Nhân Cách Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161
Tiến »
Chương 47
c47: hành hung.

❊ ❊ ❊

Còn cả người “Nhậm Cầm” trên giường bị chăn che lại, đừng nói run rẩy ngay cả tần suất hít thở cũng không thay đổi. Nếu như không phải Quý Minh Nhuệ biết trước người nằm bên trong là Trì Thanh thì chắc anh ta cũng thật sự tưởng rằng đối phương đã ngủ rồi.

Quý Minh Nhuệ nói thầm: Tố chất tâm lý của người anh em này đúng là rất mạnh mẽ.

Còn người ở dưới giường… cũng rất cứng.

“Cầm Cầm.” Gã đàn ông chợt lên tiếng.

Giọng nói của hắn ta hơi khàn, giọng nói trầm thấp thầm thì.

Có lẽ là vì trong kế hoạch tối nay, dù sao “cô ấy” cũng không sống qua được hôm sau cho nên hắn ta có bị phát hiện cũng chẳng sao cả. Gã đàn ông không cố hết sức hành động nhẹ nhàng, cũng không dùng thuốc mê khiến “cô ấy” ngủ mê mệt hẳn, thậm chí không sợ tiếng nói của mình làm “cô ấy” thức giấc.

Bóng chân màu đen bên cạnh Giải Lâm tiến lên trước vài bước, sau đó cái bóng màu đen nhoáng một cái, hắn ta lên giường rồi.

Trì Thanh nằm ở nửa bên phải, nửa bên trái trống một chỗ rất lớn, cả gương mặt của anh vùi vào trong chăn. Tuy anh nằm trên giường rất nhàm chán với lại nếu như lại cho anh thêm chút thời gian không chừng anh thật sự ngủ được, nhưng lúc này anh vẫn coi như là còn tỉnh táo.

Anh mở mắt, cảm nhận rõ ràng phần nệm bên trái lún xuống, cố gắng nhịn suy nghĩ đạp tên kia xuống giường.

Giọng nói rất gần bên tai anh: “Cầm Cầm, hôm qua không đến tìm em, anh rất nhớ em.”

“Em có nhớ anh không?”

“Sao em lại nhớ anh được chứ, có lẽ em không biết anh nhưng anh đã từng tìm em rất nhiều lần trong đêm khuya. Tất cả mọi chuyện của em anh đều biết.”

Giọng nói trầm khàn của tên kia không ngừng vang lên, cuối cùng hắn ta nói: “Dù em có thể không bao giờ biết anh, nhưng em mãi mãi thuộc về anh. Đây là lần cuối cùng anh đến tìm em, Cầm Cầm.”

Lúc nói chuyện, tên kia khẽ đưa tay lên, cách một lớp chăn vuốt v e lên gương mặt người bên cạnh: “Anh tìm được một cô gái khác, cô ấy xinh đẹp giống như em, cũng ở tiểu khu này, chính là tòa nhà phía trước. Không chừng các em còn từng gặp mặt.”

Hắn ta nói xong, từ từ kéo chăn trên mặt “Nhậm Cầm” xuống.

Ngay sau đó, hắn ta phát hiện “Nhậm Cầm trong chăn không hề ngủ… Không, đó không phải Nhậm Cầm!

Hắn ta không chút đề phòng đối diện với con ngươi lạ lẫm còn tối đen hơn cả màn đêm, đôi mắt khiến người khác hoảng sợ đang nhìn chằm chằm hắn ta.

“Chờ anh lâu rồi.” Trì Thanh nhìn hắn ta nói, “Anh nói nhảm nhiều quá.” Trì Thanh nói xong hơi ngừng lại, nói ra tên của hắn ta, “… Chu Chí Nghĩa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161
Tiến »