Sau khi giao dịch hoàn tất, Lục Ly từng muốn thay đổi cách xưng hô của Hàn Trác đối với mình. Dù sao một cao thủ Nguyên Vương cao cấp mà lại gọi một Đại Nguyên Sư là tiên sinh, quả thực có chút không hợp lẽ thường.
Thế nhưng Hàn Trác lại bướng bỉnh một cách lạ thường, hoàn toàn không chịu nghe lời, thậm chí thái độ còn cung kính hơn cả lúc nãy. Điều này khiến Lục Ly vô cùng cạn lời, cuối cùng chỉ đành để mặc ông ta.
e rằng Lục Ly không thể ngờ tới, Hàn Trác đã sớm coi cậu là tương lai của Thủy tộc rồi.
Khi Nghiêm Diệp Miêu bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải sững sờ đến ngây người. Nghiêm Diệp Miêu và Hàn Trác quen biết đã trăm năm, tính cách cô độc, kiêu ngạo của người bạn già này ông hiểu rõ hơn ai hết. Đây là lần đầu tiên ông thấy Hàn Trác tỏ ra tôn kính một người đến nhường ấy.
Trước đó, Nghiêm Diệp Miêu còn lo lắng tính khí thất thường của Hàn Trác sẽ chọc giận Lục Ly, khiến cuộc giao dịch đổ vỡ trong không vui. Không ngờ chỉ trong vòng một khắc đồng hồ ngắn ngủi, Lục Ly lại có thể chinh phục được kẻ kiêu ngạo như Hàn Trác, thật quá mức thần kỳ!
Rốt cuộc Lục Ly đã làm cách nào?!
Nghiêm Diệp Miêu rất muốn hỏi câu này, nhưng ông nhận ra đây là bí mật riêng giữa Hàn Trác và Lục Ly, dù có hỏi ai cũng sẽ không nhận được câu trả lời. Vì vậy, Nghiêm Diệp Miêu đành nén lại sự tò mò trong lòng.
Tuy nhiên, thái độ của Nghiêm Diệp Miêu đối với Lục Ly cũng trở nên nhiệt tình và cung kính hơn nhiều. Trong phỏng đoán của ông, Lục Ly thần bí chắc chắn không phải người tầm thường, hơn nữa còn là một sự không tầm thường vượt xa tưởng tượng của ông. Hàn Trác đã có thể cung kính đến mức độ đó, thì ông khách khí thêm một chút cũng chẳng có gì là sai.
Dưới sự tiễn đưa cung kính của Nghiêm Diệp Miêu và Hàn Trác, Lục Ly thong dong rời khỏi Hội Luyện Dược Sư. Sự đãi ngộ này khiến tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Nếu Lục Ly còn ở lại Huyền Vũ Thành, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một nhân vật phong vân. Thế nhưng, Lục Ly không còn thời gian nhàn rỗi đó nữa.
Tại U Minh Uyên vừa xuất hiện một chiến trường từ vạn năm trước, rất nhiều thế lực hùng mạnh đang đổ dồn về đó. Lục Ly lo rằng nếu đi muộn, không những chẳng húp được miếng canh nào, mà ngay cả mục tiêu của cậu là Huyền Minh Chân Thủy cũng có khả năng bị kẻ khác cuỗm mất.
Châu lão từng nói, Huyền Minh Chân Thủy này là loại nước chí hàn trên thế gian, dù so với Thiên Nhất Huyền Thủy của Tiểu Hắc cũng không kém chút nào. Năm xưa, kẻ mạnh nhất của Thủy tộc là Huyền Minh Nguyên Tôn chính là nhờ nó mà xưng bá phương Bắc.
Bước tiếp theo để Lục Ly nhanh chóng nâng cao tu vi ở phương Bắc, việc đoạt được Huyền Minh Chân Thủy chính là chìa khóa then chốt.
Rời khỏi Hội Luyện Dược Sư, Lục Ly không chút chậm trễ chạy thẳng tới trạm phi hành. Để có thể đến đích nhanh nhất, cậu trực tiếp thuê tọa kỵ bay nhanh nhất là Hải Đông Thanh, một mạch lao về phía Bắc.
Lục Ly không chú ý rằng, ngay khi cậu vừa rời đi, đã có người tìm đến người phụ trách trạm phi hành để hỏi về điểm đến của cậu. Người phụ trách vốn tuân thủ nguyên tắc bảo mật cho khách hàng nên ban đầu không muốn nói, cho đến khi kẻ đó đưa ra số tiền khiến ông ta không thể từ chối, cuối cùng ông ta đã chọn vứt bỏ nguyên tắc nghề nghiệp mà tiết lộ điểm đến của Lục Ly.
"Điểm đến của chàng thanh niên vừa rồi là Cực Bắc Thành, cách đây ba mươi vạn dặm. Theo tốc độ mỗi ngày đi được ba vạn dặm của Hải Đông Thanh, khoảng mười ngày sau sẽ tới nơi."
Quả nhiên, trên thế giới này không có vấn đề nào mà tiền không giải quyết được. Với số tiền đủ lớn, người phụ trách trạm phi hành đã phơi bày toàn bộ thông tin của Lục Ly.
Kẻ theo dõi Lục Ly hài lòng gật đầu, rời khỏi trạm phi hành, sau đó rẽ vào một nơi vắng vẻ, lấy ra một mảnh vỏ sò kỳ lạ rồi khắc lên đó vài chữ: "Mười ngày sau, Cực Bắc Thành."
Ở cách đó mấy chục vạn dặm, trên một mảnh vỏ sò gần như y hệt, nét chữ tương tự đột nhiên hiện ra. Người canh giữ vỏ sò ngày đêm lập tức ghi lại thông tin này rồi truyền cho một người cụt tay.
Người cụt tay này chính là Lư Viễn, kẻ từng bị Lục Ly đánh cho tơi bời trước đó. Nơi Lư Viễn đang ở chính là sào huyệt của hắn - Cự Ngao Thành. Tại Cự Ngao Thành, Lư gia của Lư Viễn độc chiếm một phương, có thể nói Cự Ngao Thành chính là thành trì riêng của nhà họ Lư.
Chỉ trong hơn nửa tháng, Lư Viễn vậy mà đã hồi phục gần như hoàn toàn, tu vi thậm chí còn đột phá đến cảnh giới Nguyên Vương! Trong điều kiện bình thường, dù có một lò Thiên Dung Đan hỗ trợ, Lư Viễn cũng phải mất ít nhất một năm rưỡi, thậm chí lâu hơn mới có thể đột phá. Thế nhưng trong tình trạng trọng thương và tàn tật, Lư Viễn lại đột phá chỉ trong nửa tháng, điều này thật quá đỗi thần kỳ!
Sau khi nhận được tin, Lư Viễn chưa kịp mở lời, một kẻ toàn thân bao phủ trong áo bào đen bên cạnh đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: "Hắn tới rồi sao?"
Lư Viễn hiểu ý của kẻ áo đen, gật đầu đáp: "Phải, hắn tới rồi!" Trong giọng điệu của Lư Viễn, vậy mà lại ẩn chứa một tia kiêng dè và sợ hãi.
Đường đường là gia chủ Lư gia ở Cự Ngao Thành, kẻ vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nay đã đột phá đến Nguyên Vương mà lại sợ hãi một kẻ áo đen một cách khó hiểu. Nếu những kẻ quen biết hắn nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả hàm.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, kẻ áo đen ra lệnh: "Được, bằng mọi giá phải giết chết hắn! Chủ nhân nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh!"
Thái độ bề trên của kẻ áo đen khiến Lư Viễn vốn quen thói bá đạo cảm thấy rất khó chịu. Nhưng nghĩ đến thủ đoạn của hắn cùng sự kinh khủng của chủ nhân đứng sau lưng hắn, Lư Viễn cuối cùng chọn cách nhượng bộ, cung kính đáp: "Tuân mệnh!"
Thực ra, dù không có kẻ áo đen, Lư Viễn cũng sẽ bằng mọi giá giết chết Lục Ly. Nay có sự giúp đỡ từ kẻ áo đen và thế lực sau lưng hắn, Lư Viễn càng cảm thấy đắc ý.
Dù Cự Ngao Thành cũng nằm ở phương Bắc nhưng vẫn cách Cực Bắc Thành gần mười vạn dặm. Lư Viễn không dám chậm trễ, vội vàng ra lệnh: "Người đâu! Mau gọi lão Nhị và lão Tam tới đây!"
Lão Nhị và lão Tam mà Lư Viễn nhắc tới chính là hai người em trai của hắn, một kẻ là Nguyên Tông cao cấp, một kẻ là Nguyên Tông trung cấp. Trong mắt Lư Viễn, Lục Ly chỉ là một Đại Nguyên Sư, chỗ dựa lớn nhất của cậu chẳng qua là hai tên tùy tùng kỳ quái kia. Nay Lư Viễn đã đột phá lên Nguyên Vương, thực lực tăng gấp mười lần, lần này hắn có nắm chắc phần thắng để đối phó với hai kẻ tùy tùng đó. Sở dĩ hắn gọi thêm lão Nhị và lão Tam tới chỉ là sợ Lục Ly chạy mất mà thôi, chứ thực ra không hề trông cậy vào việc bọn họ phải ra tay.
Lư Viễn vốn tưởng rằng đội hình như vậy đã là vạn vô nhất thất, kết quả vẫn bị kẻ áo đen phủ quyết.
"Chờ đã! Mang theo tất cả Nguyên Tông của Lư gia các ngươi đi. Ngoài ra, phía ta cũng sẽ phái thêm năm tên Nguyên Tông trung cao cấp nữa. Dù thế nào đi nữa, nhất định phải giết chết hắn!"
Lư Viễn nghe vậy, không nhịn được lẩm bẩm: "Chỉ giết một tên Đại Nguyên Sư nhỏ bé thôi mà, có cần làm quá lên như vậy không?"
Kẻ áo đen nghe thấy thế đột nhiên nổi giận: "Thân phận thực sự của kẻ đó không phải thứ mà ngươi có thể tưởng tượng nổi đâu! Nếu vì sự bất cẩn của ngươi mà để hắn chạy thoát, ta sẽ khiến cả nhà họ Lư phải chôn cùng!"
"Vâng vâng vâng!" Lư Viễn vội vàng đáp, không dám nói thêm lời nào.
Trong mắt Lư Viễn, không chỉ Lục Ly thần bí mà ngay cả kẻ áo đen trước mắt cũng thâm sâu khó lường. Ngày đó Lư Viễn bị pháo tinh thể băng của Hella đánh trọng thương, vậy mà được kẻ áo đen chữa trị dễ dàng, hơn nữa còn giúp hắn đột phá lên Nguyên Vương trong thời gian ngắn ngủi. Loại sức mạnh này quả thực quá đỗi quỷ dị. Còn thân thế mà kẻ áo đen vô tình để lộ ra càng khiến Lư Viễn kiêng dè sâu sắc.
Nhìn cách kẻ áo đen hành động, dường như hắn hiểu rất rõ về Lục Ly và vô cùng e sợ cậu. Đến một kẻ mạnh mẽ và quỷ dị như thế còn phải kiêng dè, Lư Viễn cũng không thể không cẩn trọng. Dù sao chỉ cần có thể giết được Lục Ly, bảo Lư Viễn làm gì hắn cũng chịu.