Ngươi Có Tiền, Ta Có Đao

Lượt đọc: 11810 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 20
cộng sự tiền và đao

❊ ❊ ❊

NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO

*

Một bữa sáng ăn đến thăng trầm, đợi Mục Trung và Mộc Hạ đều lĩnh mệnh rời đi, đã qua giờ tỵ, Lâm Tùy An cuối cũng đợi được Hoa Nhất Đường dời gót khỏi bữa tiệc, nhắm cơ hội chuồn đi.

Nhưng chân trước vừa bước ra cửa Hoa trạch, chân sau đã truyền đến giọng nói như ác mộng kia.

"Lâm Tùy An, sao không đợi ta cùng đi?"

Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt đi theo sau như gió, trên mặt còn treo nụ cười chói mắt.

Lâm Tùy An: "..."

Mấy tên công tử ăn chơi không phải là sự tồn tại vai không thể gánh tay không thể xách đi hai bước đã thở hồng hộc? Sao gã này lại khác loài như vậy?

"Ta trở về khách trạm lấy hành lý..."

Lâm Tùy An còn chưa dứt lời, quạt Hoa Nhất Đường gõ bốp vào lòng bàn tay, một người hầu xung quanh vù một cái chui ra, cung kính đưa lên một tay nải.

Lâm Tùy An: "..."

Vừa hay là hành lý của cô luôn.

Hoa Nhất Đường cười tủm tỉm nói: "Đêm qua ta đã sai người đi lấy về, ngươi nhìn xem bên trong còn thiếu cái gì không?"

Lâm Tùy An lạnh lùng nhận lấy, quần áo, túi tiền, đồ linh tinh đều ở đây, cô lấy Thập Tịnh Tập ra nhét vào trong ngực, vẫn nên mang theo bên người thì an tâm hơn.

Tôi tớ cung kính đứng sang một bên, hai tay giơ cao giống như một cái giá quần áo.

Lâm Tùy An: "..."

Mấy người có ý gì?

Tôi tớ: "Giúp Lâm nương tử đem về phòng."

Lâm Tùy An: "Không cần, ta..."

Hoa Nhất Đường cầm hành lý lên ném cho đám tôi tớ rồi phe phẩy quạt đi ra cổng lớn: "Từ phường Lưu Hoa đến cầu Khai Minh phải vòng qua phường Xuân Bạch, lại dọc theo đường Thông Dực đông sau dó một đường đi về phía nam, qua năm phường Thảo Hồng, hoa Tín, Vân Đông, Ỷ Nguyệt, Hậu Thu, đi bộ cần một canh giờ, lúc này xuất phát, đến trưa có thể ăn trưa ở Lưu Nguyệt lâu ở phường Trọng Yên, món cá xắt lát ở Lưu Nguyệt lâu là tuyệt nhất là Dương Đô nhất tuyệt, ngươi nhất định phải nếm thử."

Lâm Tùy An híp mắt: Anh ta quả nhiên đoán được cô muốn đi cầu Khai Minh để điều tra hiện trường vụ án.

Chỉ là điều này cũng không khó đoán, xem xét từ tình hình sáng nay thì Phùng thị tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, huống chi quá sở(*) của cô còn bị giam giữ ở phủ nha Dương Đô, cũng không thể rời khỏi Dương Đồ. Một khi còn chưa bắt được hung thủ thì thanh kiếm Damocles vẫn treo trên đầu, chỉ không biết lúc nào sẽ rơi xuống đầu cô thôi, tên thái thú Dương Đô kia không đáng tin chút nào, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên tự đi điều tra thì mới an tâm được, về phần Hoa Nhất Đường...

(*)Quá sở: này giống giấy lưu hành ấy.

Ánh mắt Lâm Tùy An xoay chuyển trên người Hoa Nhất Đường một vòng, người này hôm nay mặc một thân trường sam màu xanh nhạt, bên ngoài ba tầng lụa mỏng, không thêu hoa không có ngọc bội, nhìn cũng bình thường, nhưng lúc góc áo bị gió thổi qua, màu sắc của tấm lụa sẽ biến ảo theo ánh sáng, giống như cầu vồng sau cơn mưa.

