Ngỗ Tác Kinh Hoa

Lượt đọc: 34038 | 5 Đánh giá: 7,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 38
tam điến tử (6) – manh mối mơ hồ

❊ ❊ ❊

Thích Tầm trong khoảnh khắc đã toát mồ hôi lạnh. Nàng đem tiếng kinh hô nghẹn lại trong cổ họng, vội vàng bật dậy lùi liền mấy bước, cho đến khi gần chạm đến cửa mới hoảng hồn chưa định mà quát:

“Ngươi là ai?!”

Nàng đảo mắt nhìn khắp gian phòng. Bọc hành lý vẫn đặt ở đầu giường, không thấy có dấu hiệu bị lục lọi. Căn phòng vốn đơn sơ, cũng chẳng còn thứ gì đáng động chạm. Vậy mà lúc nàng vừa bước vào, một mực chuyên tâm nghĩ đến vụ án, lại chẳng hề hay biết dưới gầm giường đã có người ẩn náu!

May thay trâm cài của nàng rơi xuống đất, nếu không, đợi đến lúc nàng chìm vào giấc ngủ, kẻ này chẳng biết sẽ giở trò gì!

Kẻ kia loạt soạt bò ra ngoài. Đúng lúc ấy, Thích Tầm nghe được tiếng bánh xe lăn quen thuộc đang lại gần. Chưa qua hai nhịp thở, cửa phòng đã bị đẩy mở, Phó Quyết hiện thân nơi ngưỡng cửa.

Hắn vẫn giữ nguyên bộ y phục trắng như khi nãy, áo mũ chỉnh tề, hiển nhiên chưa nghỉ ngơi. Tim Thích Tầm đập thình thịch, song trong khoảnh khắc trông thấy hắn, cảm giác kinh hoảng liền tiêu tán đi vài phần.

“Chuyện gì vậy?”

Hắn thúc đẩy xe lăn vào phòng, chỉ một ánh mắt đã thấy nam nhân từ gầm giường nàng chui ra. Lập tức hắn hiểu rõ, liền đẩy xe chắn trước mặt nàng.

Người kia đứng thẳng dậy, Thích Tầm mới nhìn rõ dung mạo: độ chừng hai mươi tuổi, thân mặc áo bông đen, lăn lộn dưới gầm giường nên trên mình đầy bụi đất, ngũ quan tầm thường, mặt mang nét cười ngốc. Tuy không hiện sát ý, song hành động ẩn thân dưới giường vốn đã chẳng ngay thẳng!

Thích Tầm cảnh giác nhìn hắn, cất lời:

“Thế tử, thuộc hạ vốn đã nằm nghỉ, chẳng ngờ làm rơi trâm xuống đất. Khi nhặt trâm, lại phát hiện có người nằm dưới gầm giường.”

Dẫu nàng bình tĩnh đến mấy, giọng điệu giờ khắc này cũng không khỏi run run. Trên người nàng chỉ khoác chiếc áo lót màu nguyệt bạch, vạt lụa mỏng ôm lấy dáng người mảnh mai uyển chuyển, mái tóc đen như thác đổ xuống vai, càng khiến gương mặt nàng thêm thanh khiết như ngọc. So với dáng vẻ ngày thường lanh lợi hoạt bát, lúc này lại nhu hòa yếu ớt đến lạ thường.

Phó Quyết trước tiên nhìn kỹ nàng, thấy nàng không hề tổn thương, mới quay sang kẻ vừa chui ra từ gầm giường.

Nam nhân kia nắm chặt trâm, do dự không tiến, ánh mắt vẫn dán chặt trên người Thích Tầm. Hắn cười ngây ngô, song hai bàn tay lại cứng ngắc co quắp trước ngực, như thể không trông thấy Phó Quyết, chẳng bao lâu đã bước thẳng về phía nàng.

Thích Tầm hãi hùng muốn lùi lại, nhưng nghĩ đến việc Phó Quyết chân không tiện, liền muốn tiến lên che chở cho hắn. Nào ngờ nàng vừa bước được một bước, đã bị hắn vươn tay kéo mạnh, lập tức đặt nàng ra sau lưng. Xe lăn đẩy tới, chắn ngay trước mặt người kia, thần sắc Phó Quyết lập tức trở nên âm trầm.

Người nọ chau mày, đảo mắt nhìn Phó Quyết, rồi lại nhìn Thích Tầm, bất thần gương mặt bừng nỗi bất mãn, lao thẳng về phía Phó Quyết.

“Thế tử—”

Trong tay hắn vẫn cầm trâm, đâm loạn về phía Phó Quyết. Phó Quyết vững vàng ngồi trên xe lăn, một tay bắt chặt cổ tay đối phương, bẻ gập xuống, rồi nhân đó kéo một cái, tay kia cũng thuận thế bị hắn khóa chặt. Thích Tầm còn chưa kịp nhìn rõ động tác, đã nghe “rắc” một tiếng, nam nhân đau thét, hai cổ tay bị bẻ trật. Phó Quyết lại đổi chưởng thành quyền, giáng mạnh vào vai hắn, khiến gã loạng choạng lùi mấy bước, ngã bịch xuống đất.

Người kia kêu rên thảm thiết, rồi òa lên khóc hu hu.

Phó Quyết mái tóc chẳng rối một sợi, chỉ nhàn nhạt phủi ống tay áo, rồi đem trâm trao lại cho Thích Tầm.

Nàng ngẩn ngơ nhìn hắn, Phó Quyết nghiêng mắt liếc sang:

“Sững sờ rồi ư?”

Thích Tầm như bừng tỉnh, vội nhận lấy trâm, miệng reo lên:

“Thế tử thật lợi hại! Chỉ ngồi mà đã thu phục được hắn!”

Khóe môi Phó Quyết khẽ nhếch. Nhưng khi ánh mắt hắn trở lại nhìn nam nhân kia, thần sắc liền u ám. Lúc này cả hai đều nhận ra kẻ nọ thần trí không bình thường.

Hắn vừa khóc vừa ngây dại nhìn Thích Tầm. Lúc này nàng đã hết sợ, trong lòng còn tức giận, bèn bước tới đá một cước vào chân hắn, quát:

“Đừng khóc nữa! Ngươi tên gì? Có nói được không?”

“Hu hu hu… kẻ xấu! Ta… ta phải nói với cha ta—”

Còn có chuyện ác nhân lại đi kiện trước ư?! Vừa rồi gã suýt dùng trâm đâm Phó Quyết! Thích Tầm nhíu mày, thấy hắn đã mất khả năng gây hại, bèn ngồi xuống:

“Ngươi ẩn nấp dưới giường làm gì?”

Người kia sụt sịt, dường như nghe hiểu, song nói năng lắp bắp mơ hồ:

“Ta… ta nghe…”

Thích Tầm cau mày: “Nghe gì?”

“Nghe… muội muội—”

Nàng thoáng ngơ ngẩn. Song hai chữ “muội muội” tất hẳn chỉ nữ tử. Nàng ngẩng đầu nhìn Phó Quyết, hắn liền đẩy xe lại gần hơn:

“Nghe muội muội làm gì?”

“Muội muội—”

Phó Quyết nheo mắt, giọng lạnh: “Ngoài muội muội còn có ai?”

Người kia khóc đến nhoe nhoét, Phó Quyết dứt khoát cúi xuống, khớp lại một bên cổ tay cho hắn. Cổ tay nối lại, cơn đau giảm đi phân nửa. Hắn nấc nghẹn, lắp bắp:

“Muội muội… muội muội… với đại ca…”

Nói đoạn, trên mặt hắn bỗng hiện vẻ thẹn thùng, đôi mắt mong ngóng nhìn chằm chằm vào Thích Tầm.

Bị hắn nhìn chằm chằm, Thích Tầm rùng mình, trong đầu bỗng loé lên một ý niệm. Một đại nam nhân lại ẩn nấp dưới gầm giường, trong miệng còn nhắc tới “muội muội” cùng “đại ca”, trên mặt lại hiện vẻ như vậy… Nàng dẫu không muốn nghĩ lệch cũng chẳng thể không nghĩ!

Nàng đưa mắt nhìn sang Phó Quyết, chỉ thấy thần sắc hắn cũng có chút khác thường, hiển nhiên cùng nàng nghĩ đến một chỗ. Mà cái gọi là “muội muội” trong lời gã, có khi nào chính là Lệ Niệm?

Thích Tầm liền hỏi:

“Ngươi có quen Lệ Niệm không?”

Người kia ngơ ngác, dường như không nhớ nổi cái tên này. Thích Tầm thoáng đau đầu nhìn về phía Phó Quyết, hắn liền mở miệng:

“Ngươi trốn ở đâu nghe được?”

Nam nhân quay đầu, đưa mắt nhìn gầm giường của Thích Tầm.

