Lâm Uyển nhìn cô bé ấy đối mặt với đủ loại phân biệt đối xử dù rõ ràng hay kín đáo, đối mặt với những áp bức ngấm ngầm bủa vây khắp nơi, từ lúc ban đầu còn lý lẽ tranh đấu, đến cuối cùng chỉ còn lại sự trầm mặc lặng câm.
Ngươi định từ bỏ rồi sao?
Nàng hỏi câu nói mà biết bao người anh em ruột thịt thích xem trò cười đã từng hỏi. Ngươi định từ bỏ rồi sao?
Cũng phải thôi, thân là công chúa của tiên gia hoàng triều, chỉ cần từ bỏ con đường vốn dĩ đã định sẵn đầy rẫy chông gai này, chọn lấy một lối đi nhẹ nhàng hơn, ôn hòa hơn, không cần phải hứng chịu những cái nhìn khinh miệt, những lời đàm tiếu rẻ rúng, thì mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết êm đẹp. Nàng vẫn sẽ là tiểu công chúa được cưng chiều hết mực, chứ không phải là một kẻ dị loại không biết trời cao đất dày, đi tranh giành tài nguyên với chính anh chị em ruột thịt của mình.
Phải đó, chỉ cần từ bỏ một con đường đặc biệt gian nan, là sẽ nhận được biết bao nhiêu thứ, tại sao lại không làm chứ?
Đây dường như là một câu hỏi chẳng cần phải suy nghĩ nhiều. Ngay cả mẹ ruột của cô bé ấy cũng đang không ngừng khuyên can nàng. Một người mẹ chẳng lẽ lại đi hại con mình sao?
Thế nhưng không hiểu vì sao, Lâm Uyển đột nhiên cảm thấy lòng nguội lạnh.
Thế đạo này, bất kể nơi nào cũng đều như vậy sao? Bất kể nơi nào, ấn tượng của mọi người về nữ tử đều là như thế sao? Chẳng lẽ nàng thật sự phải từ nay về sau làm một nữ tử cam chịu bình lặng hay sao?
Không...
Không.
Không!
Âm thanh không biết truyền đến từ đâu, từ sự mơ hồ yếu ớt ban đầu, chuyển thành cao vút kiên định.
"Ngươi nói cái gì?"
Nàng nói không!
Nàng không muốn nhu thuận, không muốn bình lặng, không muốn nỗ lực tu hành bấy lâu nay chỉ để lấy lòng phu quân, cũng không muốn bị người đời nhìn mình bằng ánh mắt "Nhìn kìa, nó trước kia không hiểu chuyện, nhưng giờ đã cải tà quy chính rồi"! Nàng muốn sự bình đẳng!
Điều khiến Lâm Uyển kinh ngạc là, cô bé ấy cũng nói như vậy, nói ngay trước mặt người cha vốn được xem như thần linh tại thế của mình. Khi đó, có mặt tại hiện trường còn có hàng trăm anh chị em ruột thịt. Thậm chí còn có cả mẹ ruột của nàng, một trong những người đàn bà của vị hoàng đế vĩ đại kia. Đó là một người phụ nữ ngoan ngoãn nhu thuận đến mức gần như đánh mất cả bản ngã, khi nghe con gái mình nói như vậy, bà ta gần như sợ chết khiếp.
"Tuyết Nhi, con vừa nói gì vậy? Con không được nói như thế, mau xin lỗi phụ hoàng con đi. Con gái con lứa, sao có thể nói ra những lời ngông cuồng bất nhã như vậy?"
"Con không nói sai."
"Con mau xin lỗi đi! Mau lên, con không phải là một đứa trẻ ngoan sao? Tại sao con lại khiến phụ hoàng thất vọng? Lễ nghi của con đâu? Những thứ con đã học đâu? Con điên rồi sao?"
Cô bé ấy bị mẹ ruột chỉ trích, bị nắm lấy vai lắc lư qua lại, nhưng từ đầu đến cuối, biểu cảm của nàng vẫn vô cùng kiên định.
Nàng còn rất nhỏ, đại khái chỉ mới mười một mười hai tuổi, thế nhưng, tu vi của nàng đã sớm vượt xa mẹ mình, thậm chí vượt qua cả nhiều người anh người chị!
Nàng nhẹ nhàng vung tay, gạt người mẹ đang hoảng loạn ra, từng bước đi đến trước mặt phụ hoàng, người đàn ông nắm giữ quyền thế lớn nhất và sức mạnh kinh khủng nhất của Cực Bắc Chi Quốc. Bàn tay nhỏ bé vung lên, thanh Bàn Long Thương vốn bị nhiều anh chị em chê cười là không có chút khí chất nữ nhi nào xuất hiện, mũi thương chỉ thẳng vào những người anh em chị em đang lộ vẻ khó chịu ngay khi nàng vừa cất lời.
Các anh em không thích những lời lẽ của nàng, vì nàng có khả năng xâm phạm đến lợi ích của họ. Các chị em không thích những lời lẽ của nàng, vì nàng lại là tâm điểm chú ý trong dịp này, ảnh hưởng không nhỏ đến những người đang ở độ tuổi cập kê như họ.
Cô bé rất thấu đáo, chỉ cần nhìn thoáng qua gương mặt của những người đối diện, nàng liền có thể đọc thấu tâm tư của họ. Chính vì vậy, trong lòng nàng chợt dấy lên một nỗi bi thương.
