"Cái gì, có người ngoài đột nhập vào thao trường diễn tập của chúng ta!" Đại đội trưởng Đại đội 2 nghe báo cáo xong, vô cùng kinh ngạc.
"Được, tôi biết rồi. Bây giờ, tôi sẽ điều một đội qua xử lý!" Sau một hồi suy nghĩ, Đại đội trưởng Đại đội 2 nói tiếp vào bộ đàm: "Tiểu đội 4, các cậu đến khu vực 113, tìm kiếm số lượng người lạ không xác định, bằng mọi giá phải trục xuất họ ra ngoài ngay lập tức!"
"Rõ!"
"Có chuyện gì vậy, có người ngoài vào sân diễn tập của chúng ta à?" Đại đội trưởng Đại đội 3 nhìn sang Đại đội trưởng Đại đội 2 hỏi.
"Chẳng hiểu ra làm sao cả, lúc này mà còn có người ngoài lẻn vào được. Chẳng phải chúng ta đã thiết lập vùng cảnh giới ở vòng ngoài rồi sao? Lẽ ra không thể nào xảy ra chuyện đó. Hơn nữa, nơi này cách xa thành phố, khu dân cư gần nhất cũng cách hơn 200 cây số, rốt cuộc là kẻ nào chứ?"
Đại đội trưởng Đại đội 3 nói đùa: "Hay là phía trên lại sắp xếp một đoàn quan sát đến, hoặc là bên Chiến khu Bắc cố tình cài người vào thám thính tình hình?"
Đại đội trưởng Đại đội 2 đáp: "Đừng đoán nữa, cứ tìm được người là rõ trắng đen ngay. Bây giờ cứ tăng cường tìm kiếm đã. Anh xem, đối thủ của chúng ta lâu thế này rồi mà vẫn án binh bất động, thật chẳng bình thường chút nào. Họ hoàn toàn không đánh theo bài bản của Lữ đoàn Đặc chiến Chiến khu Bắc, cũng chẳng biết lão Nhất đang tính toán gì nữa."
Đại đội trưởng Đại đội 3 nói: "Rồi sẽ có động tĩnh thôi. Có lẽ hắn đang không tìm được chỗ để ra đòn, chắc giờ hắn còn sốt ruột hơn chúng ta ấy chứ. Không sao, mình đang nắm quyền chủ động, cứ chờ hắn thôi!"
Về phần Đại đội trưởng Đại đội 1, anh dẫn theo các chiến sĩ trong tiểu đội lần theo dấu vết đoàn xe của đối thủ để lại, tìm đến vùng bìa rừng nơi tiểu đội Độc Xà vừa rút lui trước đó. Họ mai phục tại một nơi kín đáo, dán mắt nhìn về phía khu rừng.
"Tình hình ở đây là thế nào? Chẳng lẽ một tiểu đội nào đó của chúng ta đã thực hiện một đợt nghi binh ở đây, thu hút toàn bộ lực lượng chủ lực của đối thủ tới đây sao?" Đại đội trưởng Đại đội 1 nhìn những cỗ chiến xa và đông đảo chiến sĩ xung quanh khu rừng, không khỏi phỏng đoán.
"Đại đội trưởng, tình hình trước mắt thế này, anh xem chúng ta nên làm gì đây?" Một viên trung úy nhỏ giọng hỏi.
"Cứ quan sát tình hình đã. Tôi thấy đối thủ tập trung quân lực ở đây chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó. Nhưng dù là chuyện gì, hiện tại đối với chúng ta vẫn rất có lợi. Chỉ cần chớp thời cơ, giáng cho chúng một đòn chí mạng, biết đâu chúng ta lại có thể thắng trong đợt diễn tập lần này!" Đại đội trưởng Đại đội 1 nói.
Đúng lúc đó, viên trung úy bỗng ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy chiếc máy bay không người lái đang tuần tra bay về phía này, anh hạ giọng: "Đại đội trưởng, hóa ra đôi mắt của chúng ta giờ lại thuộc về bọn họ, điều này thực sự quá bất lợi cho chúng ta."
Đại đội trưởng cũng nhìn lên bầu trời, sau đó anh vẫy tay ra hiệu về phía sau, ra lệnh nhỏ: "Chú ý ẩn nấp, máy bay không người lái đến rồi, mọi người giấu mình cho kỹ, tuyệt đối không được để nó phát hiện."
Nhìn thấy máy bay không người lái càng lúc càng gần, đại đội trưởng lùi người về phía sau, viên trung úy cũng kéo những cành cây che chắn xung quanh lại gần phía mình rồi ngồi xổm xuống.
