Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2404 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Vào mùa thu năm lớp mười một, Todd chơi vị trí trung vệ cho đội bóng đại diện Santo Donato Cougars và được phong danh hiệu Cầu thủ Xuất sắc nhất. Và vào học kỳ hai năm ấy, học kỳ kết thúc vào cuối tháng Một năm 1977, nó giành chiến thắng trong Cuộc thi Tiểu luận về Lòng ái quốc Quân đoàn Cựu chiến binh Mỹ. Học sinh trung học đang học các khóa lịch sử Hoa Kỳ ở tất cả các thành phố đều có thể dự thi. Tác phẩm của Todd mang tên “Trách nhiệm của một người Mỹ.” Mùa bóng chày năm ấy, nó là ngôi sao giao bóng của trường, đem lại bốn chiến thắng và không thua trận nào. Hệ số đánh bóng trung bình của nó là 0.361. Ở lễ trao thưởng tháng Sáu, nó được phong tặng danh hiệu Vận động viên của năm và được huấn luyện viên Haines trao tặng kỷ niệm chương (huấn luyện viên Haines có lần từng kéo nó ra góc và dặn dò nó tiếp tục luyện tập ném bóng cong “vì mấy thằng mọi đen ấy không đỡ được cú bóng xoáy nào đâu, Bowden, không thằng nào đỡ được”). Monica Bowden òa lên nghẹn ngào khi Todd từ trường gọi về, báo tin nó sắp được trao thưởng. Dick Bowden dương dương tự đắc bước đi quanh văn phòng suốt hai tuần sau buổi lễ, cố gắng không khoe khoang. Mùa hè năm ấy, cả gia đình thuê một căn nhà gỗ tại Big Sur rồi ở đó trong hai tuần, Todd được dịp lặn đến chán chê mê mỏi. Năm ấy, Todd giết bốn gã vô gia cư. Nó đâm chết hai gã, dùng búa đập chết hai gã còn lại. Nó học được thói quen mặc hai quần vào những dịp mà bây giờ bản thân nó đã thừa nhận là các chuyến đi săn. Thỉnh thoảng nó đi xe buýt vào thành phố, tìm các địa điểm thích hợp. Nó phát hiện ra hai nơi tuyệt vời nhất là Hội truyền giáo vì Người cùng khổ ở Santo Donato trên đường Douglas và góc đường gần Cứu Thế Quân trên đường Euclid. Nó sẽ đi thật chậm rãi quanh hai khu vực này, đợi có kẻ tới ăn xin. Khi một gã lang thang tiếp cận nó, Todd sẽ nói với hắn nó muốn mua một chai whiskey và nếu hắn ta đi mua giùm nó, Todd sẽ chia cho hắn nửa chai. Nó bảo nó biết một chỗ họ có thể đi. Tất nhiên lần nào cũng là một nơi khác. Nó cố cưỡng lại mong muốn quay lại sân ga hoặc cống đằng sau bãi đất hoang trên đường Cienaga. Quay lại hiện trường từng gây án chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Cũng trong năm đó, Dussander thỉnh thoảng hút thuốc, uống rượu bourbon Ancient Age và xem ti vi. Thỉnh thoảng Todd ghé qua, nhưng những cuộc nói chuyện càng lúc càng vô vị. Càng lúc hai người càng xa cách. Cũng năm đó, Dussander mừng thọ bảy mươi chín tuổi, còn Todd thì lên mười sáu. Dussander chiêm nghiệm mười sáu là tuổi đẹp nhất thời trai tráng, bốn mươi mốt là tuổi đẹp nhất thời trung niên và bảy mươi chín là tuổi đẹp nhất của thời lão niên. Todd lịch sự gật đầu. Dussander đã ngà ngà say, lão cười hăng hắc khiến Todd vô cùng khó chịu.

Dussander tống tiễn hai gã lang thang trong năm học 1976–1977 của Todd. Tên thứ hai trông thế mà sống dai ra phết; Dussander đã chuốc rượu cho hắn say mềm, thế mà hắn vẫn có thể loạng choạng đi quanh nhà bếp với nửa con dao cắt bít tết cắm vào cổ, máu ồng ộc chảy xuống mặt trước áo thun, tong tỏng lên sàn nhà. Tìm được hành lang phía trước sau hai vòng lảo đảo quanh bếp, suýt chút nữa hắn đã trốn thoát khỏi căn nhà.

Dussander đứng chôn chân trong bếp, trợn tròn mắt vì bàng hoàng và sốc, nhìn theo gã lang thang rên rỉ và hổn hển lết đến cửa, ngả nghiêng từ bên này sang bên kia hành lang, làm rơi bức hình Currier & Ives rẻ tiền xuống sàn. Phải đến lúc hắn ta lần mò đến tay nắm cửa, lão mới bừng tỉnh khỏi trạng thái tê liệt ấy. Dussander lao qua phòng, giật mở ngăn kéo đựng đồ rồi lấy cây xiên thịt ra. Lão chạy xuống hành lang, chĩa thẳng cây xiên thịt ra trước rồi cắm vào lưng gã lang thang.

Dussander đứng ngay bên trên hắn, thở hồng hộc, trái tim già cỗi đập một cách đáng ngại... đập như một nạn nhân lên cơn đau tim vào chương trình ti vi tối thứ Bảy mà lão rất thích mang tên Cấp cứu! Nhưng cuối cùng nó cũng chậm lại, trở về nhịp điệu bình thường, lão biết lão sẽ không sao.

Có cả một bãi chiến trường máu me cần phải lau dọn.

Chuyện xảy ra vào bốn tháng trước, và kể từ đó, lão không mở lời đề nghị với ai ở trạm xe buýt dưới phố. Lão sợ khi lão suýt nữa đã để sổng tên vừa rồi.. nhưng khi nhớ lại cách lão xử lý vào phút cuối, lòng lão ngập tràn tự hào. Rốt cuộc, gã lang thang không thoát khỏi cửa, đó là điều mấu chốt.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »