Chương 38: Chử Lương.
Việc Triệu Khánh Chi cùng Đào Du Đình rơi vào Phượng Hoàng bí cảnh đã truyền khắp thiên hạ. Thánh Triều nơi này lập tức khẩn cấp bố trí, trực tiếp mời người xuất sắc nhất của Tắc Hạ học cung là Chử Lương ra mặt.
Đi cùng Chử Lương rời khỏi học cung còn có Phan Mỹ và Vương Phác.
Dù Chử Lương mới mười bảy tuổi, nhưng bên cạnh đã có mưu sĩ và võ tướng, rất có phong thái của một danh tướng.
Chử Lương hiện tại thân hình cao gầy, cũng giống Từ Trường An, thích mặc áo xanh, trên mặt luôn treo nụ cười nhàn nhạt, toát lên vẻ chững chạc và ổn trọng không phù hợp với lứa tuổi.
Về phần Phan Mỹ vốn không mấy tuân thủ quy củ bên cạnh hắn, giờ đây cũng đứng thành thật ở phía bên phải Chử Lương, còn mưu sĩ Vương Phác thì đứng ở bên trái.
Tuy hai người này đều lớn tuổi hơn Chử Lương, nhưng nếu là người từng ở Tắc Hạ học cung, mới hiểu được đệ nhất danh nơi đó đáng sợ đến nhường nào.
Đó không chỉ là nơi học thuật trăm hoa đua nở, mà còn là nơi coi trọng cả âm mưu lẫn chân thành. Mỗi ngày, thậm chí mỗi canh giờ, mỗi khắc, đều có đủ loại âm mưu quỷ kế diễn ra. Có liên minh và chia rẽ, có ly gián và liên hoàn, bất cứ tình huống nào có thể xuất hiện trên chiến trường, đều đang trình diễn mỗi ngày.
Thậm chí, đây còn là chương trình học mỗi ngày của các học sinh Tắc Hạ học cung.
Nếu hơi không chú ý, liền sẽ bị đào thải. Mà nếu bị các tiên sinh ở Tắc Hạ học cung phát hiện có tâm thuật bất chính, liền sẽ bị xử lý ngay tại chỗ.
Điều họ yêu cầu ở những tướng quân được bồi dưỡng cho Thánh Triều, là phải có khả năng tự hạn chế cực mạnh, đồng thời phải hiểu rõ các loại âm mưu quỷ kế, hiểu được sự biến báo trên chiến trường và nắm bắt nhân tâm.
Hơn nữa, loại người này còn phải có đạo đức tiêu chuẩn cực cao, có kiên trì và có tín ngưỡng.
Nói chung, kẻ giỏi về âm mưu quỷ kế thì đạo đức tuyệt đối không thể cao thượng cho được, hai loại phẩm chất này vốn dĩ mâu thuẫn.
Nhưng Tắc Hạ học cung, chính là muốn kết hợp hai loại phẩm chất này lại với nhau.
Từ Trường An lúc trước đề cử Chử Lương đến đó, cũng chỉ vì nghe nói Tắc Hạ học cung là nơi học tập binh pháp, liền viết một phong thư gửi Tấn Vương, nhờ ông đưa Chử Lương vào. Nếu biết Tắc Hạ học cung là nơi như vậy, Từ Trường An tuyệt đối sẽ không làm thế.
Số trẻ em tử vong tại Tắc Hạ học cung chiếm một nửa tổng số trẻ em tử vong của toàn bộ Thánh Triều mỗi năm!
Những đứa trẻ này, phần lớn đều là kẻ học âm mưu quỷ kế rất giỏi, nhưng đạo đức và tâm địa có vấn đề, nên bị họ bí mật xử lý. Những học sinh như vậy nếu đi vào xã hội, tất nhiên sẽ tạo thành hỗn loạn cực lớn, thậm chí không thua kém gì Trạm Tư.
Không có đạo đức, lại là người có bản lĩnh, thường sẽ trở thành khối u ác tính lớn nhất của xã hội.
Khương Minh cũng xuất thân từ Tắc Hạ học cung, chỉ là hắn tương đối đặc thù. Mọi người đều biết hắn là con của Tấn Vương, nên một số khảo nghiệm không áp dụng cho hắn. Dĩ nhiên, sau khi ra ngoài hắn cũng chỉ nói là từng ở Tắc Hạ học cung, chứ không dám nói là đã tốt nghiệp từ bên trong.
Từ khi Thánh Triều thành lập đến nay, Chử Lương là người đầu tiên thực sự bước ra từ nơi đó.
Sau khi rời Tắc Hạ học cung, hắn đi đến Càn Long Điện, đầu tiên là diện kiến Hiên Viên Xuân Nhật, sau khi nhận được sự tán thưởng chính thức liền trực tiếp đi đến Tấn Vương phủ.
Hiện giờ Thánh Hoàng tuy là Hiên Viên Xuân Nhật, nhưng người xử lý mọi việc lại là Tấn Vương.
Tấn Vương nhiếp chính, vậy nên việc hắn đi đến Cù Châu nhất định phải thông qua Tấn Vương, còn phải giao lưu với Tấn Vương một phen.
Dù hắn mới mười bảy tuổi, nhưng Tấn Vương lại không dám coi thường đứa nhỏ này.
Ngay cả Tấn Vương cũng không ngờ tới, đứa trẻ mà Từ Trường An tùy tiện gửi đến, lại là học sinh đầu tiên bước ra từ Tắc Hạ học cung.
Hai người phân chủ khách ngồi xuống, còn Phan Mỹ và Vương Phác chỉ có thể đứng ngoài cửa.
Chử Lương liếc nhìn về phía cửa, nơi đó đặt một cái bình rượu vỡ.
Theo lý mà nói, đây là Tấn Vương phủ, hạ nhân không nên có sự sơ suất này mới đúng.
Chử Lương không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chờ Tấn Vương lên tiếng.
"Đứa trẻ bước ra từ Tắc Hạ học cung, về phương diện quân sự, ta tự nhiên không lo lắng. Việc ngươi bố trí thế nào, ta cũng không muốn hỏi nhiều. Kẻ không chuyên nghiệp như ta, hà tất phải làm khó người chuyên nghiệp, tự chuốc lấy sự xấu hổ?"
Tấn Vương vừa dứt lời, Chử Lương liền nhíu mày. Tấn Vương này không hề đơn giản, vừa mở miệng đã bày tỏ thái độ, Chử Lương biết chắc phía sau có hố đang chờ mình.
Dẫu sao mình sắp chấp chưởng mười mấy vạn đại quân, trên vai gánh vác chính là sự an nguy của thiên hạ, của Thánh Triều.
Hơn nữa mình còn quá trẻ, nếu không trải qua khảo nghiệm gắt gao, ai sẽ yên tâm giao đại quân cho hắn!
"Tấn Vương quá khen!"
Tấn Vương cầm chén trà nhấp một ngụm, trầm ngâm một chút rồi mới nói: "Ta liền không vòng vo, ngươi cũng biết, hiện giờ quyền thế lớn nhất Thánh Triều có hai vị vương, một là Trường An Vương Từ Trường An, còn lại chính là ta."
Chử Lương trên mặt vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, nhìn Tấn Vương.
"Trường An Vương thời gian dài không ở Trường An, mà Hiên Viên Xuân Nhật là chất tôn nữ của ta. Nếu hiện giờ đứa trẻ trong bụng Thái hậu là nam, sau này tất nhiên sẽ trở thành Thánh Hoàng, khi đó Thánh Hoàng chính là chất tôn của ta, là chất tôn ruột thịt."
"Mà ở trong cung, muốn thăng tiến, có năng lực là một chuyện, nhưng có quý nhân lại là chuyện khác. Tựa như Tuân Pháp cùng Sở Sĩ Liêm, đều thuộc một mạch của Từ Trường An, chỉ bằng thân phận của họ, muốn đạt tới thành tựu hiện nay thì gần như không có khả năng. Cho nên nói, quý nhân trong việc thăng tiến ở triều đình rất quan trọng."
Chử Lương gật đầu, rất cung kính nói: "Đa tạ Tấn Vương đề điểm."
"Vậy ta cũng không vòng vo, hiện giờ Từ Trường An thời gian dài không ở Thánh Triều, hắn không giúp được ngươi. Nếu ngươi nguyện ý, có thể nhận ta làm cha nuôi, Khương Minh có gì, ngươi đều có! Hơn nữa, sau này ta sẽ nâng đỡ hai người các ngươi lên vị trí của ta hiện tại."
Lời hứa này có thể nói là cực kỳ trọng đại.
Phải biết rằng, vị trí hiện tại của Từ Trường An và Tấn Vương tuy không phải Thánh Hoàng, nhưng lại có thể so với Thánh Hoàng.
Chử Lương nheo mắt, dường như có chút tâm động.
Còn Phan Mỹ và Vương Phác đứng ngoài cửa cũng bị hoảng sợ, thậm chí bắt đầu nghi ngờ, vị Tấn Vương này chẳng lẽ đang tranh quyền đoạt vị với Trường An Vương?
Họ không dám hỏi nhiều, chỉ biết đi theo sau Chử Lương. Chử Lương chọn đi theo Tấn Vương, họ liền đi theo Tấn Vương; Chử Lương chọn Từ Trường An, liền đi theo Từ Trường An.
"Đa tạ Tấn Vương hậu ái, bất quá chuyện nhận cha nuôi, mạt tướng không dám tự tiện quyết định." Chử Lương không từ chối, cũng không đáp ứng.
"Ồ, vậy ai có thể quyết định?"
"Cha mẹ ta. Cha mẹ cho ta sinh mệnh, ta nhận người khác làm cha, tự nhiên phải được sự đồng ý của cha mẹ, đây là hiếu đạo."
"Nhưng theo bổn vương biết, cha mẹ ngươi sớm đã qua đời, ngươi là một cô nhi." Tấn Vương nheo mắt nhìn Chử Lương.
Chử Lương cầm chén trà uống một ngụm, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia bi thương, hắn thở dài một hơi nói: "Nghe nói và tục truyền đều không thể coi là thật, trừ phi tận mắt thấy thi thể, ta mới hết hy vọng."
Tấn Vương biết đây là cách hắn gián tiếp từ chối, liền hạ thấp giọng, uy hiếp: "Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, con đường làm quan sau này, sẽ không sợ trải đầy bụi gai, đầy rẫy nhấp nhô sao?"
"Học tập binh pháp không phải vì con đường làm quan, mà là để bảo vệ nhiều người hơn. Tuy nói ra điều này từ miệng người của Tắc Hạ học cung nghe có chút giả tạo, nhưng ít nhất ta vẫn nhớ một chuyện." Chử Lương không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp.
"Chuyện gì?" Tấn Vương đứng thẳng người, giữa mày hiện lên một chữ "Xuyên", nhìn vị "tương lai tướng quân" trước mặt.
"Tin tức giới thiệu ta đến Tắc Hạ học cung là do Từ đại ca viết." Câu này tương đương với việc từ chối thẳng thừng Tấn Vương. Hơn nữa, cách xưng hô của hắn với Từ Trường An cũng đã đổi thành "Từ đại ca".
"Ngươi không sợ sau khi trở về, bổn vương khiến ngươi cởi giáp về quê?"
"Đó là tự do của Tấn Vương, vãn bối không dám quản, cũng không dám nghĩ nhiều." Chử Lương lại một lần nữa thay đổi cách xưng hô, từ "mạt tướng" thành "vãn bối", bỏ đi chức quan, chính là bày tỏ thái độ của mình.
Tương đương với việc nói với Tấn Vương: Ngài muốn lấy chức quan của ta thì cứ lấy, ta không bận tâm.
Tấn Vương hiển nhiên chú ý tới chi tiết này, nheo mắt trầm giọng nói: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?" Trong ngôn từ và ngữ khí, nơi nơi đều lộ ra sự uy hiếp.
"Vãn bối đã suy nghĩ rất rõ ràng."
Tấn Vương đột nhiên đứng dậy, đứng trước mặt Chử Lương, vung tay một cái, liền có mấy chục người ùa vào, rút đao vây chặt ba người Chử Lương.
Đối mặt với hiểm cảnh, Chử Lương mặt không đổi sắc, vững như Thái Sơn.
Hắn uống một ngụm trà, vẫy tay với Phan Mỹ đang định rút đao: "Được rồi, đừng động đao động thương, chúng ta có thể đi Cù Châu."
Dứt lời, hắn bước ra khỏi cửa, cố ý đá một cước vào cái bình rượu kia, rồi dẫn theo hai người thong dong rời khỏi Tấn Vương phủ, hướng về Cù Châu mà đi.
Mới ra khỏi Trường An, đừng nói Phan Mỹ, ngay cả Vương Phác cũng có chút ngơ ngác không hiểu.
"Hai lão già diễn kịch thử ta thôi, không cần hoảng!"
Vương Phác là người phản ứng đầu tiên: "Hai lão già? Ngài nói là Tề phu tử cũng ở đó sao!"
"Ừ, dù sao cũng là người từ Tắc Hạ học cung đi ra, họ đề phòng một chút cũng là bình thường." Chử Lương không chút để tâm nói.
"Diễn kịch thử lòng mà phải dàn trận rút đao sao?" Phan Mỹ vẫn có chút khó chấp nhận, hắn là kẻ thẳng tính, là một tướng lãnh hào khí can vân, nhưng không có quá nhiều mưu trí.
"Còn cái bình rượu nữa, ngươi nghĩ xem, Tấn Vương phủ lớn như vậy, lại để tùy tiện một cái bình rượu công khai ở cửa? Tuy ở Tắc Hạ học cung không biết tình hình bên ngoài, nhưng ta biết sư huynh của Từ đại ca rất thích uống rượu. Họ muốn dùng nội đấu để thử ta, nếu ta thực sự nhận Tấn Vương làm cha nuôi, thì chắc chắn không ra khỏi được Tấn Vương phủ." Chử Lương ngáp một cái, ba người họ đang đứng trên thanh trường kiếm của một vị Kiếm Tiên, vị Kiếm Tiên này là người Tấn Vương phái tới, trên thanh trường kiếm còn đặt hổ phù và ấn tướng quân.
"Nhưng Khương Minh chẳng phải cũng nhận Tấn Vương làm cha nuôi sao?" Phan Mỹ vẫn khó hiểu.
"Ngốc! Khương đại ca được sinh ra trong chuồng ngựa nhà Tấn Vương, vốn đã là con nuôi của Tấn Vương rồi. Tấn Vương làm vậy là để thử lòng trung thành, khả năng quan sát và ứng biến của ta. Ngươi cho rằng Tấn Vương thật sự muốn nhận ta làm con nuôi sao?"
"Vậy kết quả là... còn ba người chúng ta đi đến Cù Châu có thực sự gặp khó dễ không?" Vương Phác vẫn có chút lo lắng.
"Sẽ không, chúng ta cần sự hỗ trợ gì cứ nói là được. Tấn Vương không phải loại người tham lam quyền thế, nếu ông ấy muốn quyền bính thì đã chẳng khó khăn gì. Còn về Từ đại ca, chí hướng càng không ở nơi này, điều Từ đại ca muốn là thiên hạ thái bình. Hai người họ thực ra đều không có tâm tư tham luyến quyền thế, nhưng nếu thuộc hạ chỉ nghĩ đến việc thăng tiến, tất nhiên sẽ làm hỏng việc, nhất là khi thiên hạ đang đại loạn."
Chử Lương dừng một chút, tiếp tục giải thích: "Cho nên, hiện tại chúng ta đã vượt qua khảo nghiệm cuối cùng, chúng ta nhận được sự tin tưởng giống như Khương đại ca và Triệu tướng quân đang rơi vào Phượng Hoàng bí cảnh vậy."
Nghe được lời này, Vương Phác lúc này mới trút được gánh nặng, trên mặt lộ ra nụ cười.
Tấn Vương phủ.
Tề Phượng Giáp ngồi trên nóc nhà uống rượu, còn Tấn Vương ngồi trong sân, phê duyệt công văn từ các châu gửi về.
"Ta thật không hiểu, ngươi tại sao phải thăm dò hắn? Ngươi không sợ sau này hắn không tin tưởng ngươi sao?" Tề Phượng Giáp uống một ngụm rượu hỏi.
"Tin hay không cũng không quan trọng, hắn chỉ cần tin tưởng Từ Trường An là được. Chẳng lẽ ngươi thực sự tin ta và Từ Trường An đang nội đấu? Triệu gia ta nếu muốn thiên hạ này, căn bản không cần phải nâng đỡ tỷ phu của ta." Tấn Vương thản nhiên nói.
"Ta chỉ cảm thấy ngươi làm điều thừa, sư đệ ta nhìn người, có bao giờ nhìn lầm? Người hắn đưa tới Trường An, ai mà chẳng là đại tài?" Nhắc tới chuyện này, Tề Phượng Giáp liền cảm thấy tự hào vì sư đệ mình. Nhất là Sở Sĩ Liêm, sau khi Sài Tân Đồng đi, không chỉ giúp chăm sóc Tí Hàn Tư, còn giúp hắn xử lý việc ở miếu Phu Tử, khiến hắn có thời gian uống rượu.
"Ta tự nhiên tin tưởng ánh mắt của tiểu Trường An, chẳng qua đây là yêu cầu của Tắc Hạ học cung. Phương pháp thử lòng cũng là họ đưa cho ta, ta tự nhiên phải phối hợp." Tấn Vương đặt công văn xuống, bất đắc dĩ giải thích.
"Nếu hắn không qua được ải này thì sao?" Tề Phượng Giáp có chút tò mò.
"Tắc Hạ học cung sẽ xử lý hắn, Khương Minh nếu không có ta che chở, e rằng cũng không bước ra được. Những kẻ có thể bước ra từ Tắc Hạ học cung, đều là những nhân vật đa trí cận yêu!"
Nghe thấy đáp án này, dù là Tề Phượng Giáp cũng không khỏi líu lưỡi, mắng một câu: "Biến thái."
Ráng Màu thành.
Hiện giờ Ráng Màu thành đã rơi vào tay Trạm Tư.
Thậm chí hắn còn cướp đi hơn phân nửa Cù Châu, xem ra trước mắt không định nam hạ, mà muốn chiếm lấy Thông Châu trước.
Một ông lão nhỏ thó ăn mặc rách rưới tiến vào một tửu lầu ồn ào.
Ông gọi một bát cơm chiên, một bầu rượu, một đĩa đậu phộng, rồi vội vã ăn ngấu nghiến.
Người đến tửu lầu này phần lớn là phu kiệu hoặc đám cửu vạn khuân vác, nhóm người này ngày thường rất vất vả, chỉ có vào tửu lầu này mới có thể tha hồ gào thét và uống rượu.
Nếu muốn tìm một người trong cái cảnh hỗn tạp này, thì phải tốn không ít công sức.
Ông lão nhỏ thó này mới ăn được hai miếng cơm, miếng ngọc bội gia truyền treo bên hông liền lóe lên luồng ánh sáng bảy màu. Ông vội vàng rót một ngụm rượu, ngay cả đậu phộng cũng không kịp ăn, vội vã móc từ trong người ra mấy văn tiền đặt lên bàn, rồi vội vàng chạy về phía cửa sau.
"Đáng chết Thần Long, đúng là âm hồn không tan!"
Người này chính là vị lão nhân tóc trắng tiên phong đạo cốt đã chỉ điểm cho Triệu Khánh Chi mấy ngày trước, cũng là người thủ hộ Phượng Hoàng bí cảnh, nắm giữ Phượng Tủy và bí mật của Phượng Hoàng bí cảnh.
Hiện tại ông, e rằng ngay cả Triệu Khánh Chi cũng không nhận ra, trông chẳng khác gì một ông lão nhỏ thó bình thường.
Ông vừa đi khỏi, Lý Sống Lại liền dưới sự sai khiến của Ngao Thiên, đi tới tửu lầu ồn ào này.
Muốn biết hậu sự thế nào, hãy xem chương sau phân giải.