Đại đội trưởng Đại đội 1 nói tiếp: "Có máy bay không người lái tuần tra trên trời, quả thật là chuyện không may cho chúng ta. Hay là thế này, chúng ta cứ chờ xem sao, đợi trời tối xuống. Nếu không có tình huống bất ngờ nào khác, chúng ta sẽ đánh một trận. Đến tối, máy bay không người lái cũng mất tác dụng thôi."
Phía ba tiểu đội, sau khi đoán được đoàn xe phát hiện ở khu vực rìa là nhóm hỗ trợ chiến lược hậu cần, họ liền bàn bạc đối sách, chuẩn bị một đòn quét sạch nhóm này.
Sau khi mọi bố trí và phương án tấn công đã được thống nhất, ba vị đội trưởng bắt đầu triển khai. Nhưng mệnh lệnh chưa kịp truyền đạt hoàn toàn thì một chiến sĩ chạy tới.
"Báo cáo, phía Tây Bắc có một tiểu đội từ vòng trong tiến ra, quân số khoảng bốn mươi người!" chiến sĩ báo cáo.
"Tiếp tục trinh sát!" Bọ Cạp ra lệnh cho chiến sĩ đó.
"Rõ!"
Nghe báo cáo xong, Độc Xà lại ra lệnh cho chiến sĩ đó tiếp tục đi trinh sát. Sau đó, ba vị đội trưởng nhìn nhau rồi chụm lại bàn bạc.
"Có một tiểu đội tiến đến, chẳng lẽ chúng ta bị lộ rồi!" Độc Xà nhìn hai người kia, ánh mắt đảo qua đảo lại.
"Cũng không loại trừ khả năng đó. Tiểu đội ở vòng trong đột nhiên tiến về phía này, nếu không phải chúng ta bị lộ thì chắc chắn là ở đây sắp xảy ra chuyện gì đó. Tôi nghĩ chúng ta nên tạm dừng lại đã." Rết nói.
"Vậy chúng ta thông báo xuống dưới, bảo các chiến sĩ sẵn sàng chiến đấu. Nếu tiểu đội kia thực sự vì chúng ta bị lộ mà nhắm thẳng vào đây, thì chúng ta chỉ còn cách "phá phủ trầm chu" (đập nồi dìm thuyền), tiêu diệt bọn chúng trước, rồi nhanh chóng quay lại xử lý nhóm hỗ trợ chiến lược hậu cần. Cách này tuy thương vong có thể lớn hơn chút, nhưng hiện tại chỉ còn mỗi cách này thôi. Chuyển vị trí ư? Tôi không định tiếp tục di chuyển nữa đâu." Độc Xà nói.
"Vậy cứ quyết định thế đi. Tuy nhiên, mọi thứ vẫn phải dựa vào hành động thực tế của đối phương. Nếu họ không chủ động tiến về phía chúng ta, thì chúng ta cứ quan sát tình hình đã, không nhất thiết phải đánh nhau với họ ngay!" Bọ Cạp nói thêm.
Độc Xà đáp: "Được vậy thì tốt nhất, tôi cũng hy vọng không phải vì chúng ta bị lộ."
Độc Xà, Bọ Cạp và Rết chia nhau đi truyền đạt mệnh lệnh. Các chiến sĩ của ba tiểu đội sau khi nhận lệnh chuẩn bị chiến đấu, ai nấy đều rơi vào trạng thái căng thẳng. Ba tiểu đội lấy đội hình của mình làm trung tâm, lập thành các trận thế, sẵn sàng bước vào cuộc chiến bất cứ lúc nào.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ba vị đội trưởng cũng sốt ruột chờ đợi. Thế nhưng, mãi vẫn không thấy tiểu đội của đối thủ tiến đến. Họ càng chờ, tâm trạng càng trở nên nóng nảy.
"Chuyện gì thế này, lâu thế rồi mà vẫn không có động tĩnh gì, chẳng lẽ họ không nhắm vào chúng ta thật sao?" Bọ Cạp là người không kiên nhẫn được trước, không khỏi tự hỏi.
Độc Xà cũng rất sốt ruột, anh cũng bắt đầu mất bình tĩnh. Nhưng thấy Bọ Cạp đã mất kiên nhẫn, anh ném cho Bọ Cạp một ánh nhìn trầm ổn, rồi nhỏ giọng nói: "Chúng ta đợi thêm chút nữa đi, chắc sắp có tin tức rồi!"
Độc Xà vừa dứt lời, họ thấy chiến sĩ đi trinh sát lúc nãy quay trở lại. Bọ Cạp không đợi được nữa, hỏi dồn: "Tình hình thế nào? Tiểu đội đó giờ ở đâu rồi?"
Chiến sĩ đó đáp: "Đội trưởng, hiện tại có thể khẳng định tiểu đội đó không nhắm vào chúng ta. Tôi thấy họ đang tiến về phía rìa ngoài, còn cụ thể làm gì thì vẫn chưa nhìn ra!"