Do võ đài bị hư hại nghiêm trọng hiện đang phải phá dỡ để xây lại, nên trận tổng chung kết của giải đấu Thiên Nam lần này sẽ được tổ chức tại quảng trường của Học viện Xích Viêm.
Nơi này địa thế rộng rãi, hoàn toàn có thể chứa đựng tất cả sư sinh của Học viện Xích Viêm cùng nhau quan sát.
Để phục vụ cho trận tổng chung kết này, Học viện Xích Viêm trực tiếp cho nghỉ học một ngày, toàn bộ học sinh đều được các thầy cô tổ chức thành từng phương trận, đứng ngay ngắn trên quảng trường như những đội ngũ đang chờ duyệt binh.
Một bên là học trưởng phong vân của Học viện Xích Viêm, nhị cấp Nguyên sư mười tám tuổi – Viêm Hoa.
Bên còn lại là kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng Nguyên lực lại vô cùng kỳ lạ, lấy cấp bậc bát cấp Nguyên giả mà liên tiếp đánh bại hai nhị cấp Nguyên sư, thậm chí còn một mình chấp ba, đánh gục ba tên đỉnh phong cửu cấp Nguyên giả, kẻ tạo nên kỳ tích – Lục Ly.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn sẽ là một trận chiến đặc sắc tuyệt luân.
Đừng nói là học sinh, ngay cả những vị thầy cô cũng không thể kiềm chế được sự hiếu kỳ trong lòng.
Một cuộc đối đầu giữa bát cấp Nguyên giả và nhị cấp Nguyên sư, vậy mà lại không hề xuất hiện thế trận một chiều như dự đoán, trong mắt mọi người, hai người dường như thực sự ngang tài ngang sức.
Cách nhìn nhận này khiến Viêm Hoa vô cùng khó chịu, từ bao giờ mà ngay cả một tên bát cấp Nguyên giả nhỏ bé cũng có thể ngồi ngang hàng với hắn?
Viêm Hoa quyết định, lát nữa nhất định phải dạy dỗ Lục Ly một trận ra trò, để mọi người biết thế nào mới là thực lực chân chính!
Giữa muôn vàn ánh mắt đổ dồn, Lục Ly và Viêm Hoa lần lượt bước lên đài.
Lục Ly lộ ra vẻ mặt vô hại, nghiêm túc nói: "Chỉ so võ thôi thì chán quá, chi bằng chúng ta cá cược gì đó đi?"
Lại! Nữa! Rồi!
Người của Học viện Nam Linh nghe vậy đều ôm mặt, đối với lời nói của Lục Ly, họ đều cảm thấy xấu hổ thay.
Lạc Trường Niên cũng dở khóc dở cười, bộ mặt này của Lục Ly ông đã thấy rất nhiều lần. Tuy nhiên, ông nhớ rất rõ, mỗi khi Lục Ly nói ra câu này đều đồng nghĩa với việc nắm chắc phần thắng, chẳng lẽ Lục Ly thực sự có tự tin thắng được Viêm Hoa?
Lạc Trường Niên vô cùng mong chờ.
Phản ứng của Viêm Hoa nhanh hơn Hạ Dận nhiều, thấy Lục Ly lên tiếng, hắn chỉ hơi sững sờ rồi lập tức ném ra một lệnh bài, nói: "Đây là lệnh bài nhập cảnh vào Liệt Hỏa Luyện Ngục mà gia tộc đã giành lấy cho ta, thời hạn là nửa năm sau."
"Lệnh bài nhập cảnh Liệt Hỏa Luyện Ngục? Là cái gì? Quý giá lắm sao?" Lục Ly gãi gãi đầu, đầy khó hiểu.
Thế nhưng, các vị viện trưởng đang ngồi đó và những thầy cô lớn tuổi am hiểu sự tình đều chấn động.
Viện trưởng Học viện Xích Viêm thậm chí quát lên: "Viêm Hoa, con điên rồi sao? Vậy mà lại đem thứ này ra để đánh cược!"
Viêm Hoa điềm tĩnh đáp: "Viện trưởng, người yên tâm, con sẽ không thua! Nếu thực sự thua, con cũng không xứng đáng sở hữu lệnh bài này!"
Lời nói đanh thép, không thể nghi ngờ, cho thấy sự tự tin mạnh mẽ của Viêm Hoa cũng như uy nghiêm của một kẻ bề trên.
Mới chỉ mười tám tuổi mà đã có khí chất này, bất kể là trên con đường võ đạo hay mưu lược, tương lai đều không thể đo lường.
Lục Ly thấy hai người tự nói chuyện với nhau mà không thèm đếm xỉa đến mình, chỉ đành bĩu môi, quay sang hỏi Lạc Trường Niên: "Lạc viện trưởng, lệnh bài nhập cảnh Liệt Hỏa Luyện Ngục này trị giá bao nhiêu tiền vậy?"
"Trị giá bao nhiêu tiền?" Lạc Trường Niên cười khổ một tiếng, chính ông cũng không thể nói rõ giá trị, nếu thực sự phải đánh giá, ông chỉ có thể nói: "Vô giá!"
Bởi vì nó liên quan đến sự phát triển trong tương lai, Liệt Hỏa Luyện Ngục chính là thánh địa của những người tu luyện hệ Hỏa, là nơi có thể cải thiện tư chất của một tu giả hệ Hỏa.
Liệt Hỏa Luyện Ngục mười năm mới mở một lần, mỗi lần số lượng người được phép vào cực kỳ hạn chế, e rằng Viêm Hoa có thể có được lệnh bài này cũng đã phải trả giá rất lớn.
Thấy Lạc Trường Niên chỉ cười khổ không trả lời, Lục Ly đành quay lại nhún vai nói: "Vì không ước tính được giá trị, vậy tôi cứ giả định nó trị giá một trăm triệu kim tệ đi. Nếu ông thắng, trong vòng mười ngày, tôi sẽ gom đủ một trăm triệu kim tệ cho ông!"
Hít...
Một trăm triệu kim tệ!
Mọi người bị khí phách của Lục Ly làm cho chấn động.
Liệt Hỏa Luyện Ngục là nơi nào, hầu như không ai biết. Giá trị của lệnh bài nhập cảnh cũng không cách nào phán đoán. Mọi người chỉ biết, việc Lục Ly vung tay một trăm triệu kim tệ thật sự quá bá khí!
Viêm Hoa chất vấn: "Ngươi lấy gì để chứng minh mình có thể gom đủ một trăm triệu kim tệ?"
Lục Ly suy nghĩ, đan dược trong không gian giới chỉ đã bị cậu ăn sạch hoặc tặng hết, nhất thời cậu thật sự không đưa ra được bằng chứng xác thực nào.
Đúng lúc Lục Ly đang lúng túng, Lạc Trường Niên đột nhiên lên tiếng: "Ta bảo lãnh cho cậu ấy!"
Lục Ly nghe vậy, có chút cảm động.
Có sự bảo lãnh của một vị Đại Nguyên sư đỉnh phong như Lạc Trường Niên, Viêm Hoa tự nhiên không còn gì để nói nữa.
Đến lúc này, trọng tài mới chính thức tuyên bố bắt đầu trận đấu.
Viêm Hoa tự cho mình là cao quý nên không chủ động tấn công, chỉ điềm nhiên đứng tại chỗ đợi Lục Ly ra chiêu.
Nhìn dáng vẻ đó, chẳng khác nào thầy đang chỉ dạy học trò.
Lục Ly hừ lạnh một tiếng, cũng không khách sáo, trực tiếp lướt tới, tung ra sát chiêu mạnh nhất – Liệt Phong Trảm.
Viêm Hoa cười khinh bỉ, tùy tay chặn lại, hoàn toàn phong tỏa đòn tấn công của Lục Ly.
Lục Ly rút lui cấp tốc, sau đó nhìn thoáng qua lòng bàn tay với vẻ không tự nhiên, trong khoảnh khắc đó, lòng bàn tay cậu vậy mà hơi cháy sém.
Không ngờ Nguyên lực hệ Hỏa của Viêm Hoa lại tinh thuần đến thế!
Tu giả cùng cấp bậc cũng có sự khác biệt rất lớn về thực lực, căn bản nằm ở công pháp.
Người nào tu luyện công pháp tốt thì Nguyên lực sẽ dồi dào và tinh thuần hơn người khác.
Điểm này khi ở cấp thấp thì chưa thấy rõ, nhưng khi cấp bậc càng cao thì hiệu quả càng rõ rệt.
Ví như Viêm Hoa, hắn tư chất tuyệt luân, khi đột phá Nguyên giả đã tu luyện công pháp cao cấp nhất của Đế quốc Xích Viêm – "Xích Viêm Quyết", đây chính là công pháp Địa cấp hạ phẩm!
Khắp cả vùng Thiên Nam cũng không tìm ra công pháp nào có thể sánh ngang.
Công pháp cao cấp mang lại hiệu quả khiến Viêm Hoa gần như vô địch trong cùng cấp bậc tại vùng Thiên Nam, đó là lý do hắn có thể kiêu ngạo như vậy.
Bởi vì hắn có tư cách để kiêu ngạo!
"Gặp phải xương cứng rồi, xem ra có chút phiền phức." Lục Ly vẩy vẩy lòng bàn tay, vẻ mặt bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Viêm Hoa mỉm cười nhìn Lục Ly, vẻ mặt thong dong tự tại, phong thái này khiến khán giả dưới đài vô cùng cuồng nhiệt sùng bái.
Nơi này, chính là sân nhà của Viêm Hoa!
Đối mặt với những tiếng hò reo như sấm dậy, Lục Ly có chút choáng váng. Cậu cưỡng ép trấn tĩnh tâm thần, lại lao lên một lần nữa.
Lần này, Lục Ly tận dụng đặc tính triển khai nhanh chóng của Liệt Phong Trảm, liên tiếp chém ra ba nhát.
Ba đòn tấn công sánh ngang Nguyên kỹ Địa cấp hạ phẩm cùng chém vào một điểm, Viêm Hoa cuối cùng cũng hơi biến sắc.
Tuy nhiên, cũng chỉ là hơi biến sắc mà thôi, đối với đòn liên kích này của Lục Ly, Viêm Hoa vẫn dễ dàng chặn đứng hoàn toàn.
Dù sao khoảng cách cấp bậc quá lớn, huống hồ Viêm Hoa cũng chẳng phải nhị cấp Nguyên sư tầm thường.
Lục Ly đột nhiên cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, cậu gần như đã dốc toàn lực nhưng ngay cả phòng ngự của Viêm Hoa cũng không thể phá vỡ, cộng thêm những tiếng la ó một chiều xung quanh khiến cậu có chút suy sụp.
Viêm Hoa nhìn ra trạng thái tiêu cực của Lục Ly lúc này, liền nhân cơ hội chế giễu: "Ha ha, đã đến giới hạn rồi sao? Nếu chỉ có chút bản lĩnh này, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ thua!"
"Hừ, đừng vội đắc ý!"
Lục Ly cưỡng ép vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực trong đầu, vực lại tinh thần rồi lại lao lên lần nữa.
Lần này, Lục Ly hoàn toàn bộc phát, hai tay mỗi bên cầm một chiêu Liệt Phong Trảm, như chong chóng quay tít, trong chớp mắt chém ra gần mười nhát.
Cuối cùng, Viêm Hoa bị ép lùi lại mấy bước, phòng ngự xuất hiện một kẽ hở, vạt áo chỉnh tề bị rạch một đường nhỏ, vài giọt máu đỏ tươi bắn ra.