Nàng giật mình:

“Sao có thể? Lẽ nào chính là ở đây?”

Phó Quyết trầm ngâm:

“Trong từ đường thường chỉ có Thập nhất thẩm ở lại, cũng chẳng phải là không thể. Trước mắt chúng ta còn chưa biết thân phận hắn, nếu rõ ràng rồi, ắt có thể hiểu cái gọi đại ca, muội muội trong miệng hắn là ai.”

Thích Tầm gật đầu:

“Thuộc hạ đi mời Thập nhất thẩm tới chăng?”

Phó Quyết khẽ gật. Nàng vâng lời toan bước ra ngoài, hắn lại gọi giật lại:

“Khoác thêm áo rồi ra, ngoài kia lạnh.”

Thích Tầm cúi đầu, lúc này mới nhận ra trên người chỉ có một lớp áo mỏng. Nàng vội xoay lại, ba lần năm lượt đã khoác xong áo bào, rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Giờ khắc ấy, Thập nhất thẩm đã yên giấc, hậu viện tối đen như mực. Thích Tầm bước đến gõ cửa:

“Thập nhất thẩm?”

“Sao thế? Đêm hôm rồi cô nương còn chưa nghỉ?”

Thích Tầm đáp:

“Trong phòng ta có một nam nhân lạ, hắn trốn dưới gầm giường. Hẳn là người trong thôn các vị, phiền thẩm xem thử là nhà ai.”

Sắc mặt Thập nhất thẩm biến hẳn:

“Lẽ nào là tiểu tử Lệ Cận?”

Vừa nói bà vừa vội mặc thêm áo, sải bước đi ra. Thích Tầm theo sau, hỏi:

“Lệ Cận là ai?”

“Là cháu trai của tộc trưởng. Vừa sinh ra đã có chút ngốc dại, suốt ngày chạy rong trong thôn. Có khi không để ý lại lạc vào nhà người khác, coi như nhà mình. Trước đây nó cũng từng chạy vào từ đường.”

Bà đi thật nhanh, chỉ chốc lát đã tới phòng Thích Tầm. Nhìn thấy Lệ Cận đang ngồi dưới đất khóc nức nở, Thập nhất thẩm liền thở dài, vội vã hướng Phó Quyết tạ tội:

“Đại nhân, thật thất lễ. Đây là cháu trai của tộc trưởng, ngay từ nhỏ đã đần độn, thường chạy lung tung, quấy nhiễu tới ngài và cô nương rồi.”

“Cháu trai của tộc trưởng?” – Phó Quyếthi lại.

“Vâng, gọi là Lệ Cận, năm nay hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Người có ngốc dại, nhưng không có ác ý. Chắc nó lạc đường, trước khi lão thân khoá cửa từ đường đã lén vào.”

Dứt lời, bà bước đến gần Lệ Cận:

“Cận nhi? Con còn nhận ra thẩm không?”

Lệ Cận ngơ ngác nhìn, chẳng nhận ra, Thập nhất thẩm lại quay sang Phó Quyết:

“Đại nhân xem, nó vốn chẳng nhớ nổi người, thật sự không cố ý tới quấy rầy ngài và cô nương đâu.”

Phó Quyết mặt không đổi sắc:

“Thì ra là cháu trai của tộc trưởng. Bản quan thấy tộc trưởng tuổi cao mà tinh thần vẫn khoẻ lắm. Ông ấy có mấy đứa cháu?”

Thập nhất thẩm đáp:

“Chỉ một mình thằng bé này thôi. Nhà tộc trưởng vốn con cái thưa thớt, sau bệnh tật mất đi hai người con, cuối cùng chỉ còn lại tiểu tử út. Cận nhi chính là con trai duy nhất của người con út đó.”

Phó Quyết cùng Thích Tầm đều nhíu mày. Đã là độc tử, vậy “đại ca” từ đâu mà có?

Phó Quyết lại đảo mắt nhìn quanh gian phòng:

“Bình thường gian nhà này dùng để làm gì?”

Thập nhất thẩm đáp:

“Để trai giới, hoặc phạt người làm sai. Con cháu nhà nào phạm lỗi sẽ bị đưa tới từ đường quỳ, đêm cũng không được về, phải ở lại gian phòng này.”

“Gần đây, ngoài chúng ta ra, còn ai từng dùng phòng này?”

Câu hỏi khiến Thập nhất thẩm chau mày ngẫm nghĩ một hồi lâu, rồi đáp:

“Hình như là hai đứa con nhà Lệ Lão Cửu. Hai huynh đệ ấy dại dột đánh nhau trong nhà, suýt gây hoả hoạn. Lệ Lão Cửu tức giận, liền mang chúng tới từ đường quỳ, quỳ suốt ba ngày, đêm ngủ trong gian này. Bình thường bữa ăn cũng theo lão thân mà ăn. Bất quá, chuyện ấy là từ nửa năm trước rồi.”

Phó Quyết khẽ gật đầu, trong mắt lộ vẻ trầm ngâm.

Lúc này, Thập nhất thẩm lại quay đầu nhìn về phía Đông sương:

“Hai vị tiểu huynh đệ hầu hạ đại nhân đâu rồi?”

Bà tất nhiên là hỏi đến Lâm Vi và Sở Khiên. Không ngờ bà còn nhớ tới hai người đó. Phó Quyết tuỳ ý đáp:

“Đã sang Đông sương nghỉ rồi.”

Hắn lại liếc qua Lệ Cận:

“Vừa rồi gã có ý định thương nhân, cổ tay đã bị ta tháo khớp. Bà hãy đưa hắn về đi.”

Thập nhất thẩm vội vàng xin lỗi, rồi đỡ lấy Lệ Cận:

“Cận nhi, đứng dậy, thẩm đưa con về.”

Lệ Cận vẫn còn luyến tiếc, mắt cứ dõi theo Thích Tầm. Thập nhất thẩm liên tục cúi đầu xin lỗi. Phải mất một lúc lâu mới dìu được hắn đứng lên. Mỗi bước hắn đi đều ngoái đầu lại, miệng còn thút thít kêu đau.

Trong phòng, Thích Tầm nhìn Phó Quyết:

“Thế tử, hắn là độc tử.”

Phó Quyết chậm rãi đáp:

“Ngày mai chúng ta sẽ đến nhà tộc trưởng một chuyến. Cái gọi là ‘đại ca’, e rằng là người có quan hệ thân cận. Còn ‘muội muội’, có lẽ hễ gặp nữ tử nhỏ tuổi hơn đều gọi thế, chưa chắc đã liên quan đến vụ án.”

Vụ án này, tuy Lệ Niệm từng bị người ức hiếp, nhưng đầu óc Lệ Cận không minh mẫn. Lời gã miêu tả cũng có thể là cảnh tình cờ bắt gặp ở nơi khác. Như Thập nhất thẩm nói, hắn thường chui vào nhà người khác coi như nhà mình, rất có khả năng từng ẩn dưới giường kẻ khác, nhìn lén cảnh hoan lạc phu thê.

Nghĩ đến đây, vành tai Thích Tầm bất giác nóng bừng. May mắn Phó Quyết không hỏi sâu, chỉ khẽ hỏi:

“Còn sợ không?”

Thích Tầm vội lắc đầu:

“Đa tạ Thế tử.”

Phó Quyết không tỏ rõ ý kiến, chỉ nói:

“Sở Khiên và Lâm Vi về chắc cũng không sớm. Ngươi cứ nghỉ trước đi. Nếu cần, ta sẽ cho người gọi.”

Thích Tầm liền bước lên:

“Thuộc hạ tiễn Thế tử về.”

Nàng muốn tiến lên đẩy xe, nhưng Phó Quyết đã tự mình điều khiển, giọng thản nhiên:

“Không cần. Ngươi chỉ việc cài chốt cửa lại là được.”

Thích Tầm theo ra ngoài, thuận tay chốt cửa. Quay người lại thì bóng dáng Phó Quyết đã vào đến Đông sương. Trong đầu nàng bất giác hiện lại thân thủ lưu loát vừa rồi của hắn, trong lòng không khỏi cảm thán.

Một kẻ đã thành tàn phế mà còn lợi hại đến thế, nếu chưa từng chịu nạn, phong thái ấy sẽ huy hoàng biết bao?

Hắn không cho nàng đẩy xe, đủ thấy trong lòng chắc hẳn vẫn canh cánh. Đường đường là thống soái mười vạn binh mã U Châu, nay lại thành người chân tật, trong lòng làm sao không dằn vặt? Chỉ là với thân phận quyền cao chức trọng, ánh mắt thiên hạ đều đổ dồn, bao nhiêu thống khổ thất ý hắn cũng tuyệt không để người ngoài nhìn thấu.

Thích Tầm khẽ thở dài, xoay mình trở về phòng, chỉ thấy nhân sinh vốn chẳng dễ dàng với bất kỳ ai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »