Cửa ra vào của căn hộ chỉ khép hờ.
Genko đứng quan sát nó trong giây lát. Ông biết đây có thể là một cái bẫy. Bunny có thể dàn dựng tất cả để dụ ông đến đây và kết liễu ông.
Nếu kết cục là như thế thì tốt thôi.
Ông thận trọng đẩy cửa bằng tay trái, tay phải chĩa súng sẵn sàng. Bên trong căn hộ khá tối, chỉ có nguồn sáng duy nhất hắt vào từ những bảng hiệu gắn đèn ở ngoài đường. Genko có một cây đèn pin, nhưng lúc này ông tạm cất nó trong túi áo khoác.
Ông bước vào nhà và lập tức kiểm tra các điểm mù trong hành lang để tránh bị phục kích. Sau đó, ông chậm rãi tiến vào phòng khách.
Trong nhà im lặng hoàn toàn. Máy điều hòa đã tắt, cái nóng thật bức bối. Chiếc sofa và tấm thảm màu trắng, những món đồ sơn mài đen bóng, bầy kỳ lân. Dù không có dấu hiệu rõ ràng nào, Genko biết có chuyện kinh khủng đã xảy ra. Ông có thể cảm nhận được năng lượng tiêu cực trong không khí, tựa như tĩnh điện trên quần áo vậy.
Genko tiếp tục đi vào phòng ngủ. Thứ đầu tiên mà ông nhận thấy ngay lúc bước vào là mùi hăng chua xộc thẳng vào mũi, không thể nhầm lẫn vào đâu được. Máu đã thấm ướt thảm sàn sau khi chảy từ trên giường xuống.
Linda nằm bất động trong bóng tối.
Genko đến bên chị, cẩn thận đề phòng một sự tấn công bất ngờ. Linda nằm ngửa, trần truồng, bụng bị đâm nhiều nhát dao. Đôi mắt trừng trừng của chị vẫn còn nguyên vẹn sự sợ hãi. Ông cầm tay Linda và kiểm tra. Không còn mạch. Ông cúi xuống áp tai vào ngực chị.
Chừng nào còn không khí trong phổi, ông nhủ thầm. Nhưng người bạn của ông đã không còn thở nữa rồi.
Genko cảm thấy muốn khóc. Làm sao chuyện này có thể xảy ra được? Tay và chân chị đầy những vết thương. Dấu hiệu cho thấy chị đã không đầu hàng ngay mà chống cự quyết liệt. Genko cảm thấy tự hào về chị. Trên bàn đầu giường, ông nhìn thấy chiếc ví và điện thoại của mình, những thứ bị lấy mất từ lúc ở trang trại Wilson. Bunny không cần đến chúng nữa. Hắn đã lấy đi người duy nhất không coi ông như cỏ rác. Người duy nhất từng yêu thương ông.
Ông vớ lấy điện thoại, nhưng ngay khi đang bấm số khẩn cấp, mắt ông bỗng bắt gặp con mắt điện tử mà tên sát nhân đã dùng để quay lại cảnh ân ái: Chiếc webcam vẫn đang nằm dưới sàn. Sao hắn lại bỏ nó ở đây? Genko tự hỏi phải chăng Bunny đang quan sát ông vào lúc này. Vai trò đã được hoán đổi, con quái vật trở thành người xem.
Tai ông bỗng nghe thấy một tiếng động.
Âm thanh gọn gàng, như một cú đập. Ông không hề tưởng tượng, rõ ràng ông đã nghe thấy nó. Tiếng động phát ra từ đầu kia của căn hộ. Nơi duy nhất ông chưa kiểm tra là nhà bếp và phòng tắm.
Genko giơ tay tới trước để cho khẩu súng dẫn đường và tiến ra hành lang. Ông dừng bước bên cạnh cửa bếp và chờ vài giây xem tiếng động có vang lên tiếp hay không. Sau đó ông lao vào. Không có ai cả. Ông lại tiếp tục đi về phía phòng tắm. Đã từng nhiều lần ở chơi nhà Linda, ông biết nó rất rõ. Ông cố gắng nhớ cách bố trí của nhà tắm. Nó không quá rộng và có một bồn tắm. Cửa nhà tắm đang khép hờ. Ông tiến đến gần và một lần nữa dỏng tai nghe ngóng.
Ông có thể cảm nhận được sự hiện diện của con người.
Genko vươn tới nắm đấm cửa, nhưng ngay lúc đặt tay lên đó, ông nhận thấy nó trơn nhẫy. Máu dính đầy trên đó. Quả tim bệnh tật của ông phát đi những tín hiệu rõ ràng – ông không nghĩ mình có thể chịu được sự căng thẳng này. Ông phải trấn tĩnh lại và tìm hiểu xem có gì phía sau cánh cửa, nhưng ông cần một sự đánh lạc hướng.
Cây đèn pin.
Genko lấy nó ra khỏi túi và cầm nó cùng với khẩu súng. Rồi ông đếm nhẩm tới ba, đạp cửa và lập tức chĩa súng vào trong phòng tắm, đồng thời bật đèn pin để làm đối phương lóa mắt.
