoa thúc, thì tranh luận về việc "hiếu" hay "bất hiếu" cũng không còn tồn tại.
Nếu là người bình thường gặp tình huống này, chỉ cần bước vào cái bẫy ngôn từ của Nhị trưởng lão, thì khó mà thoát thân. Hi Triệt tuy còn nhỏ, nhưng hôm nay đã chuẩn bị sẵn sàng. Nếu không có cao nhân chỉ điểm, làm sao hắn biết được sự thật, làm sao dám đứng ra.
Hi Triệt hừ lạnh một tiếng, trực tiếp hỏi: "Nhị trưởng lão, phu nhân của ông chết như thế nào?"
Nhị trưởng lão không ngờ Hi Triệt không đi theo nhịp điệu của mình, ngược lại hỏi ngược lại chuyện phu nhân ông ta. Sắc mặt Nhị trưởng lão trắng bệch, môi run rẩy, ngón tay chỉ về phía Hi Triệt, lắp bắp không nói nên lời.
"Cái này... cái này..."
"Để ta giúp ông nói!" Nhị trưởng lão lắp bắp, quyền chủ động lại về tay Hi Triệt. Đối với những vụ án đã có kết luận, người ta không mấy quan tâm, nhưng đối với những chuyện chưa có định luận, lòng hiếu kỳ của con người luôn khiến họ thích thú. Xưa nay vẫn vậy.
"Năm đó, ông muốn tìm Nhai Tí Mộc. Nhai Tí Mộc vốn được truyền từ đời này sang đời khác trong nhà thôn trưởng, nhưng ông bị Yêu tộc trong phong ấn mê hoặc, muốn chiếm lấy nó để mở phong ấn, đổi lấy phú quý và quyền lực. Vì vậy, ông đã tìm đến cha mẹ ta."
Hi Triệt không cho ông ta cơ hội biện giải, nói tiếp: "Tổ huấn của Hi Kéo nhất tộc là bảo vệ phong ấn, phụ thân ta tất nhiên sẽ không đưa cho ông. Hơn nữa, phụ thân còn mắng ông một trận."
"Ông ngoài mặt thuận theo, từ bỏ Nhai Tí Mộc, nhưng thực tế lại tìm cơ hội. Cuối cùng vài ngày sau, ông phóng hỏa đốt nhà ta, đúng lúc vị trưởng bối kia đến thăm phụ thân ta, nên bị vạ lây."
Hi Triệt càng nói, giọng càng nặng nề, đến cuối cùng gần như là nghiến răng nói ra.
"Thật đáng tiếc, ông không tìm được Nhai Tí Mộc, lại còn bị vị trưởng bối kia biết được hành vi của mình. Để hắn vu oan cho tỷ tỷ ta, ông đã bắt cháu gái hắn làm con tin. Nhưng khi tỷ tỷ ta bị bức rời khỏi thôn, ông lại giết bọn họ!"
Sắc mặt Nhị trưởng lão lại chuyển từ trắng bệch sang xanh mét. Tất cả những gì Hi Triệt nói đều chân thực, như thể hắn tận mắt chứng kiến.
"Đánh rắm, lời nói vô căn cứ!"
Giọng Nhị trưởng lão run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn. "Đồ ranh con, không có bằng chứng thì đừng nói bậy!"
Chuyện đã qua bao nhiêu năm, lấy đâu ra bằng chứng. Tất nhiên, Hi Triệt cũng không mắc mưu. Nếu thực sự đi tìm bằng chứng, chỉ sợ cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.
Hi Triệt cười lạnh, đi tới sau lưng Nhị trưởng lão, đẩy xe lăn của ông ta, khiến Nhị trưởng lão sợ hãi lăn xuống đất. Chân cẳng không tiện, ông ta ngã nhào trên đất.
Nhị trưởng lão liều mạng giãy giụa, ông ta sợ Hi Triệt. Trước đây nhìn thấy Hi Triệt, ông ta đã lòng mang áy náy; giờ biết Hi Triệt đã nắm rõ sự thật, nỗi áy náy đó biến thành sợ hãi. Ông ta đòi bằng chứng, Hi Triệt không đưa ra, nhưng chỉ cần Hi Triệt lại gần đỡ xe lăn, ông ta đã sợ hãi bỏ chạy, dùng nỗi sợ hãi của mình để phô bày sự chột dạ trước mặt dân làng.
Hi Triệt ngồi xổm xuống, đưa tay về phía Nhị trưởng lão.
"Nhị gia gia, ông là Nhị gia gia của con, hung thủ giết cha mẹ con là Ngạn, ông sợ con làm gì?" Hi Triệt đổi cách xưng hô, từ "Nhị trưởng lão" thành "Nhị gia gia".
Chính người "Nhị gia gia" này, vì lợi ích mà hại chết cha mẹ hắn, hại Đào Hoa thúc, hại cả ngôi làng. Hi Triệt cười, tay vẫn vươn về phía Nhị trưởng lão đang cúi đầu không dám nhìn hắn. Trên mặt tuy treo nụ cười, nhưng trong mắt Hi Triệt lại không có chút ấm áp nào. Nụ cười của hắn khiến mọi người lạnh sống lưng. Tất nhiên, trừ một người ra, đó là Trạm Tư.
Nhị trưởng lão liều mạng bò về phía trước, nhìn Trạm Tư, nhìn Hoắc Cách như một đứa trẻ mong đợi sự đáp lại. Nhưng Trạm Tư chỉ nhìn Hi Triệt, hắn không trách Hi Triệt, ngược lại rất thích đứa trẻ này, đứa trẻ thông minh mà âm ngoan. Người lương thiện nếu trở nên ngoan độc, thì còn ác hơn người thường gấp bội. Hình ảnh Hi Triệt lúc này, chính là hình ảnh của Từ Trường An trong tương lai mà Trạm Tư mường tượng: Thông minh, xảo trá, và âm ngoan.
Lúc này Từ Trường An vì những lời của Trạm Tư mà vẫn ngồi thẫn thờ trên đất, không nói một lời. Trạm Tư liếc nhìn hắn, rồi tiếp tục nhìn Hi Triệt. Còn ánh mắt cầu cứu của Nhị trưởng lão, hắn không muốn quản, cũng lười quản.
Nhị trưởng lão tuyệt vọng. Ông ta nhẫn nhịn mấy chục năm, hại chết cháu trai, huynh đệ đồng tông, cháu gái, hãm hại Hi Bặc, thậm chí giết cả phu nhân mình, không ngờ lại rơi vào kết cục này. Trạm Tư chưa bao giờ coi ông ta là người nhà, đối với ông ta cũng không có chút tình cảm nào.
"Không có công lao cũng có khổ lao" - câu này ở đây hoàn toàn không áp dụng được.
Nhị trưởng lão bò về phía dân làng, nhưng những người dân vốn dễ bị ông ta thuyết phục lúc này sao có thể ra tay giúp đỡ? Trong mắt họ vẫn tràn đầy sự chết lặng. Không ai đứng ra, cũng không ai nói một lời. Giống như lúc trước ở bờ sông, họ nhìn Đào Hoa thúc và Mã Tam nhảy sông vậy. Ông ta thực sự tuyệt vọng, ánh sáng trong mắt cũng lụi tàn.
Nếu trên thế giới này có ai giúp ông ta nói đỡ, người đó chỉ có thể là người vợ mà ngày nào ông ta cũng chửi là đồ vô dụng. Nhị trưởng lão trong lòng biết rõ, phu nhân tuy hay mắng mình nhưng lại là người quan tâm mình nhất. Nếu không quan tâm, sao bà ấy lại muốn chồng mình thành rồng thành phượng? Nhưng chính người duy nhất yêu thương, hy vọng cho ông ta, lại bị chính tay ông ta giết chết.
Nhị trưởng lão không muốn nhìn ai nữa, lúc này ông ta chỉ muốn đâm đầu chết quách cho xong.
Hi Triệt ngồi xổm xuống, hắn không muốn để Nhị trưởng lão chết dễ dàng như vậy.
"Hy vọng sống sót duy nhất của ông bây giờ là tìm được Nhai Tí Mộc, Trạm Tư có lẽ còn cứu ông." Giọng Hi Triệt rất nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy. Hắn mỉm cười, cúi người, kéo vạt áo để lộ một mẩu gỗ nhỏ cho Nhị trưởng lão thấy.
Nhìn thấy thứ này, mắt Nhị trưởng lão sáng lên. Dù chỉ lộ ra một chút, nhưng ông ta biết đó chính là Nhai Tí Mộc mà mình hằng tìm kiếm.
"Đáng tiếc, ta sẽ không cho ông cơ hội này." Hi Triệt nói, lùi lại một bước.
Đúng lúc này, Nhị trưởng lão đột nhiên lao tới, cướp lấy mẩu gỗ từ tay Hi Triệt, vung về phía sau, ném về phía Trạm Tư, miệng gào lớn: "Cứu ta!"
Hai chữ này vừa thốt ra, Hầu Long Vệ đứng sau Trạm Tư xuất ra một đạo quang mang màu đen, xuyên thủng trán Nhị trưởng lão. Nhị trưởng lão quay đầu, đôi mắt trợn trừng, không thể tin nhìn về phía Trạm Tư, rồi ngã xuống, tắt thở. Đến chết ông ta cũng không hiểu, tại sao Hầu Long Vệ bảo vệ Trạm Tư lại giết mình.
Nhưng những người còn sống thì hiểu, tất cả đều nhìn rõ: thứ Nhị trưởng lão ném về phía Trạm Tư không phải là mẩu gỗ, mà là một thanh chủy thủ có khắc hình Nhai Tí trên cán. Rõ ràng, Hi Triệt đã mượn dao giết người, khiến Nhị trưởng lão chết dưới tay chủ tử mà mình tôn thờ.
Làm xong tất cả, hắn thở phào nhẹ nhõm. Thú thật, nửa đầu kế hoạch này có người dạy hắn, nhưng việc giết Nhị trưởng lão thế nào hoàn toàn là ý của hắn.
Hi Triệt đứng dậy, nhìn về phía dàn tế đơn sơ: "Tỷ, đệ đã trả thù cho cha mẹ rồi. Tỷ, thế nhân dù nhìn tỷ thế nào, đệ cũng sẽ giúp tỷ; thế gian này, chỉ có chúng ta mới có thể giúp chính mình. Đám người này không xứng để chúng ta bảo vệ, càng không xứng để Đào Hoa thúc bảo vệ."
Hi Triệt gào thét, liếc nhìn đám đông chết lặng. Lời này của hắn không chỉ khiến Trạm Tư bất ngờ, ngay cả Từ Trường An cũng run rẩy đứng dậy. Từ Trường An không ngờ Hi Triệt lại đưa ra lựa chọn như vậy. Hắn nói nghe như là để tỷ tỷ tự chọn, nhưng thực chất là để tỷ tỷ cứu lấy con mình. Hắn đứng ở phía đối lập với Từ Trường An, chọn cách giúp đỡ Trạm Tư.
"Hi Triệt!"
Một tiếng gầm "rèn sắt không thành thép" vang lên, Cố Thanh Sanh nắm tay Tiểu Thanh Sương, Tiểu Thanh Sương ôm Tiểu Bạch, phía sau là ba vị chủ sự trưởng lão đi tới. Mọi chuyện vừa rồi, người đứng sau màn tất nhiên là Cố Thanh Sanh. Nếu không phải Cố Thanh Sanh nói cho Hi Triệt sự thật, chỉ sợ bây giờ hắn vẫn nghĩ Đào Hoa thúc là kẻ giết cha mẹ mình. Nhưng việc Hi Triệt mượn dao giết người thì không phải do Cố Thanh Sanh dạy.
Tam trưởng lão gầm lên một tiếng, hận không thể dùng gậy chống đập vào đầu Hi Triệt. Ngay cả Cố Thanh Sanh cũng nhíu mày nhìn hắn. Nàng cũng không ngờ Hi Triệt lại chọn cách này.
"Cha mẹ hắn bị hại từ nhỏ, người dạy dỗ yêu thương hắn là Đào Hoa thúc cũng bị bức tử, thậm chí tỷ tỷ hắn cũng trải qua bao trắc trở. Hắn không yêu thế giới này là đúng. Nếu một người trải qua nhiều chuyện như vậy mà vẫn yêu thế gian này, thì hắn là vĩ đại; nhưng nếu trải qua nhiều khổ cực mà không yêu thế gian này, cũng là điều dễ hiểu."
Người nói là Từ Trường An, hắn nhìn sâu vào Hi Triệt, thở dài. Trong vài khắc ngắn ngủi, đã xảy ra quá nhiều chuyện. Lúc này, ngôi làng này cũng dần biến mất khỏi sa mạc.
"Tiếp tục đi, dùng máu của ngươi mở cái rương, mở phong ấn." Trạm Tư cuối cùng cũng lên tiếng, nhìn về phía Hi Bặc.
Hi Bặc hít sâu một hơi, vươn tay phải, một chưởng đánh vào ngực mình, thổ ra một ngụm máu tươi lên cái rương; sau đó cầm lấy con dao Trạm Tư chuẩn bị sẵn, rạch mạnh vào cổ tay trái. Cái rương tỏa ánh sáng tím, máu tươi chảy vào khe lõm. Thế nhưng cái rương vẫn không mở, khe lõm cũng không có dị tượng.
Đến khi Hi Bặc ngã xuống tế đàn, tự đâm một nhát vào tim mình, máu tươi chảy ra cũng không có tác dụng gì, ngược lại vị mẫu thân này đã phải trả giá bằng tính mạng.
Trạm Tư nhíu mày, suy nghĩ một chút, vẫy tay gọi Trạm Nam đang ôm Lộc Nhi, lấy con dao vừa rồi của Nhị trưởng lão nhanh chóng rạch cổ tay Lộc Nhi, rồi cao giọng nhảy lên, nhỏ máu tươi lên cái rương và khe lõm. Tức khắc, ánh sáng tím bùng lên dữ dội.
Đại trưởng lão chớp mắt, vội quát Từ Trường An: "Mau đưa Nhai Tí Mộc cho ta, ta dùng nó để ngăn cản hắn!"
Từ Trường An không nghi ngờ gì, ném Nhai Tí Mộc cho Đại trưởng lão. Thế nhưng, điều hắn không ngờ nhất là, Đại trưởng lão nhận lấy Nhai Tí Mộc liền ném thẳng cho Trạm Tư. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ngay cả Từ Trường An cũng không kịp phản ứng.
Tam trưởng lão giơ gậy chống đánh về phía đại ca mình, nhưng Đại trưởng lão đã phòng bị từ trước, né tránh được.
"Ta luôn cảm thấy trong ba người chúng ta có kẻ phản bội, ta không thể tin được, càng không dám nghi ngờ là ngươi." Đại trưởng lão lắc đầu, trên mặt có chút áy náy. "Ta buộc phải mang tộc nhân ra ngoài, lão nhị giết thôn trưởng, giết vợ hắn, ta đều biết. Hơn nữa, cũng là ta luôn giúp che giấu. Ngôi làng chúng ta, nên thay đổi thôi."
Lúc này, bầu trời trong xanh bỗng chốc phong vân biến sắc, sấm sét ầm ầm. Cái rương đã mở ra, bên trong là một cái trận bàn, trận bàn của đại trận Thiết Lực Mộc thôn. Trạm Tư thấy thế, vội lấy Cửu Long Phù trong ngực ra, cắm vào khe lõm!
Tức khắc, gió yêu ma nổi lên bốn phía, phong vân sấm dậy! Thậm chí còn truyền đến những tiếng gầm gừ!
Bên ngoài đại trận, Phu Tử thở dài nói: "Dù thế nào, vẫn giữ được Từ Trường An, không chỉ vì hắn là con ngươi, mà vì ta cảm thấy hắn có thể thay đổi được điều gì đó."
Từ Ninh Khanh hơi ngạc nhiên, sau đó lắc đầu cười: "Trong lòng ngươi, hắn chẳng phải là tội nhân mở phong ấn sao?"
"Không phải ta nói, là họ Viên nói, còn có Thiên Cơ Các nói."
"Vậy tại sao bây giờ lại đổi ý?"
Phu Tử nghe vậy, ngẩng đầu nhìn trời, toàn thân tỏa ra khí thế sắc bén: "Bởi vì ta cảm thấy, mệnh, là có thể thay đổi! Nếu dựa theo lời họ Viên, lúc này ta hẳn là phải ở trong đại trận rồi!"
"Hơn nữa, hắn là Huỳnh Hoặc tinh, hủy diệt hay trọng sinh, đều bắt đầu từ mê hoặc, mà kết thúc cũng tại mê hoặc. Huống chi, Huỳnh Hoặc tinh nào chịu thuận theo thiên mệnh?"
"Mệnh của hắn, đã đổi rồi!"
Từ Ninh Khanh nghe vậy, mỉm cười gật đầu.
Hắn cũng chẳng tin vào mệnh số, nhưng có những việc, vẫn phải dốc sức liều một phen!
Trong lúc trò chuyện, Thiết Mộc thôn đã hiện ra trước mắt. Một đạo cột sáng màu tím phóng thẳng lên không trung, khiến khắp bầu trời đại mạc như tối sầm lại, sấm chớp cũng đồng loạt vang rền!
Tại Túc Châu, một lão già què chân lôi thôi đang ngồi trong quán rượu nhỏ, lão say khướt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Lão vội vàng móc mấy văn tiền trong ngực ra, rồi vội vã hướng về phía cột sáng vừa xuất hiện mà đi.
Còn tại Tuyết Sơn, Nhân tộc tuy không hẳn là thắng, nhưng cũng không thể coi là bại.
Huyết yêu đã tử thương không ít, nhưng đồng thời cũng có nhiều kẻ phá vỡ phòng tuyến, đang tiến thẳng về phía Trấn Yêu quan.
Lúc này, Trung Hoàng nhìn hai vị thống lĩnh trước mặt, trong lòng đã có tính toán riêng.
Hắn muốn giúp Lý Đạo Nhất hoàn thành kế hoạch, đồng thời cũng muốn chém giết thống lĩnh của Huyết yêu nhất tộc!
Bảy ngàn chữ, đến có chút muộn.
Muốn biết hậu sự ra sao, xin xem hồi sau phân giải.
Chuyện cũ Thiết Mộc thôn đã kết thúc, tiếp theo sẽ là hướng đi của vai phụ Hi Triệt cùng Hi Kéo nhất tộc, lý do vì sao Đại trưởng lão lại là nội gián. Còn có, nguyên nhân thật sự khiến Phu tử năm xưa buông tha Trạm Tư.
Quyển này, sắp kết thúc rồi, thật sự sắp kết thúc rồi.
Tên các chương tiếp theo: Tiên nhân uống. Nhân tiện cầu một vé.