Vì những người anh em của nàng, cũng vì những người chị em của nàng.
Hóa ra, sau khi bị áp bức quá lâu, những người chị em này của nàng thực sự đã từ tận đáy lòng tin rằng phương pháp bồi dưỡng hoàng tử công chúa hiện nay của Cực Bắc Chi Quốc là đúng đắn. Thậm chí còn trở thành đồng phạm của chế độ bất bình đẳng này.
Thế nhưng! Chính vì nhìn rõ, biết rõ sự bất công, nên mới cần phải vạch trần, mới cần phải lật đổ, mới cần phải vượt qua!
Cô bé tay cầm trường thương đứng giữa diễn võ trường rộng lớn. Hôm nay vốn là một bữa quốc yến dành cho người trong hoàng tộc, yến tiệc mời quần thần văn võ và các tu sĩ có danh vọng của Cực Bắc Chi Quốc, nhưng sự xuất hiện của cô bé đã khiến tất cả mọi người đều hứng thú đặt chén rượu trên tay xuống.
Bao gồm cả vị hoàng đế vốn được xem như thần linh ở Cực Bắc Chi Quốc kia.
Cơ Hoàng nhìn xuống cô bé chưa cao tới ngực mình ở giữa sân, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy hứng thú.
"Con muốn làm thế nào?"
"Phụ hoàng!"
"Bệ hạ không được!"
"Cửu công chúa làm vậy có hiềm nghi mạo phạm..."
Trước khi đám đông phẫn nộ, Cơ Hoàng nhẹ nhàng giơ tay lên. Ở Cực Bắc Chi Quốc, sự tồn tại của người đàn ông này là tối cao vô thượng. Thế nên dù tất cả mọi người không vui, cũng lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm lời nào.
Mà Cơ Hoàng nhìn cô bé đang đứng lẻ loi một mình giữa sân, trông có phần cô độc, khẽ cười lên tiếng.
"Nói đi, con muốn thế nào?"
"Nhi thần xin chiến! Thách đấu ba mươi người anh chị em đang có mặt tại đây! Nếu con thua một trận, lập tức tự phong ấn trường thương, cấm túc trong cung, từ nay về sau sống những ngày bình lặng, không còn bất kỳ hành vi cử chỉ nào không đúng với kỳ vọng của mọi người."
"Nhưng nếu con thắng, con muốn phụ hoàng hứa, từ nay về sau, Cực Bắc Chi Quốc bất kể là hoàng tử hay công chúa, đều phải có tài nguyên bồi dưỡng hoàn toàn ngang bằng! Con nguyện lập Tâm Ma Thệ! Nếu trái lời thề này, người thần cùng phẫn, trời tru đất diệt, vĩnh viễn không được đắc đạo!"
"Ầm ầm!"
Trên bầu trời sấm sét vang rền, Tâm Ma Thệ đã lập xong!
Cô bé chậm rãi đưa mũi trường thương lướt qua tất cả những anh chị em đang có mặt, biểu cảm kiên định trên gương mặt nhỏ nhắn khiến tất cả mọi người đều nhận thức rõ ràng rằng, cô bé này, vị tiểu công chúa được cưng chiều nhất này, những gì nàng nói đều là thật.
Trong chốc lát, hiện trường vậy mà lại có chút tĩnh lặng.
Vô số người đều không hiểu tại sao cô bé lại làm như vậy, làm thế này đối với nàng chẳng có chút lợi lộc gì cả! Ngộ nhỡ thắng rồi, tại sao không yêu cầu tất cả tài nguyên đó dành cho riêng mình nàng là công chúa?
Mà Cơ Hoàng dường như cảm thấy rất thú vị, bèn đặt ra một câu hỏi.
"Nhưng con cũng biết anh chị em của con có thiên phú tu vi khác nhau, ngộ nhỡ con cố tình chọn những người thực lực kém hơn mình thì sao?"
"Không phải con chọn."
Cô bé chậm rãi chắp tay, hướng về phía các anh chị em hành lễ một vòng, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc.
"Xin chư vị anh chị em chỉ giáo!"
"Ồ!"
Đến đây thì cả trường náo động, mọi người đều cho rằng Cửu công chúa đang tự đào mồ chôn mình. Nhưng Lâm Uyển lại mơ hồ hiểu được dụng ý của vị Cửu công chúa này.
Nếu điều kiện quá đơn giản, dù nàng có thắng, sự công nhận của mọi người cũng sẽ không cao. Nàng muốn đường đường chính chính đoạt lấy phần tài nguyên thuộc về mình, chứ không phải đi đường tắt cầu lợi!
Đến nước này, mọi người dường như cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Nếu Cửu công chúa thua, thì sau này có thể sống những ngày bình lặng. Nếu Cửu công chúa thắng...
Có thể thắng được ba mươi người anh chị em trong trận thách đấu, bản thân Cửu công chúa đã có đủ tư cách để nhận được sự bồi dưỡng trọng điểm của Cực Bắc Chi Quốc! Mà thứ họ bỏ ra, chẳng qua chỉ là một cơ hội mà thôi. Những công chúa khác, không giống Cửu công chúa thích tranh cao thấp với anh em của mình.
Tóm lại, dù nàng thắng hay thua, mọi người đều chẳng có gì tổn thất cả!