Mang theo tên tắc kè bông này đi thì có khi chưa qua nửa canh giờ thì tin đồn Hoa gia Tứ Lang dẫn người đến hiện trường vụ án hủy diệt chứng cứ sẽ truyền khắp Dương Đô mất.

Hoa Nhất Đường bị Lâm Tùy An nhìn chằm chằm như vậy thì không khỏi cẩn thận kiểm tra trang phục của mình, hôm nay hắn cố ý thay bộ y phục Xuân sầu tửu kiêu, giày Phong hựu phiêu phiêu, quạt Vũ hựu sái sái, đến trâm cũng đổi thành tâm bạc thanh nhã rồi, đã hết sức khiêm tốn rồi mà.

"Mặc đồ này không ổn sao?" Hoa Nhất Đường hỏi.

Lâm Tùy An hai tay khoanh quanh ngực, lạnh lùng nhìn hắn.

"Chờ một lát, ta trở về đổi bộ khác." Hoa Nhất Đường vừa ra lệnh, chỉ trong thoáng chốc, trong Hoa trạch lại có hơn mười thị nữ tràn ra vây quanh Hoa Nhất Đường vội vàng đi vào trong cửa lớn, người tuy nhiều nhưng tốc đồ bước đi lại rất nhanh, Hoa Nhất Đường còn không quên hét to: "Chờ ta nhé, ta xong ngay đây! Chờ ta xong rồi cùng đi!"

Chờ anh cái khỉ á!

Lâm Tùy An quyết định quay đầu bỏ chạy, chạy ra khỏi phường Lưu Hoa, quay đầu lại nhìn thoáng qua, quả thực không thể tin được, cả phường Lưu Hoa lớn như vậy mà chỉ cho một hộ gia đình Hoa thị thì có thể tượng tượng được Hoa thị lớn đến mức nào. hoa phường lớn như vậy lại chỉ có một gia đình Hoa thị, có thể tưởng tượng được hoa trạch này lớn đến trình độ nào.

Ra khỏi cửa phường, vòng qua phường Xuân Bạc chính là nơi giao nhau giữa hay con kênh đông tây, đi qua cầu Thông Thiên, nhờ mấy lời dong dài của Hoa Nhất Đường lúc nãy mà Lâm Tùy An rất thuận lợi tìm được cầu Khai Minh.

Cầu Khai Minh là một cây cầu vòm đá năm lỗ, bên cạnh thân cầu mọc đầy cây thường xuân xanh mướt, mặt cầu rộng hơn ba mươi thước, trên cầu xe cộ qua lại nhộn nhịp, đầu người nhúc nhích, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi án mạng đêm qua. Thân cầu nằm ở giữa phường Trọng Yên và phường Doanh Minh, con phố đối diện chật ních người bán hàng rong và thực khách, phóng mắt nhìn lại thì tất cả đều là bán đồ ăn, chỉ riêng quầy bán bánh Hồ đã có năm sáu quán, treo những tấm biển đầy màu sắc, không ít chủ quán đều là người Hồ, tiếng quát tràn ngập phong tình kỳ lạ, chỉ thiếu việc cầm đàn lên tấu một khúc nhạc Hồ nữa mà thôi.

Đứng ở đầu cầu Khai Minh, ngẩng đầu có thể nhìn thấy trong phường Trùng Yên có một tòa nhà cao ba tầng, trên lầu treo đèn lồng trúc thanh nhã, mặt trên viết hai chữ "Lưu Nguyệt", nói vậy thì đây hẳn là Lưu Nguyệt lâu trong lời Hoa Nhất Đường rồi.

Sông Tào đang trong thời gian cao điểm vận chuyển hàng, từng chiếc thuyền xuyên qua gầm cầu, tất cả thuyền bè gần như đều đi về phía tây, Lâm Tùy An bò người lên lan can cầu nhìn lại, dưới nền cầu phía đông dường như có thứ gì đó khiến cho bọn họ kiêng kỵ.

Lâm Tùy An đi theo bờ sông xuống đáy cầu, cỏ dại mọc um tùm bên bờ sông, cỏ cao hơn nửa người, tầm mắt không rõ, Lâm Tùy An sờ đến nền cầu phía tây, trong bụi cỏ phát hiện một bàn thờ nho nhỏ bày biện điểm tâm trái cây đơn giản, một cái lư hương nhỏ, trong lò cắm nửa đoạn hương dây lạnh lẽo, còn có một chồng tiền giấy vàng đè dưới tảng đá.

Có người cúng cho Nghiêm Hạc ở đây, xem quy mô tế đàn hẳn là không phải Nghiêm gia, ước chừng là thương hộ gần đây lập lên để tránh tà. Nói vậy thì đây hẳn là hiện trường phát hiện thi thể Nghiêm Hạc.

Cỏ trong vòng năm mét vuông xung quanh bàn thờ đều bị giẫm lộn xộn, Lâm Tùy An kéo rất lâu mới nhặt được nửa đoạn lá cỏ, trên mặt lá dính tạp chất màu đỏ đen, nghiên cứu nửa ngày cũng không cách nào phán đoán có phải là máu hay không.

Ngay phía trên bàn thờ chính là cầu Khai Minh, dưới gầm cầu và nền cầu mọc đầy rêu xanh, tỏa ra mùi tanh, ngồi xổm ở bàn thờ nhìn xuống dòng sông, cỏ dại mọc đầy và bị che kín, đầu người ném ở đây, thuyền đi ngang qua rất khó phát hiện, dọc theo bờ kè nhìn lên trên, cỏ bị đạp lộn xộn, không ít chỗ còn dính bùn đất, hẳn là dấu vết nhiều người chạy xuống đê sông lưu lại, lòng Lâm Tùy An hơi chùng xuống, dấu chân và dấu vết nơi này đều bị đám Bất Lương phá hủy, tám phần là không tìm được manh mối vốn có rồi.

Lâm Tùy An lại đi thêm hai vòng dưới gầm cầu, không thu hoạch được gì mới trèo lên đê sông, trên đường Thông Linh tiếng người nói huyên náo, trên cầu Khai Minh xe ngựa qua lại như mây, trong sông Tào trước sau vẫn rất nhộn nhịp, thế giới này vẫn rực rỡ dưới ánh mặt trời, cuộc sống vẫn tiếp diễn như cũ.

Lâm Tùy An hơi hoảng hốt, đột nhiên nhớ tới một câu.

[Người chết đèn tắt, trái đất vẫn tiếp tục quay]

Lâm Tùy An vỗ lên mặt mình cho phấn chấn tinh thần rồi vào phường Trọng Yên đi dạo, cửa hàng nơi này cũng không nhiều, phần lớn là nhà cửa, cách cửa phường không xa có một căn nhà đặt bảng cho thuê, Lâm Tùy An không khỏi nhìn thêm hai lần, tiền thuê một tòa nhà nhỏ ước chừng năm trăm văn một tháng, quả nhiên là Dương Đô, giá nhà khiếp thật.

Tiếng la hét của người bán hàng rong trên phố truyền tới, Lâm Tùy An rẽ ra cửa phường đi vào phố phường, đi vòng quanh giữa các người bán hàng rong, chọn một chủ sạp mì mua hai cái bánh Hồ, nhân lúc trả tiền giả vờ tán gẫu vài câu: "Nghe nói tối hôm qua lên cầu Khai Minh xảy ra chuyện?"

Chủ quán là một ông chú người Hồ mắt sâu mũi cao, yên tĩnh gói bánh Hồ xong, không thèm để ý đến câu hỏi của Lâm Tùy An, Lâm Tùy An gãi gãi ót, lại nhỏ giọng hỏi một câu: "Nghe nói có người phát hiện một cái đầu người ở dưới gầm cầu."

Theo lý mà nói tin tức hot như vậy thì hẳn là ai cũng sẽ xúc động mà tán gẫu đôi câu, nhưng ông chú người Hồ kia chỉ là vén mí mắt lên nhìn Lâm Tùy An một cái, sau đó vẫn không nói gì.

Dân sợ xã hội như Lâm Tùy An quyết định đánh trống bỏ cuộc, nhận lấy bánh Hồ chuẩn bị rút thì đúng lúc này, ông chú người Hồ kia lại đột nhiên thốt ra một câu: "Vạn nước ngàn non cũng chỉ một chữ tình."

Lâm Tùy An: "Hả?"

Ánh mắt ông chú người Hồ sáng quắc nhìn chằm chằm cô... Thiên Tịnh bên hông, lại nói một lần nữa: " Vạn nước ngàn non cũng chỉ một chữ tình."

Đó là ám hiệu sao!

Da đầu Lâm Tùy An tê dại, ánh mắt vội nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện không biết từ khi nào ánh mắt của đám người bán hàng rong đều tập trung ở trên người cô, ánh mắt ai nấy đều hung ác, như đám sói hoang bao vây.

Lâm Tùy An lui ra sau nửa bước, do dự mơ hồ nói một câu: "Ta được...ngươi được.... mọi người đều được?"

Sắc mặt ông chú người Hồ thay đổi, nói một câu ngoại ngữ nghe không hiểu, thoáng chốc tất cả chủ quán hàng rong trên đường xách nồi, xách xẻng, cầm thìa cơm trong miệng hét ầm vọt về phía Lâm Tùy An, người đi đường và thực khách trên đường đều sợ đến ngây người, Lâm Tùy An cũng sợ ngây người, mắt thấy ông chú người Hồ chuẩn bị ném một cái bánh Hồ mới nướng xong lên mặt mình, cơ chế khẩn cấp lập tức khởi động, Thiên Tịnh ra khỏi vỏ, cắt bánh hồ thành bốn phần bằng nhau, một giây sau, một muỗng canh nóng hổi hắt tới, còn có bột mì, hành hoa, bột gia vị... Hay rồi, chắc coi cô là cái nồi bánh hấp luôn rồi.

Lâm Tùy An không dám đánh nên xách Thiên Tịnh lên chạy như điên, dọc theo phố Thông Đật Đông tìm chỗ đông người chui vào, đám người bán hàng rong phía sau nói oa oa gì cô chẳng hiểu, xuyên phường Thu Hậu phường Ỷ Nguyệt chạy vào phường Vân Đông, vòng đông vòng tây, cuối cùng cũng thoát khỏi đám truy binh đằng sau, hoảng hốt đến chảy mồ hôi hột. Nhưng cô còn chưa kịp thở dốc thì đột nhiên một cơn gió sướt qua vai trái Lâm Tùy An, Lâm Tùy An kinh hãi vung tay bắt lấy thứ vừa đánh tới, chợt nghe một tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau đó là cái bóng xẹt một đường parabol trên không trung rồi đập xuống đất, khói bụi bốc lên xung quanh.

Thứ nằm trên mặt đất đau đến há miệng nhe răng, không phải là Hoa Nhất Đường đây ư.

Lâm Tùy An: Tên này nhảy từ đâu ra thế?!

Phường Vân Đông là khu dân cư, người cũng không nhiều, nhưng gây ra động tĩnh lớn như vậy nên cũng khiến cho không ít người chỉ trỏ, Hoa Nhất Đường mở nửa con mắt nhìn tình huống xung quanh, phản ứng đầu tiên của hắn thế mà lại là dùng quạt che mặt mình lại.

Lâm Tùy An: "..."

"Mau kéo ta dậy!" Hoa Nhất Đường nói khẽ.

Lâm Tùy An kéo hắn đứng dậy, Hoa Nhất Đường một tay vịn thắt lưng, một tay vẫn cố sức che mặt mình, miệng liên tục giục cô: "Mau đi nhanh mau đi nhanh!"

Lâm Tùy An kiên trì đỡ Hoa Nhất Đường chui vào trong một con hẻm nhỏ không người, lúc này Hoa Nhất Đường mới thở phào nhẹ nhõm: "May mà hôm nay tôi ăn mặc mộc mạc, nếu không bị nhận ra sẽ mất mặt lắm!"

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã có tiếng đứt quãng truyền vào:

"Vừa rồi là Hoa gia Tứ Lang sao?"

"Chính là hắn rồi!"

"Người ăn mặc hoa mỹ như vậy ở Dương Đô ngoại trừ Hoa gia Tứ Lang ra thì còn ai nữa?!"

"Quả nhiên là Hoa gia Tứ Lang, ngã dập đít thôi cũng đẹp nữa!"

"Muốn nhìn hắn ngã một lần nữa ghê!"

Lâm Tùy An: "..."

Lỗ tai Hoa Nhất Đường đỏ bừng, dùng quạt che mặt ngồi xổm ở góc tường, người cao lớn như vậy mà rụt vai rụt cổ thành một cục nhỏ bé xíu.

Lần này Lâm Tùy An cũng thấy ngại, do dự một lát mới bước lên vỗ vỗ bả vai Hoa Nhất Đường: "Xin lỗi, vừa rồi ta, khụ, xin lỗi!"

Bả vai Hoa Nhất Đường khẽ run rẩy, giọng nói cực kỳ tủi thân: "Ta chỉ muốn chào hỏi thôi, sao lại quật ngã ta, ta đau lắm..."

Lâm Tùy An gãi ót: "Xin lỗi."

"Quần áo của ta bẩn cả rồi..."

"......"

"Sau này ta không có mặt mũi nào gặp mặt người khác rồi..."

"......"

"Sao cô lại vứt cộng sự lại mà đi một mình, đau lòng ghê."

Lâm Tùy An ngạc nhiên: "Chúng ta trở thành cộng sự khi nào hả?"

Hoa Nhất Đường giương mắt nhìn Lâm Tùy An, từ phương hướng này nhìn qua, ánh mắt của hắn cực kỳ to, dưới hàng lông mi lấp ánh nước nhìn đáng thương vô cùng: "Chúng ta cùng vào sinh ra tử, cùng nhau ăn sáng, cùng nhau điều tra vụ án mà chưa tính là cộng sự nữa sao?"

Cuối câu hắn còn kéo thật dài ra.

Lâm Tùy An: "..."

Biểu cảm của anh ta là sao? Sao giống như cô là người vứt bỏ anh ta giữa đường thế.

"Ôi chao, trách ta, việc trọng đại thế này ta nên bàn bạn kỹ càng với ngươi trước." Hoa Nhất Đường đứng lên, ôm quyền nghiêm túc nói: "Lâm Tùy An có nguyện cùng ta hợp tác điều tra vụ án này không?"

Không muốn. Lâm Tùy An thầm nói, sao cô cứ cảm giác trên người của con người này toàn chứa thành phần nguy hiểm.

"Ta mặc dù gánh trên mình vinh hoa phú quý, thế nhưng thân thể gầy yếu, múa đao múa kiếm thực sự không phải thế mạnh của ta, võ nghệ ngươi siêu quần, tính tình lại kiên nghị chính trực, thật sự là một anh hùng cái thế." Hoa Nhất Đường tiếp tục chém: "Ta có tiền, ngươi có đao, nếu như hai chúng ta có thể hợp tác với nhau, về sau nhất dịnh sẽ vang danh bốn bể!"

Hoa Nhất Đường nói rất thành tâm, Lâm Tùy An không khỏi bắt đầu phân tích,

Cô là một người xuyên không đến, thực sự không quen thuộc với nơi này, dựa vào năng lực của bản thân để phá án thì thực sự là khó càng thêm khó. Hoa Nhất Đường lại thuộc hạng dân anh chị ở đây, có nhân mạch có quan hệ, trọng điểm là hắn còn giàu có nữa, tổ đội đánh quái với hẳn quả thực là một phương án tối ưu.

Còn về sau này... đợi chuyện này kết thúc thì lập tức rời đi, đường rộng trời cao, thích đi đâu thì đi, né ra cái hào quanh nhân vật chính của anh ta ra là được.

"Ý của ngươi thế nào?" Yết hầu Hoa Nhất Đường lăn lên lăn xuống không ngừng, cổ phủ một tầng mồ hôi mỏng, càng làm nổi bật vẻ mặt nghiêm túc.

"Không phải ngươi muốn mời ta đến Lưu Nguyệt lâu ăn cá xắt lát sao?" Lâm Tùy An nói: "Sao còn chưa đi?"

Ánh mắt Hoa Nhất Đường sáng lên: "Ngươi đồng ý rồi?"

"Chi phí điều tra sau này đều do ngươi chịu trách nhiệm."

Hoa Nhất Đường nở nụ cười thật tươi: "Đương nhiên rồi!"

13.7.2022

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »