Kim Vũ nhìn người đẹp trong mộng mà mình đã tơ tưởng suốt bao năm nay, nay lại đang nằm gọn trong vòng tay Lục Ly, bên cạnh còn có một mỹ nhân nhan sắc ngang ngửa, hắn lập tức nổi trận lôi đình.
"Ngươi tưởng mình là ai chứ! Một tên Nguyên Sư cấp hai quèn mà cũng dám tới đây càn rỡ! Hôm nay ta nhất định phải chà đạp hai ả đàn bà này ngay trước mặt ngươi!"
Thấy chủ tử nổi giận, đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt lại bắt đầu hành động.
Bàng Dật nhìn ba người vẫn đang ôm nhau chẳng mảy may lay động, tâm lý sợ hãi lại trỗi dậy: "Đại ca, hay là chúng ta đợi giải quyết xong đám người này rồi hãy thân mật với hai chị dâu, được không?"
Kim Lam và Lục Tuyết nghe vậy, vội vàng lau nước mắt, đứng dậy từ trong lòng Lục Ly: "Chúng ta vẫn nên đối phó với kẻ địch trước đi."
"Yên tâm, đối phó với mấy con tép riu này, căn bản không cần ta ra tay." Lục Ly không nhịn được mà đắc ý, trước mặt mỹ nhân, hắn luôn không bỏ được cái tật thích làm màu.
"Vậy ai ra tay đây? Đại ca, cầu xin huynh hãy mau mời vị đó ra đi!" Bàng Dật nhìn mấy chục tên Nguyên Sư đang lao tới, lập tức chùn bước.
Lòng dũng cảm của Bàng Dật trước nay chưa từng tồn tại lâu dài.
Lục Ly nhìn về phía sau, chỉ vào một bóng đen nói: "Chẳng phải tới rồi đó sao."
Đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt bị Lục Ly chỉ tay như vậy, không khỏi sững sờ. Dù sao từ lúc xuất hiện tới giờ, Lục Ly luôn thể hiện những điều phi thường, khiến dù có hàng chục người, bọn họ vẫn phải cẩn trọng, sợ Lục Ly giở trò quỷ.
Nay thấy Lục Ly chỉ vào cái bóng đen phía sau, bọn họ ngược lại thở phào nhẹ nhõm, ngay cả Kim Vũ cũng trút được một hơi dài.
Thứ chưa biết mới là thứ đáng sợ nhất, một khi đã nhìn rõ đối phương, bất kể kẻ đó có thực lực ra sao, bọn họ cũng không cần phải căng thẳng như vậy nữa.
Thế là Kim Vũ tùy ý điều hơn mười tên Nguyên Sư nói: "Các ngươi đi chặn tên đó lại, những kẻ khác, tiếp tục xông lên!"
Bọn họ thế mà lại thật sự tin cái Cự Thạch Khôi Lỗi phía sau là viện binh do Lục Ly gọi tới.
Cự Thạch Khôi Lỗi bị Lục Ly trêu chọc vài lần, tuy không có bao nhiêu trí tuệ nhưng lại vô cùng thù hận Lục Ly.
Nay Kim Vũ phái người chủ động chặn đánh, ngược lại đã giúp Lục Ly thoát khỏi sự truy đuổi của nó.
Cự Thạch Khôi Lỗi lúc này trong mắt chỉ có Lục Ly, dù bị hơn mười tên Nguyên Sư nước Kim Nguyệt bao vây, nó vẫn cố gắng lao tới trước mặt Lục Ly.
Trong mắt đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt, đây là hành động Cự Thạch Khôi Lỗi đang nóng lòng cứu chủ, thậm chí bất chấp cả an nguy của bản thân.
Thế là những người nước Kim Nguyệt này cũng liều mạng ngăn cản Cự Thạch Khôi Lỗi.
Thế nhưng, đối mặt với Cự Thạch Khôi Lỗi gần như điên cuồng, đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt đó căn bản không đủ trình.
Chỉ trong vài hiệp, khi Kim Vũ và bốn người Lục Ly còn chưa giao thủ, bên kia đã xuất hiện thương vong.
"Thái tử điện hạ, con rối này là cấp Đại Nguyên Sư, chúng ta không chặn nổi!"
Thương vong xuất hiện quá nhanh, đám người kia lập tức bắt đầu kêu khổ.
Kim Vũ bất đắc dĩ, đành phải điều tất cả Nguyên Sư cao cấp trong đội ngũ qua giúp đỡ.
Trong mắt Kim Vũ, đối phó với bốn tên Nguyên Sư cấp hai nhỏ bé như Lục Ly mà phải dùng đến Nguyên Sư cao cấp thì thật sự là "giết gà dùng dao mổ trâu", hoàn toàn là lãng phí nhân tài.
Như vậy, phía Lục Ly đã nhàn nhã hơn nhiều.
Rút Long Uyên Đao ra, khí tức Lục Ly chuyển động, trực tiếp vọt lên mức gần như Nguyên Sư cấp bảy. Hỏa nguyên lực hình rồng cuồn cuộn trào ra, rất nhiều tên Nguyên Sư cấp thấp và trung, cả người lẫn nguyên khí đều lập tức bị thiêu rụi thành tro, vương vãi đầy đất.
Trong khoảnh khắc, đã có mấy tên Nguyên Sư nước Kim Nguyệt lặng lẽ biến mất.
Uy lực của Long Viêm Chân Hỏa cuối cùng đã được thể hiện.
Kể từ khi có được Long Viêm Chân Hỏa, Lục Ly vẫn chưa có cơ hội tốt để thi triển, cho đến tận bây giờ, cuối cùng cũng tới lúc hắn thể hiện.
Lục Ly bộc phát như vậy khiến đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt xung quanh sợ mất mật. Sát thương mà Lục Ly thể hiện còn kinh khủng hơn cả con rối cấp Đại Nguyên Sư kia.
"Mau tới một tên Đại Nguyên Sư cao cấp! À không, là hai tên! Bên này đỡ không nổi rồi!" Kim Vũ chứng kiến toàn bộ quá trình Lục Ly bộc phát, sợ hãi hét lớn, chỉ sợ mình cũng bị Lục Ly chém thành tro như vậy.
Thế nhưng lời đáp lại là: "Ba tên cao cấp bên này áp lực cũng rất lớn, căn bản không rút người ra được!"
Ngay cả Thiên Lang và Sa lão, nếu không có sự giúp đỡ của nguyên khí địa giai, cũng không thể gây tổn thương cho Cự Thạch Khôi Lỗi.
Đám người này thực lực không mạnh hơn Thiên Lang và Sa lão, vũ khí lại càng kém hơn một bậc, đừng nói là làm Cự Thạch Khôi Lỗi bị thương, ngay cả một vết xước nhỏ bọn chúng cũng khó lòng để lại.
Cự Thạch Khôi Lỗi khi đối mặt với đám người này, hoàn toàn có thể nói là muốn làm gì thì làm.
Áp lực của bọn chúng làm sao mà không lớn cho được?
Đừng nói là chi viện cho Kim Vũ, ngay cả việc bảo toàn tính mạng lúc này cũng đã khó.
Kim Vũ hoàn toàn hoảng loạn.
Thế nhưng Lục Ly không hề trực tiếp giết Kim Vũ, mà lại không ngừng tàn sát đám Nguyên Sư cấp thấp và trung xung quanh hắn, đồng thời ánh mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn Kim Vũ, khiến thân thể hắn khẽ run rẩy.
"Đừng vội, ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng như thế đâu!" Giọng nói âm hiểm của Lục Ly truyền tới, Kim Vũ càng thêm căng thẳng.
Lúc này, tâm trạng Kim Lam và Lục Tuyết đã bình ổn lại đôi chút, cũng cầm vũ khí xông lên chiến đấu.
Kim Lam trực tiếp lao thẳng về phía Kim Vũ.
Phía sau Kim Vũ có một tên tay sai muốn ra tay ngăn cản, Lục Ly chợt lướt tới, một đao chém hắn thành tro bụi, đồng thời buông một câu: "Đừng cản đường!"
Nhìn Lục Ly như sát thần, đám Nguyên Sư nước Kim Nguyệt lập tức chùn bước, thế mà lại đồng loạt dạt ra, để Kim Lam thuận lợi xông tới trước mặt Kim Vũ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Kim Vũ không kịp mắng đám hèn nhát kia, chỉ có thể vung kiếm nghênh chiến.
Kim Lam và Kim Vũ tuy đều là Nguyên Sư cấp hai, nhưng Kim Lam đã ăn không ít đan dược tăng cường độ bền cơ thể của Lục Ly, thậm chí còn có cả Địa Mạch Long Tiên - một loại trân bảo hiếm có. Chỉ riêng độ bền cơ thể đã sánh ngang với Nguyên Sư, cộng thêm nguyên lực dồi dào trong kinh mạch bền bỉ rộng lớn, thực lực tổng thể của Kim Lam cao hơn Kim Vũ một bậc.
Vì vậy, Lục Ly rất yên tâm về Kim Lam.
Hơn nữa, tên Kim Vũ này, Lục Ly vốn dĩ muốn để lại cho Kim Lam tự tay giết chết. Dù sao chỉ có tự mình báo thù mới có thể giảm bớt nỗi đau trong lòng tới mức tối đa, nếu không thì Lục Ly đã giải quyết hắn từ lâu rồi.
Việc Lục Ly cần làm bây giờ là bảo vệ bên cạnh Kim Lam, không để người khác ảnh hưởng đến trận chiến của họ.
Lục Tuyết và Bàng Dật cũng bước lên, vây quanh Kim Lam, giúp cô ngăn cản sự tấn công từ bên ngoài.
Bên cạnh Lục Tuyết đã có Tiểu Hắc thực lực không kém gì Lục Ly, nên không cần phải lo lắng.
Bàng Dật tên này tinh thông phòng ngự, giờ lại đeo thêm nguyên thuẫn huyền giai cao cấp, đúng là như hổ mọc thêm cánh. Trông chờ hắn lập công thì khó, nhưng nếu nói về khả năng sống sót, Lục Ly không hề lo lắng chút nào.
Có ba người và một con khỉ giúp sức bảo vệ, Kim Lam hoàn toàn không còn bận tâm điều gì, có thể an tâm báo thù.
Trong vòng chiến, Kim Vũ bị Kim Lam đánh tới mức gần như không còn sức phản kháng. Hắn rõ ràng có hàng chục thuộc hạ, nhưng lại chẳng có lấy một kẻ nào chi viện, cuối cùng hắn cũng đã nếm trải cảm giác bất lực tột cùng mà Kim Lam từng chịu đựng trước đây.