Phải mất vài giây ông mới nắm bắt được cảnh tượng trước mắt.
Thỏ Bunny đang nằm gục dưới sàn, trần truồng, lưng dựa tường, một cánh tay đặt trên bồn cầu, con dao dùng để giết Linda cắm vào bụng. Con quái vật đang chảy máu rất nhiều. Chỉ có những tiếng thở khò khè khó nhọc phát ra từ bên trong lớp mặt nạ. Linda không chỉ tự vệ, Genko nghĩ thầm. Cô đã làm kẻ tấn công bị thương nặng.
Nhưng như vậy chưa đủ. Ông cảm thấy ghê tởm trước viễn cảnh hung thủ có thể thoát chết. Cơn cuồng giận khiến ông quyết định kết thúc điều mà Linda đã bắt đầu. Ông sẽ không phải trả giá cho hành động này. Họ có thể làm gì với mình được chứ? Truy tố à? Họ thậm chí không cần phải đưa ông ra tòa: Một thứ công lí còn cao hơn thế và không thể lay chuyển đã kết án ông rồi. Genko tiến thêm một bước về phía con quái vật và nhắm bắn:
“Bỏ cái mặt nạ chết tiệt đó ra.” Ông nói. “Tao muốn nhìn thấy mặt mày.”
Con thỏ thoạt đầu không nhúc nhích. Thế rồi, đầy khó nhọc, một cánh tay giơ lên, nắm lấy đôi tai dài và kéo. Khi cái đầu thú dị hợm rơi ra, một khuôn mặt người xuất hiện. Chưa tới năm mươi tuổi, đúng như Genko đã dự đoán. Râu ria nhẵn nhụi, với một chiếc mũi có kích thước trung bình và xương gò má cao. Đôi mắt nâu buồn bã sâu hoắm khiến ông mủi lòng trong giây lát. Cái trán đã bắt đầu hói. Robin Sullivan, một con người tầm thường.
Nhưng Genko không dễ bị lừa mị. Mày và tao không giống nhau. Không bao giờ. Ông muốn giết chết hắn bằng tay không, rồi cắt tay chân hắn bằng con dao này. Nhưng thay vào đó, ông chỉ chĩa súng và tiến thêm bước nữa, chuẩn bị bóp cò.
Sullivan nhắm mắt lại, khuôn mặt rúm ró vì sợ, người run lẩy bẩy.
“Xin làm ơn… thả họ ra.”
Câu nói làm Genko ngạc nhiên. Hắn đang nói gì vậy?
“Tôi xin ông…” Người đàn ông van nài, nước mắt trào ra.
“Mày đang nói cái quái gì vậy? Tao không hiểu.” Ông nổi cáu. “Kết thúc rồi, Robin. Kết thúc thật rồi.”
“Tôi đã làm như được bảo… Giờ hãy thả họ ra.”
Genko sững người. Người đàn ông này đang mất máu. Nếu đó là một lời nói dối thì thật vô nghĩa. Một mối nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào trong đầu ông.
“Ai đó đã sai anh đến đây à?”
Người đàn ông giật mình. Có lẽ anh ta cũng tưởng mình đang nói chuyện với một kẻ khác.
Genko hướng đèn pin sang chỗ khác để anh ta có thể quan sát được khuôn mặt ông.
“Hắn là ai?” Ông hỏi, dù đã lường trước câu trả lời.
“Hắn đột nhập vào nhà chúng tôi. Hắn nhốt vợ và các con gái của tôi dưới hầm. Hắn bảo tôi làm theo lời hắn, nếu không vợ con tôi sẽ chết.”
Anh ta bật khóc. Cơn nức nở làm ngực anh ta phập phồng và máu ứa ra từ vết thương ở bụng.
Người đàn ông đang nằm dưới chân ông là ai?
“Anh sống ở đâu?”
“Khu Lacerville, nhà 10/22.”
Đó là một khu dân cư khá đẹp, với những ngôi nhà biệt lập dành cho người trung lưu. Đây có thể là một lời nói dối và Genko cảm thấy mình không nên tin người đàn ông này. Nhưng rồi ông hạ súng xuống, lấy điện thoại ra và gọi cho cảnh sát. Ông yêu cầu một chiếc xe cứu thương rồi nói thêm:
“Anh phải cử người đến ngay khu dân cư Lacerville, số nhà 10/22. Một phụ nữ và các con gái của cô ta đang gặp nguy hiểm tính mạng.” Genko chờ cho đầu dây bên kia ghi chép lại thông tin và tiếp lời. “Tôi cũng muốn anh nối máy cho tôi gặp hai đặc vụ Delacroix và Bauer. Bảo họ rằng Bruno Genko cần nói chuyện gấp với họ.”
“Hắn bịt mặt, nhưng tôi biết hắn…” Người đàn ông dưới sàn thì thào.
Genko tạm quên cuộc điện thoại và hỏi lại anh ta cho chắc:
“Anh vừa nói gì?”
Người đàn ông ngước lên nhìn Genko.
“Tôi biết hắn là ai.”