Nhà Tiên Tri Được Chọn

Lượt đọc: 6664 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

Dưới cây đào, suối nước nóng óng ánh màu phấn hồng.

Đổng Tuyên che ngực nhìn Minh Nguyệt, bởi vì còn chưa phản ứng lại, cho nên vẫn ngơ ngác như nằm mộng. Hắn mơ màng lẫn chút khiếp sợ hỏi Minh Nguyệt: "Vì sao? Cậu... có ý gì?"

"Xin lỗi." Minh nNguyệt thu trường kiếm, dùng ngữ khí bình tĩnh nói, "Tôi nghĩ ngài nên ở lại nơi này."

Đổng Tuyên giờ mới phản ứng lại.

Thân thể đau đớn và bị Minh Nguyệt phản bội, hắn hoàn hồn.

Hắn phẫn nộ nhìn về phía Minh Nguyệt, nhưng cơ thể đau đơn cùng cảm giác sắp hôi phi yên diệt làm hắn hét không ra tiếng, vì thế giọng điệu chất vấn mang theo hận ý nhỏ xíu như muỗi kêu.

"Chỉ có vũ khí chứa sức mạnh Diêm Vương mới có thể gây thương tích lên cơ thể Diêm Vương. Lúc ấy cậu nói vậu vì ta, phản bội Dư Khâm... Cậu nói Dư Khâm muốn dùng Diêm Vương tiên giết cậu, cho nên cậu mượn ta kiếm đối phó hắn..."

"Thì ra, thì ra cậu mượn kiếm, là để giết ta?"

"Chắc gì tôi sẽ giết ngài. Ngài xem, có người tới cứu ngài kìa?"

Nói những lời này, Minh Nguyệt nghiêng tai lắng nghe.

Ý bảo Đổng Tuyên có tiếng bước chân cấp tốc chạy về phía suối nước nóng, Minh Nguyệt lại nhìn hắn nói: "Tôi thấy cơ chế thẩm phán ở địa ngục khá hợp lý. Phạm sai lầm, phải bị phạt. Ngài hại nhiều mạng người như vậy, nên trả giá đại giới."

"Còn tôi... Tôi cho rằng bản thân không phạm phải sai lầm gì lớn. Trước đây tôi đã chịu hình phạt quá mức khắc nghiệt. Đổi thành thời gian nhân gian, mỗi ngày bị đè thành thịt vụn, rồi chịu đau đớn xương thịt ráp lại...Tôi đã chịu loại tra tấn này suốt một ngàn năm. Tôi cảm thấy, những trừng phạt đó đã đủ xóa bỏ tội tôi phạm phải trong khoảng thời gian này."

"Cho nên một mình cậu tiếp tục đối đầu với Dư Khâm. Cậu định quay về cho hắn quản? Ai biết tội cậu phạm phải sẽ bị phạt hay được thưởng?"

"Cậu muốn ném ta cho Dư Khâm?" Nghĩ đến hình phạt đáng sợ nào đó, trong mắt Đổng Tuyên tràn ngập chán ghét, sau đó nhíu mày nhìn Minh Nguyệt, "Cậu... Từ từ, cậu muốn làm công thần đúng không? Ha ha ha..."

Hơi thở mong manh cười vài tiếng, Đổng Tuyên buồn cười mà nhìn về phía Minh Nguyệt. "Ta biết rồi! Cậu thọc một dao sau lưng ta, là vì tranh công với Dư Khâm? Hừ, cậu không muốn đi đến vũ trụ mới, cậu sợ hãi, đổi ý, nhưng ở lại địa ngục sẽ phải chịu trừng phạt... Cho nên cậu muốn bắt ta, lập công chuộc tội?!

"Ta nói cho cậu biết, tam ca của ta không đời nào vì chút công trạng mà giảm bớt trừng phạt! Hắn máu lạnh vô tình giống tất cả mọi người ở địa ngục này! Bọn họ không có trái tim! Bọn họ không nói nhân tình! Cậusẽ hối hận Minh Nguyệt. Cậu nhất định sẽ hối hận..."

Đổng Tuyên phẫn nộ nói xong thì mất hết sức lực, không khỏi xụi lơ trên mặt đất.

Minh Nguyệt thở dài một hơi. "Aizz, ngài nói đúng. Người địa ngục quá mức vô tâm vô tình. Nếu tôi ở lại chắc chắn sẽ hối hận. Thế nên..."

Khẽ mỉm cười, Minh Nguyệt nói: "Ai nói tôi muốn ở lại? Tôi giao ngài cho Dư Khâm. Tự tôi có thể rời đi mà."

Đổng Tuyên không hiểu nổi Minh Nguyệt.

"Cậu bỏ tôi lại, một mình đi tới vũ trụ mới? Cậu bị điên, cậu điên rồi. Cậu không nghe Thi Hồ nói hả? Nơi đó Hồng Mông chưa khải, cái gì cũng không có. Nơi đó chỉ có một vùng hư vô. Cậu sẽ cô đơn mà chết! Không ai nói chuyện cùng, không có... Khụ khụ... Cậu sẽ hối hận Minh Nguyệt. Ta thấy cậu điên rồi..."

"Nếu nơi đó chỉ có hư vô và an tĩnh... Quá hợp ý tôi."

Trong lúc Minh Nguyệt nói chuyện cùng Đổng Tuyên, hắn ta lấy ra một bút vẽ, vẽ giữa không trung một thang trời.

Thang trời từ suối nước nóng kéo dài lên trời, dừng ngay lối vào cửa lặp, nhìn thoáng qua rất khó đếm được rõ ràng số bậc thang.

Thang trời thành hình, Minh Nguyệt không chút do dự bước chân lên.

·

Đế Huyền nhai.

Vô số u hồn bị cầm tù tại đây, ánh sáng linh hồn đang ảm đạm dần.

Trung tâm hệ thống bên cạnh cách đó không xa, toàn bộ nhân viên bảy điện biến mất, thay thế bận rộn ở chỗ này là người tam điện do Dư Khâm dẫn tới.

Dư Khâm không chuyên về khoa học kỹ thuật, vì thế phái thủ hạ đắc lực nhanh chóng điều tra tình huống nơi này. Lúc này hắn ta vừa ngeh cấp dưới báo cáo, vừa thâm trầm nhíu mi.

Địa ngục xây dựng trò chơi, thật ra là tạo một không gian độc lập, hoặc duy độ.

Hiện tại không gian này đã mất kết nối với thế giới bên ngoài. Người bên trong ra không được, người bên ngoài vào không được.

Thậm chí Dư Khâm cũng không thể liên hệ với hóa thể của mình, không biết thế giới trò chơi đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết mình ở trong có từng chất vấn mục đích Minh Nguyệt phản bội hay không.

Dư Khâm âm trầm đang tự hỏi, thình lình nghe thấy trong đám người truyền đến tiếng kêu kinh ngạc. Dư Khâm ngẩng đầu, liền nhìn thấy trên bầu trời đêm giữa sườn núi cách đó không xa xuất hiện một hình tròn, trông giống khe nứt không gian.

Ý thức được điều gì, Dư Khâm dùng sức nắm chặt Diêm Vương tiên, lập tức triệu tọa kỵ chạy tới sườn núi.

Địa ngục quy định không được ở địa bàn Diêm Vương khác sử dụng công cụ phi hành hoặc tọa kỵ. Nhưng trước mắt Dư Khâm không rảnh quan tâm.

Ba phút sau, hắn ta cưỡi bạch ưng bay đến giữa không trung.

Dư Khâm trơ mắt nhìn Minh Nguyệt cầm một vật màu bạc lớn bằng bàn tay, đưa lưng về phía mình đi tới vết rách trên bầu trời.

Hắn ta mặc áo bào trắng tới gần bóng đêm, quả thực giống ánh trăng bị người ta hái xuống muốn quay trở lại trời đêm.

Đáng tiếc, địa ngục không ngày nào có trăng.

Dư Khâm nhanh chóng sai bạch ưng đuổi theo Minh Nguyệt, bạch ưng lại đâm phải màng chắn vô hình giữa không trung.

Đột nhiên bị chặn đường, bạch ưng xoay một vòng mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.

Cũng ở ngay lúc này, Dư Khâm chú ý tới khác thường, nhìn thoáng qua suối nước nóng.

Hắn ta thấy Đổng Tuyên nằm trên mặt đất, nửa quần áo bị nhiễm đỏ.

Thủ hạ Đổng Tuyên – Bạch Phượng kinh hoảng thất thố, một tay đỡ bả vai Đổng Tuyên, một tay đặt lên ngực Đổng Tuyên truyền năng luợng linh hồn, giữ cho hắn không hồn phi phách tán.

Đổng Tuyên bị thương quá nặng, dưới tình huống này, Bạch Phượng bỏ qua Minh Nguyệt, không tìm hắn ta báo thù, trước hết nghĩ biện pháp giữ mạng Đổng Tuyên.

Để ba người chuẩn bị rời khỏi địa ngục, đi đến vũ trụ mới, bảy điện đã cài đặt màng bảo vệ trong phạm vi nhất định.

Màng chắn này là vật bảo mệnh Diêm Vương, mỗi Diêm Vương điện đều có, chỉ có thể do Diêm Vương tự tay khởi động.

Cho nên màng chắn chắc chắn là do Đổng Tuyên mở ra, chứ không phải Minh Nguyệt.

Nhưng hiện tại Đổng Tuyên ngã trên mặt đất, nhìn như sắp chết, Bạch Phượng vì giữ mạng Đổng Tuyên, ở lại cứu chữa cho Đổng Tuyên, không rảnh đuổi theo Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt lợi dụng màng chắn của Đổng Tuyên ngăn trở Dư Khâm, sau khi phản bội Đổng Tuyên, mượn vết thương trên người Đổng Tuyên vây khốn Bạch Phượng.

Dù là Dư Khâm hay Bạch Phượng, đều không thể ngăn cản Minh Nguyệt. Minh Nguyệt thoải mái thuận lý thành chương, một mình đi qua cửa lặp, đến một vũ trụ mới.

Trong khoảng thời gian ngắn, Dư Khâm hiểu rõ tình hình.

Không phải không thể phá hủy màng chắn, nhưng cần phí một khoảng thời gian không ngắn.

Chờ Dư Khâm mở được màng chắn, Minh Nguyệt đã vào cửa lặp.

Vì thế Dư Khâm từ bỏ ngăn cản.

Hắn ta khống chế bạch ưng bay song song thao màng chắn, đuổi lại gần bóng dáng Minh Nguyệt.

Bởi vì mất liên hệ với hóa thể, Dư Khâm không biết một bản thân khác đã hỏi Minh Nguyệt cái gì.

Vì thế giờ phút này hắn ta hỏi lại lần nữa: "Thì ra mọi việc cậu làm vì muốn đi đến vũ trụ mới. Vì sao?"

Minh Nguyệt không quay đầu lại, ngữ mang ý cười trả lời: "Đến vũ trụ mới làm Bàn Cổ khai thiên tích địa. Đến lúc đó tôi sẽ là Thần Sáng Thế vĩ đại nhất. Tôi sẽ đứng ở đỉnh cao quyền lực. Cảm giác có vẻ rất tốt?"

Trong giây lát một hỏi một đáp, bước nột nấc thang trời, Minh Nguyệt đã tới trước cửa lặp.

Cửa lặp tối om như một xoáy nước đáng sợ, không biết sẽ đưa người tới nơi nào.

Trong mắt Dư Khâm, bóng lưng Minh Nguyệt tựa như ánh trăng trở về bầu trời. Ánh trăng ấy sắp bị thế giới đen nhánh cắn nuốt, không bao giờ trở về.

Không còn thời gian để trầm mặc, Dư Khâm hỏi nhanh một câu: "Cậu không dám quay đầu lại nhìn tôi lần cuối?"

Trong bóng đêm, trên thang trời, bước chân Minh Nguyệt tạm dừng, sau đó tiếp tục đi tới phía trước.

"Không cần."

Đây là câu cuối cùng Minh Nguyệt để lại cho Dư Khâm.

Giọng nói rơi xuống, Minh Nguyệt đi vào biển sâu, tới một vũ trụ mới, không hề quay đầu lại.

Không ai biết vũ trụ mới sẽ rực rỡ nhiều màu như thế giới này, hay chỉ có an tĩnh và hư vô vô tận.

Cánh cửa khép lại, ánh trăng biến mất.

Bầu trời đêm một lần nữa khôi phục màu đen không ánh sáng, đó là địa ngục vĩnh hằng.

Bạch ưng chở Dư Khâm ngừng giữa không trung.

Dưới chân là suối nước nóng bốc hơi ấm cùng hoa đào nở rộ, xa xa đế huyền nhai là vô số u linh đang ở giãy giụa cầu sinh.

Dư Khâm nhớ lại, tại thất điện, Cố Lương đã trả lời mình:

"Lúc ấy tôi bị nhốt ở địa ngục làm công miễn phí cho ngài ba năm, rất muốn về nhà. Minh Nguyệt không hiểu tôi. Anh ta cho rằng tất cả mối quan hệ người với người trên đời này đều là một loại trói buộc. Từ bé đã bị mẹ ruột khống chế, vào địa ngục bị ngài quản chế... Cho nên tôi cho rằng anh ta muốn thoát khỏi sự khống chế của mọi người. Giống như là..."

"Giống như tuy một tay sáng lập TheMoon, nhưng về sau tổ chức đòi hỏi ngược lại anh ta. Rất nhiều người trở thành giáo đồ của anh ta, muốn lấy được quyền lực, tài phú, kỹ thuật, mọi thứ từ anh ta. Đây cũng là một loại khống chế biến tướng. Anh ta cảm thấy bản thân không được giải thoát."

"Vậy nên Minh Nguyệt nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng. Anh ta chết, từ nhân gian xuống địa ngục. Có lẽ thứ anh ta muốn nhất... Là tự do. Không bị ai trói buộc nữa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố