Nhà Tiên Tri Được Chọn

Lượt đọc: 6552 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 198

❊ ❊ ❊

Dương Dạ lái xe, phóng nhanh như điện chớp tới khu nhà Đoạn Dịch.

Cố Lương ngồi ghế phụ cạnh ghế lái, liên tục gọi đi gọi lại cho dì nhỏ, nhưng không ai bắt máy, không biết bà đã tới và đang bận răn dạy Đoạn Dịch hay chưa.

Chạy cao tốc, chui đường hầm, 30 phút sau, xe chạy vào hầm gửi xe. Xe còn chưa dừng hẳn, Cố Lương đã nhảy xuống xe đi ấn thang máy. Trong lúc anh chờ thang máy, Dương Dạ vội vàng đậu xe chạy tới đứng bên cạnh.

Cố Lương mím chặt môi, liếc Dương Dạ một cái, nghĩ một lúc, nghiêm túc nói: “Thật ra không cần gấp đến vậy. Em cảm thấy anh nghĩ quá…”

Nói đến đây, ngữ khí Cố Lương mang vài phần lên án. “Anh đừng có nghĩ mọi người đều như anh.”

Dương Dạ lập tức nói: “Tại em không biết em họ em thích người ta bao nhiêu ấy chứ. Với lại chúng ta nên phòng vạn nhất. Khóa cửa nhà Tiểu Dịch có lưu vân tay dì nhỏ. Dì ấy chưa kịp chuẩn bị gì hết, lỡ vào cửa thấy cái gì… Bị kí,ch thích thì làm sao bây giờ?”

Cố Lương đang tính phản bác, bỗng nghĩ tới hình ảnh nào đó.

Vì thế anh đen mặt nói: “Ừ, anh nói đúng. Lúc ở trong trò chơi… đôi khi Tiểu Dịch… Thôi, lên rồi nói.”

Hai người đi vào thang máy, một lát sau nghe “Đinh” một tiếng, thang máy tới tầng chỉ định, hai người cùng đi ra ngoài.

Chung cư Đoạn Dịch sống thuộc dạng mỗi tầng chỉ có căn hộ.

Cho nên đối diện thang máy là cửa nhà Đoạn Dịch.

Giờ phút này cửa nhà đang khép hờ, Cố Lương và Dương Dạ nghiêm túc liếc nhau, nghe loáng thoáng tiếng dì nhỏ tức giận tột đỉnh. “Đoạn Dịch! Con nói cho mẹ nghe, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?!!”

Ngay sau đó truyền ra tiếng Đoạn Dịch: “Cái đệt. Mẹ, con 29 tuổi rồi, mẹ chú ý tôn trọng con hộ cái! Ai đời chưa chào hỏi gì đã xông vào phòng con!”

“Bạch bạch bạch” ba tiếng truyền đến, là tiếng dì nhỏ tháo dép lê đánh Đoạn Dịch, bị Đoạn Dịch linh hoạt né tránh, thế nên dép lê lần lượt đập vào đầu giường, tủ quần áo, sàn nhà.

Giọng dì nhỏ càng thêm tức giận: “Nếu mày nghe lời giống Cố Lương thì tao cần gì quản hả! Tao ước gì khỏi cần nhọc lòng! Mày nhìn bộ dạng của mày bây giờ đi, kêu tao tôn trọng cái rắm chó! Tao tôn trọng dcm mày? Mày mang cái thứ lung tung rối loạn gì về nhà qua đêm đấy hả???”

Hai người Cố Lương Dương Dạ rơi lộp bộp trong lòng.

Bọn họ thầm nghĩ: Vờ lờ, đừng nói dì nhỏ “bắt gian” tại giường thật nhá?

Đang lúc hai người do dự không biết nên đi vào không, lại nghe thấy Đoạn Dịch nói: “Mẹ đừng có nói hươu nói vượn! Mẹ có chứng cứ không?! Con đang ngủ nướng tự dưng mẹ xông vào! Chỗ này có một mình con thôi! Con mắt nào của mẹ thấy người khác!”

“Ha.” dì nhỏ cười lạnh một tiếng, “Vào cửa tao đã thấy rồi, tủ giày dư một đôi dép lê. Trên bàn trà có hai ly nước! Trên bàn cơm cũng có hai đĩa bò bít tết đã ăn hết. Trước khi vào phòng ngủ, tao đã nhìn qua phòng tắm, dư một cái khăn lông, khăn tắm, bàn chải đánh răng và ly đánh răng. Chẳng lẽ không phải chứng cứ?! Mày còn muốn cãi?!”

Đoạn Dịch: “Không phải, con…”

Giọng dì nhỏ khí thế như nuốt núi nuốt sông: “Nếu mày quang minh chính đại mà yêu đương, thì cần gì trốn tao, hiện tại cũng khỏi cần phủ nhận, đúng hay không? Mày cố tình không thừa nhận à, thành thật nói rõ cho tao nghe, có phải mày bắt nạt con gái nhà người ta không?!”

“Sao mày không để mẹ mày bớt lo được chút nào hả? Tự mày nhìn coi có phải hai cái gối trên giường đều bị nhăn, đều có dấu vết ngủ qua không hả? Tại sao mày không chịu đối xử với người ta đàng hoàng? Sao có thể kéo người ta lên giường hả? Mày có biết tôn trọng người ta không hả?!”

Đoạn Dịch: “Vãi, rốt cuộc hình tượng của con trong lòng mẹ là thế nào hả? Tại sao?”

Dì nhỏ: “Mày chọc tao tức chết mất! Từ nhỏ đến lớn không bao giờ mày nghe lời tao nói. Mày từ từ, chờ tao gọi Cố Lương tới. Tao quản không được mày! Để anh mày tới quản mày!”

Ngoài cửa, Cố Lương và Dương Dạ hai mặt nhìn nhau.

Một lát sau, Dương Dạ nhỏ giọng nói: “Anh cảm thấy nếu dì nhỏ chơi kịch bản giết người bằng miệng lưỡi, chắc chắn sẽ cực kỳ xuất sắc.”

Cố Lương: “…”

Dương Dạ: “Dì quan sát chi tiết thật đấy. Tiếc là dì hơi sai một chút, sai giới tính.”

Cố Lương: “…………”

Cách ván cửa, giọng Đoạn Dịch tiếp tục truyền đến: “Được, không thành vấn đề, cứ gọi anh ấy tới. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng. Mẹ hiểu lầm con rồi. Con bắt nạn con gái nhà người ta? Mẹ tự nhìn lại tủ giày đi, thừa ra một đôi, nhưng nó là dép kiểu nữ hả?”

Lần này tiếng dì nhỏ tạm dừng khoảng mười giây, chợt cao vút: “Đoạn Dịch, đừng nói lời đồn ở công ty mày là thật! Mày… Mày chơi đàn ông phải không?!! Rốt cuộc là mày bắt nạt ai?!”

Đoạn Dịch không muốn tiếp tục kíc,h thích bà khi bà đang nổi giận, vì thế chỉ nói: “Chỉ là đồng nghiệp thôi… Bọn con…”

Tiểu dì: “Đừng nói với tao là mày quy tắc ngầm đàn ông cấp dưới!”

Đoạn Dịch: “…………”

Ngoài cửa, Cố Lương vịnh cửa nhà Đoạn Dịch, nhỏ giọng nói với Dương Dạ: “Có vẻ lúc dì nhỏ tới nhà, Minh Thiên không có ở nhà. Còn tốt còn tốt. Anh ở đây canh chừng Minh Thiên, phòng ngừa cậu ta đột ngột xông vào. Em vào nhà trấn an dì nhỏ. Chắc là mấy ngày nay không tìm được Tiểu Dịch, nóng lòng quá nên mới nổi giận.”

Dương Dạ bổ sung một câu: “Cũng có thể là dượng nhỏ chọc giận dì. Chậc, nhà chúng ta đều bị vợ quản nghiêm.”

Cố Lương ngẫm nghĩ, nói: “Ừ, cũng đúng. Ôi, Tiểu Dịch cũng thế?”

Trầm mặc một lát, Dương Dạ hỏi anh: “Em cảm thấy Tiểu Dịch là…”

Cố Lương: “Ừ. Em nghĩ là vậy. Em họ giống kiểu người sẽ bị Minh Thiên quản nghiêm.”

Dương Dạ nhíu mày: “Không phải, em lầm rồi, ý anh là…”

Cố Lương nghiêm túc gật đầu một cái, ngữ khí nghiêm túc: “Em biết rồi, phân công hành động đi!”

Dương Dạ: “…………”

Đúng lúc này, cửa thang máy kêu “Đinh” một tiếng.

Cố Lương và Dương Dạ quay đầu lại, cửa thang máy hướng hai bên mở ra, Minh Thiên xuất hiện.

Minh Thiên mặc áo gió, dáng người phá lệ thon dài, đang kéo vali chuẩn bị bước ra ngoài, nhìn thấy tình huống trước cửa nhà Đoạn Dịch, mặt không khỏi lộ vài phần kinh ngạc.

Lúc này không ai nói chuyện, cửa nhà Đoạn Dịch lại không đóng, vì thế tiếng thang máy mở cửa vang lên cực kỳ vang dội, lọt vào tai dì nhỏ. Bà hỏi Đoạn Dịch: “Có người tới phải không?”

Dương Dạ nghe thế, lập tức xoay người vội bấm nút giữ thang máy, đẩy Minh Thiên vào, bản thân cũng đi vào thang máy, dùng sức ấn nút đóng cửa.

Cố Lương không hổ là chồng chồng lâu năm, phối hợp với anh ta vô cùng ăn ý. Trước khi dì nhỏ xuất hiện ở cửa nhà, Cố Lương đã lách mình vào nhà, đồng thời lưu loát đóng cửa lại, che kín mít không để dì thấy được cửa thang máy.

Trong nhà, dì nhỏ mới vừa đi đến cửa nhà tính ra ngoài xem thử, không ngờ Cố Lương bỗng xuất hiện, thiếu chút nữa đụng phải mình. Sửng sốt một chút, bà lui nửa bước, nói: “Ôi, Cố Lương con… Dì đang chuẩn bị gọi con tới.”

Cố Lương dõng dạc: “Con vừa đến. Cái đó…”

Dì nhỏ lập tức giữ chặt tay anh, trầm mặt nói: “Đúng vậy, dì có chuyện muốn nói với con. Tiểu Dịch…”

Cố Lương nghiêng đầu, đối diện Đoạn Dịch với cái mặt buồn bực kèm quả đầu ổ gà từ phòng ngủ đi ra. Đưa mắt ra hiệu với Đoạn Dịch, anh họ nói với dì nhỏ: “Dì nhỏ à, con vội vã tới đây vì muốn giải thích với dì. Gần đây Tiểu Dịch giúp tập đoàn nhà Dương Dạ chạy một dự án. Là con nhờ vả em ấy hỗ trợ. Dự án này cần làm gấp, cũng đặc biệt quan trọng. Chắc là em ấy bận quá nên quên, chưa kịp liên hệ báo với dì.”

Dì nhỏ chưa bao giờ nghi ngời lời Cố Lương.

Vì thế bà chỉ nhíu mày lẩm bẩm: “Ra là thế à…”

Cố Lương lại nói: “Bên Dương thị có điều kỹ thuật viên tới học hỏi em ấy. Bởi vì dự án thật sự quá gấp, cho nên họ ở nhờ nhà em ấy một khoảng thời gian. Hôm nay con tới đây là để cảm ơn Tiểu Dịch. Mấy hôm nay quấy rầy em ấy quá.”

Dì nhỏ tiếp lời: “Không sao không sao. Hai đứa là anh em thì quấy rầy cái gì?”

Đoạn Dịch nhanh mồm trách móc một câu: “Con nói mẹ rồi, mẹ hiểu lầm con trai mẹ quá đáng! Chắc chắn con không phải do mẹ đẻ ra! Anh họ mới là con trai ruột của mẹ!”

Dì nhỏ lườm Đoạn Dịch trắng mắt: “Tao ước gì Cố Lương là con ruột tao đẻ ra. Tao đẻ mày? Chẳng khác gì đẻ cái chày gỗ!”

Cố Lương nháy mắt Đoạn Dịch: “Đi rửa mặt đi. Giữa trưa anh mời em và dì ăn bữa cơm.”

Dì nhỏ muộn màng nhớ ra, hỏi Cố Lương: “Dương Dạ đâu? Có khi nào nó bỏ con ở lại ăn cơm à?”

Cố Lương lấy di động nhắn tin cho Dương Dạ, mặt không đổi sắc nói: “Anh ấy… anh ấy đang họp ở công ty. Lát nữa con sẽ hỏi anh ấy có thể tới hay không.”

Giờ phút này, trong thang máy.

Dương Dạ liếc cái vali size lớn của Minh Thiên. “Cậu…”

“Về nhà lấy hành lý. Anh Tiểu Dịch… có hơi không thoải mái.” trên mặt Minh Thiên không lộ biểu cảm gì đặc biệt, “Nên tôi để anh ấy nghỉ ngơi, tự về nhà lấy đồ.”

Tạm dừng trong chốc lát, Minh Thiên hỏi Dương Dạ: “Tình huống trong nhà thế nào?”

Dương Dạ: “Mẹ Đoạn Dịch tới. Tính ra cậu cũng hên, không chính diện gặp nhau.”

Sau một lúc lâu, Minh Thiên khẽ nhíu mi, hơi lo lắng hỏi: “Mẹ có thể chấp nhận anh Tiểu Dịch ở bên đàn ông không?”

Dương Dạ “Chậc” một tiếng: “Chưa chi đã gọi mẹ?”

Minh Thiên nhìn anh ta: “Năm đó anh rể thuyết phục mẹ như thế nào? Có thể cho kiến nghị không?”

Dương Dạ: “…………”

Một lát sau, Dương Dạ nói lời thấm thía truyền thụ kinh nghiệm.

Minh Thiên suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Ừm. Tôi phải nghĩ biện pháp. Tình huống hai ta không giống nhau.”

Không biết Dương Dạ nghĩ đến cái gì, cười thầm. “Ờ. Tình huống không giống nhau. Cậu theo đuổi Tiểu Dịch cực lắm nhỉ?”

Minh Thiên nhíu mày nhìn Dương Dạ, thấy anh ta lắc đầu, nói: “Các cậu đi đến hiện tại đúng là không dễ dàng. Chúng tôi năm đó vẫn khá hơn nhiều. Lúc ấy Lương Lương theo đuổi tôi á… Ha ha, tóm lại, vừa ra khỏi đó, chúng tôi kết hôn ngay và luôn.”

Minh Thiên: “…………”

Thang máy sắp đến tầng hầm, Dương Dạ thấy Minh Thiên lấy di động, hình như tra cứu gì đó, biểu cảm bày mưu lập kế.

Dương Dạ không khỏi hỏi: “Này, cậu…”

“Ừm. Để tôi lên kế hoạch bước đầu tiên nên làm như thế nào.” Minh Thiên “lạch cạch” bấm hai lần, “Anh nhắc nhở tôi. Tôi phải mau chóng hành động, tranh thủ sớm ngày kết hôn với anh Tiểu Dịch.”

Dương Dạ: “………………”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố