Giờ đây, phải nói thêm về Vương Hải Dương. Nhiệm vụ lần trước coi như thất bại, cậu ta lại được giao một nhiệm vụ mới, một nhiệm vụ chỉ dành riêng cho mình cậu. Vậy thì, tình hình của cậu ta hiện giờ ra sao?
Chuyện là, vì yêu cầu nhiệm vụ, Vương Hải Dương được điều động tạm thời đến một doanh trại vùng biên viễn chỉ có ba đại đội. Doanh trại này cách thành phố gần nhất hơn ba cây số. Hầu như tuần nào cũng có chiến sĩ xin phép ra ngoài để vào thành phố mua sắm.
Sau khi được phân đến doanh trại này, Vương Hải Dương thay đổi hoàn toàn vẻ trầm mặc trước kia, trở nên bất cần đời. Cậu ta cứ thỉnh thoảng lại phạm chút lỗi nhỏ. Vì việc này, đại đội trưởng và chính trị viên của đại đội mà cậu trực thuộc đã chán nản, thậm chí còn nảy sinh ý định để Vương Hải Dương phục viên khi đến hạn.
Ngày hôm nay, Vương Hải Dương lại vượt tường rào chạy ra ngoài, rồi lẻn vào thành phố gần nhất để chơi bời.
Phía tây ngoại ô của thành phố biên viễn này toàn là những khu nhà cũ kỹ không bắt kịp thời đại. Đi xa hơn nữa là một dòng sông lớn chảy dọc theo thành phố, nhìn ra xa hơn nữa là những dãy núi trùng điệp không thấy điểm dừng.
Ngay rìa khu nhà cũ này có một quán ăn trông có vẻ khá khẩm. Mặc dù quy mô của nó so với những tòa nhà khác trong khu nhà cũ thì thực sự rất lớn, nhưng nó cũng giống như những ngôi nhà cũ nát khác, trông vô cùng tồi tàn.
Vị trí của quán chọn thực sự rất đẹp, phía sau là sông lớn và núi non. Ngồi ở đây ngắm cảnh thì quả thực rất tuyệt.
Một quán ăn có thể ngắm cảnh đẹp như thế này đáng lẽ phải là nơi dừng chân lý tưởng cho khách lữ hành. Thế nhưng, thành phố nhỏ nơi biên viễn này hiếm khi có khách vãng lai, nên quán ăn này thiếu hẳn nhóm khách hàng đó.
Tuy nhiên, thời gian gần đây, quán lại thường xuyên có một vị khách quen. Chỉ có điều khi đến, anh ta chẳng bao giờ gọi món, chỉ ngồi trong quán ngắm nhìn phong cảnh phía xa.
Ông chủ quán hôm nay mặc chiếc áo khoác thời thượng, dựa vào cửa, nhìn con phố chẳng có mấy người qua lại trước mặt, khẽ thở dài một tiếng.
Cô nhân viên phục vụ trong quán đang gục đầu xuống bàn chợp mắt. Dù sao cũng chẳng có khách khứa nào tới. Cô bé thực chất là cháu gái của ông chủ, chưa học hết cấp hai đã bỏ học ở nhà. Vì không có việc gì làm nên được gia đình sắp xếp vào quán này làm việc.
Đúng lúc ông chủ đang lười biếng suy nghĩ vẩn vơ, vị khách quen dạo gần đây hay lui tới lại xuất hiện. Dáng người anh ta rất thấp, chắc chưa đầy mét sáu, còn thấp hơn cả cô cháu gái chưa lớn hết của ông chủ.
Khi vị khách thấp bé đó đi ngang qua trước mặt, ông chủ nháy mắt với anh ta rồi lười biếng hỏi: "Lại tới à?"
Câu hỏi lười biếng của ông chủ dù sao cũng làm cô cháu gái phục vụ tỉnh giấc. Cô bé lập tức đứng dậy, sau khi nhìn rõ là vị khách thấp bé kia, cô liền bước tới giúp anh ta dọn dẹp cái bàn mà anh ta vẫn luôn ngồi.
"Đừng đứng ngẩn người ra đó nữa, đi chuẩn bị đồ ăn đi. Hôm nay tôi mang tiền rồi, làm cho tôi một món!"
Vương Hải Dương nhìn vẻ lười biếng của ông chủ, dừng lại bên cạnh anh ta rồi tiện miệng nói.
"Ồ, thế cậu muốn ăn món gì nào!" Ông chủ nghe vậy thì có chút ngạc nhiên. Tuy đối phương chỉ gọi một món, nhưng thế cũng được rồi. Dù sao anh ta cũng có một mình, vóc dáng lại nhỏ bé như vậy, chắc cũng không ăn được bao nhiêu, không đến mức lãng phí!
"Tôi chỉ mang có 30 đồng, ông tự liệu mà làm nhé, đừng quên mang cho tôi một chai bia!" Vương Hải Dương nói xong liền bước vào trong quán, đi tới vị trí ngắm cảnh quen thuộc rồi ngồi xuống.
Cậu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một cách tùy ý, sau đó mới quay đầu lại trêu chọc cô nhân viên trong quán: "Này cô bé, lại cao thêm rồi đấy!"
Cô nhân viên chỉ mỉm cười đáp lại Vương Hải Dương cho có lệ rồi thôi. Cô bé lại ngồi về vị trí cũ, hai tay chống cằm, bắt đầu ngẩn người.
Ông chủ xoay người đi vào nhà bếp phía trong. Ngoài việc là ông chủ quán, anh ta còn kiêm luôn đầu bếp. Không còn cách nào khác, đây chỉ là hộ kinh doanh cá thể nhỏ lẻ ở thành phố biên viễn hẻo lánh, quán ăn này cũng chỉ đủ duy trì chi phí, làm sao thuê nổi đầu bếp chuyên nghiệp.
Không ai để ý tới Vương Hải Dương, cậu đành phải hướng ánh mắt ra ngoài một lần nữa. Chỉ có điều cậu không phải đang thưởng ngoạn phong cảnh, mà chỉ là thói quen nhìn ra ngoài, đồng thời trong lòng thầm nghĩ: "Thông tin nói là giao dịch tại quán ăn này, thế mà chẳng có thời gian cụ thể gì cả. Cứ bắt mình phải chờ đợi thế này thì ra thể thống gì nữa!"
Không ai biết Vương Hải Dương thường xuyên đến quán ăn này là để chờ đợi cuộc giao dịch gì, nhưng nghĩ cũng biết, đó chắc chắn là một cuộc giao dịch vô cùng quan trọng đối với cậu.
Vương Hải Dương vốn đang rất bực bội, bởi vì hai ngày nay, vị đại đội trưởng tạm thời quản lý cậu lại gọi cậu lên nói chuyện. Không, không thể gọi là nói chuyện, chính xác phải là gọi lên để mắng nhiếc.
Vương Hải Dương thực sự không muốn như vậy, nhưng cậu còn biết làm sao đây? Cậu đến doanh trại biên viễn này chỉ là để quá cảnh, đến đây để hoàn thành nhiệm vụ chứ không phải thực sự muốn ở lại đại đội này mãi.
Còn hôm nay đến đây, thấy quán ăn lại vắng vẻ, không có khách khứa, cảm giác như mình lại chạy công một chuyến, điều này càng khiến tâm trạng cậu tồi tệ hơn.
"Haiz, xem ra về lại phải chịu trận bị mắng mỏ rồi!" Vương Hải Dương tự thở dài một tiếng. Nghĩ đến viễn cảnh sau khi trở về, tâm trạng vốn đã không tốt của cậu lại càng tệ hơn.
Không lâu sau, ông chủ bưng một cái đĩa ra. Anh ta đặt đĩa lên bàn trước mặt Vương Hải Dương rồi lại xoay người đi đến quầy thu ngân, mở tủ lạnh lấy một chai bia, dùng khui mở nắp rồi cũng đặt trước mặt Vương Hải Dương.
"Đồ ăn và bia của cậu đây, tổng cộng 30 đồng, cậu trả tiền trước đi." Ông chủ chặn tay Vương Hải Dương khi cậu định lấy đũa, nói.
Vương Hải Dương nhìn khuôn mặt không mấy vui vẻ của ông chủ, mặt cậu cũng sầm xuống, chỉ vào đĩa thức ăn trên bàn nói: "Ông chủ, ông tính giá kiểu gì vậy? Chỉ thế này mà đòi 30 đồng?"
Đối mặt với sự chất vấn, ông chủ không hề tức giận, anh ta nói: "Cậu bảo tôi tự liệu mà làm, giờ làm xong rồi cậu lại không hài lòng à?"
"Đúng, tôi bảo ông tự liệu, nhưng ông cũng phải làm món gì ra hồn chứ. Đây là món gì? Dưa chuột đập dập trộn thịt thái lát, ông không thể nổi lửa xào lấy một món tử tế sao?"
Ông chủ đáp: "Cậu có bảo tôi xào đâu. Vả lại, món nguội thì không phải là món ăn à? Nhanh lên, trả tiền đi. Món ăn 20 đồng, bia 5 đồng, phí bát đĩa 1 đồng, còn lại là phí phục vụ và tiền boa, tính 4 đồng, tổng cộng là 30 đồng!"
Sắc mặt Vương Hải Dương thay đổi, trở nên vô cùng khó coi. Đồ ăn không ưng ý thì thôi, đằng này còn tính phí kiểu "chặt chém" thế này, làm sao mà chấp nhận được. Thế là, cậu không vui nói: "Đáng giá bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, 25 đồng, đừng hòng lừa tôi..."