Đội trưởng thấy đội ngũ đột nhiên dừng lại, anh vòng qua mọi người đi tới phía trước nhất, hỏi hạ sĩ quan bậc hai: "Chuyện này là sao? Sao lại không đi nữa rồi?"
Hạ sĩ quan bậc hai nhìn xuống ngã ba đường dưới chân, đáp: "Đội trưởng, bác dẫn đường cũng vài năm rồi chưa đi con đường này. Giờ đột nhiên xuất hiện một ngã ba, bác ấy hình như không nhớ rõ lắm, nhất thời cũng không biết nên đi theo lối nào!"
Lúc này, đội trưởng nhìn về phía người dẫn đường, nói: "Bác à, bác suy nghĩ kỹ lại xem. Nếu không được thì chúng ta tách ra đi, hoặc là phái người lên phía trước xem thử trước đã."
Người dẫn đường nhìn vị quan lớn hơn này, đáp: "Thưa lãnh đạo, không phải là tôi nhớ nhầm, cũng không phải là tôi không nhớ ra. Tôi nhớ rất rõ ràng, trước đây tôi từng đi con đường núi này, thực sự nhớ là trên đường không hề có ngã ba nào cả. Nhưng bây giờ ở đây lại xuất hiện một ngã ba, tôi cảm thấy rất không bình thường!"
Nói xong, người dẫn đường lại tiếp lời: "Lãnh đạo, hơn nữa nhìn hai ngã rẽ này, sao tôi thấy thế nào cũng không giống đường cũ. Hai con đường núi này trông như thể được người ta cố ý tạo ra sau này, giống như là để đánh lạc hướng người khác vậy."
Vương Dã bước ra, nói: "Đội trưởng, hay là để tôi lên phía trước trinh sát một chút!"
Đội trưởng giơ tay ngăn Vương Dã lại, anh nhìn người dẫn đường hỏi tiếp: "Bác à, bất kể con đường bác từng đi trước kia có ngã ba hay không thì chuyện đó đã không quan trọng nữa. Bác chỉ cần nói cho tôi biết, lúc bác đi con đường này trước đây, chúng ta đi một quãng dài như vậy là sắp xuống núi, hay là vẫn tiếp tục đi lên?"
Người dẫn đường nói: "Tôi nhớ rất rõ, quãng đường chúng ta vừa đi chưa đến mức phải xuống núi. Nếu tính theo con đường núi của tôi thì cũng không có lối xuống núi. Nó cứ xuyên thẳng qua rồi dẫn đến bên cạnh đường quốc lộ vòng quanh núi. Đến được đường vòng quanh núi đó thì là khu dịch vụ rồi."
Đội trưởng nói: "Được, đã xác định là không có đường xuống núi thì dễ chọn rồi. Chúng ta chọn con đường đi lên này, nhất định phải tiến về phía trước, chỉ cần không xuống núi là được. Tôi đoán chắc con đường xuống núi kia là do người dân trong các làng gần đây vì tiện đường nên mới mở ra sau này thôi, chúng ta cứ tạm bỏ qua lối đó đi."
Người dẫn đường mấp máy môi, nói: "Lãnh đạo, tôi cứ thấy con đường này không ổn."
Đội trưởng đội đặc nhiệm nói: "Cứ đi theo hướng này trước đã, đại quân phía sau sắp đuổi kịp rồi, chúng ta không thể dừng lại. Thời gian rất gấp rút, hơn nữa chỉ có hai đường để chọn, nếu không xuống núi thì chỉ có thể đi đường này thôi. Có lẽ do thời gian đã lâu, cộng thêm ảnh hưởng của thời tiết nên bác nhớ không chính xác lắm đâu."
Người dẫn đường cũng không còn cách nào, đành nói: "Được rồi, vậy cứ tiếp tục đi thôi. Biết đâu con đường cũ đi khó quá nên có người mở ra một lối đi mới ở đây thật."
Đội ngũ lại xuất phát. Đội trưởng kéo Vương Dã đang định đi theo lại, anh chỉ vào con đường xuống núi kia rồi bảo: "Cậu đi trinh sát con đường xuống núi này xem nó dẫn tới đâu, động tác phải nhanh lên. Nếu phát hiện đường sá không ổn thì quay về ngay, đi đi!"
"Rõ!"
Vương Dã tách khỏi đại quân, anh men theo con đường xuống núi đó, nhanh chóng bước đi. Thực ra con đường này trông rất ổn, nhưng đi được một đoạn, Vương Dã bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Anh còn phát hiện ở rìa đường có dấu vết vừa mới được khai phá.
Tuy nhiên lúc đầu anh cũng không nghĩ nhiều, trong lòng chỉ nghĩ có lẽ người dân gần đây vừa mới đi qua đây, rồi dùng dụng cụ tu sửa lại đường.
Vương Dã đi rất nhanh, dù sao cũng đang mang nhiệm vụ. Rất nhanh anh đã tới chân núi, thực ra cũng không hẳn là chân núi mà là một khe lạch. Khi chưa đi đến tận cùng thì đường đã hoàn toàn biến mất. Anh ước chừng đây là khu vực đá vụn lớn, còn có dấu vết của dòng nước chảy qua trước đây, trên những tảng đá ở dưới cùng vẫn có thể thấy vết tích đọng nước.
Thấy tình hình này, Vương Dã nhanh chóng quay lại. Anh cũng nhận ra sự việc có lẽ không đơn giản. Anh chợt thấy lời người dẫn đường nói lúc nãy có thể là đúng, con đường núi này quả thực có vấn đề, đường sá ở đây giống như mới được người ta tu sửa lại sau này.
Vương Dã quay lại con đường núi, lúc này đại quân đã đuổi kịp, còn đội đặc nhiệm đã đi khá xa về phía trước. Sau khi đuổi kịp, Vương Dã liền lao thẳng về phía trước.
Mất hơn 10 phút, Vương Dã cuối cùng cũng đuổi kịp đội ngũ phía trước. Đội trưởng thấy Vương Dã quay lại, chưa đợi anh mở lời đã chủ động hỏi: "Con đường đó dẫn tới đâu? Có phải rất nhanh là đến cuối đường không?"
Vương Dã gật đầu: "Đội trưởng, con đường núi đó không dài, đúng là đường xuống núi. Dưới núi là một lòng sông cũ, ở đó không có nước, chỉ toàn đá. Đường chưa tới tận cùng đã đứt đoạn rồi. Nhưng dọc đường tôi phát hiện có dấu vết do con người để lại, thực sự là mới để lại gần đây. Tôi nghi ngờ người dẫn đường nói đúng, con đường này không bình thường!"
Đội trưởng nói: "Thế này thì có gì mà không bình thường? Cậu là đang suy diễn quá đà, tự mình nghi thần nghi quỷ đấy. Chúng ta đang hành quân đường dài, đang trong quá trình diễn tập, còn chưa tới địa điểm diễn tập, không thể nào có chuyện trên đường lại có người gây khó dễ cho chúng ta được. Đừng có đoán mò nữa, biết đâu là người dân gần đây muốn xuống chân núi lấy đá nên mới khai phá con đường đó. Còn dấu vết mới để lại á? Có thể là mới có người đi qua trong hai ngày nay, thấy đường núi cần tu sửa nên chỉnh đốn lại một chút thôi. Được rồi, đã quay về rồi thì đừng nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi thôi."
Vương Dã vốn còn muốn giải thích thêm, nhưng rõ ràng đối phương không muốn nghe. Không còn cách nào khác, Vương Dã đành đi theo đội ngũ tiếp tục tiến lên, tuy nhiên lúc đi anh vẫn luôn để ý hai bên đường. Càng đi, anh càng cảm thấy con đường này giống như mới được sửa sang lại.
Lúc này, không chỉ Vương Dã đang nhìn chằm chằm mặt đường, mà người dẫn đường hôm qua còn nhìn mặt đường, thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh.
Người dẫn đường không còn trò chuyện với hạ sĩ quan và đội trưởng nữa, ông trở nên nghiêm túc hơn. Dù sao lần này đi theo, ông đã nghĩ sẽ làm việc thật tốt cho người của nhà nước, nhưng tình hình trước mắt khiến ông cảm thấy không ổn, thực sự sợ làm sai điều gì.
Cao Phi nhảy đến bên cạnh người dẫn đường, nói: "Bác à, cháu cảm thấy lời bác nói lúc trước là đúng, con đường này quả thực có chút bất thường, cứ có cảm giác như con đường này mới được mở ra vậy."
Nghe lời Vương Dã, người dẫn đường đột ngột dừng lại: "Cậu nói đúng, con đường này, chính là không ổn!"
Đột nhiên người dẫn đường lại khựng lại. Đội trưởng quay người lại, nhìn ông hỏi: "Bác à, lại sao nữa vậy?"
"Không ổn, con đường này không ổn, tôi đã phát hiện ra vấn đề rồi. Thông qua bề mặt địa hình xung quanh, tôi đã xác định được, con đường này không có lối thoát. Đi tiếp về phía trước chắc chắn là một vách đá, hoàn toàn không còn đường đi nữa!"