Ngã Vi Ngư Nhục

Lượt đọc: 6102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »
Chương 62
thần sơ năm thứ chín

❊ ❊ ❊

Nam Nhai dự yến (9)

"Bổn cung đã sớm biết lũ ngu xuẩn này sẽ ở đây động thủ, nên cố ý triệu tới Hổ Bôn quân hộ vệ, không ngờ bọn họ lại thấy chết không sờn, quả nhiên là hận ta đến cực điểm." Lý Duyên Ý nhìn vũ đài đã bị máu tươi nhuộm đỏ, từ nãy giờ nàng cũng chưa từng dịch chuyển vị trí, thậm chí cả tư thế ngồi chống cằm cũng không hề thay đổi, "Bọn họ tự xưng là nghĩa sĩ, không, bọn họ đích thật là nghĩa sĩ, ở trong mắt những người này ta chính là yêu nghiệt làm loạn triều cương, là gian thần muốn đoạt quyền loạn quốc, chỉ cần có một phần vạn cơ hội bọn họ cũng sẽ không bỏ qua. Thành, chính là công trạng thiên thu, bại, cũng là vì quốc quên mình. Còn chúng ta thì sao? Bất luận thành hay bại, e rằng lưu lại cũng chỉ là bêu danh thiên cổ, là yêu nữ không chịu an phận thủ thường, không muốn trợ phu giáo tử mà chỉ biết âm mưu soán vị. Ở trong mắt bọn họ đế vương chỉ có thể là nam nhân, mà ta, cho dù là trưởng nữ của Tiên đế, coi như là Hoàng tử Đại Duật, dẫu có cố gắng học tập kinh thư thao luyện binh pháp, cũng như trước không có tư cách kế thừa ngôi vị Hoàng đế."

"Thế nhưng." Vệ Đình Húc nói, "Điện hạ hiện giờ không phải đã đi tới một bước này rồi sao? Đi tới địa vị làm cho người ta kiêng dè. Chỉ còn một bước nữa thôi là có thể đoạt lại giang sơn vốn nên thuộc về người rồi."

"Vốn chính là thuộc về ta......"

"Đúng vậy. Vốn chính là thuộc về điện hạ."

Lý Duyên Ý nhìn về phía Vệ Đình Húc ở bên cạnh. Vệ Đình Húc ngồi trên xe lăn, cho dù là vào ngày đầu xuân ở Nam Nhai ánh nắng chói chang, nữ tử suy nhược này vẫn như trước khoác trên người chiếc áo choàng lông vừa dày vừa nặng, lớp lông mềm mại bị gió xuân ấm áp nhẹ nhàng thổi qua, khẽ lay động cọ vuốt trên làn da tựa như lớp băng mỏng của nàng.

Lý Duyên Ý chưa bao giờ nhìn thấy sự dao động ở trong mắt nàng, nữ nhân nhỏ hơn nàng mười tuổi này tựa hồ từ rất sớm trước kia đã hiểu thấu được thế gian này, đều đã tính toán thật tốt tất cả những con đường mà nhân sinh phải đi.

"Hơn nữa, hiện nay xu thế của thiên hạ không phải là vừa đúng sao." Vệ Đình Húc thưởng thức bãi máu lạnh đặc sệt từ trên vũ đài chậm rãi chảy dọc xuống từng bậc gỗ, "Bởi vì chưa bao giờ phát sinh nên đó chính là một trang giấy trắng, một trang giấy trắng tùy ý điện hạ viết. Hậu nhân nghìn năm sau sẽ nghị luận về điện hạ như thế nào, Tử Trác không biết, nhưng Tử Trác biết trăm năm sau nhất định sẽ là một cảnh tượng khác. Là một thế giới mà nữ tử có thể cạnh tranh ngang hàng cùng nam tử trong tất cả các ngành nghề các chính cuộc, là một thế giới công bằng tuyệt đối do điện hạ tạo nên, một thế giới không chỉ thuộc về nam nhân, mà là một thế giới thuộc về những người có năng lực."

Lời nói của Vệ Đình Húc là một loại hấp dẫn, Lý Duyên Ý nhớ lại bảy năm trước nàng trơ mắt nhìn nghiệt chủng do một cung nữ thấp hèn sinh ra, đơn giản bởi hắn là nhi tử duy nhất của Tiên đế nên được lập làm Thái tử. Đó là một năm thất ý nhất trong nhân sinh của Lý Duyên Ý, cũng vào năm đó nàng đã gặp được Vệ Đình Húc.

"Điện hạ, ta hiểu suy nghĩ trong lòng người, ta có thể giúp người đạt được tất cả những gì người muốn."

Vệ Đình Húc mười hai tuổi ngồi trên xe lăn, nàng khi đó so với bây giờ còn tiều tụy hơn, sắc mặt vàng như nến, rõ ràng là dáng vẻ của một người sống không được bao lâu nữa, nhưng lời nói ra lại khá cuồng vọng. Nhưng mà Lý Duyên Ý bỏ qua cho nàng, bởi vì lời của nàng cũng chính là ý nguyện trong lòng Lý Duyên Ý.

Vệ Đình Húc thực sự biết được thứ nàng muốn là cái gì, cũng thực sự từng bước một thực hiện lời hứa trước đây.

Hiện giờ nàng cách đế vị chỉ còn một bước.

Lý Duyên Ý thích trầm tư, rất nhiều lúc nàng ngồi xuống chính là cả một buổi chiều.

Vệ Đình Húc thấy nàng lại rơi vào trầm tư, đưa mắt nhìn từ trên mái nhà xuống tới Linh Bích, một đội Hổ Bôn quân đang áp giải một nữ nhân lại đây.

Vệ Đình Húc nhìn thấy mặt của nữ nhân kia.

"Điện hạ, vị thích khách này cứ để ta thẩm vấn đi."

"Ân......" Lý Duyên Ý giống như là đáp ứng, cũng giống như là căn bản không có nghe được nàng đang nói cái gì.

Đầu vai của Linh Bích bị quất trúng một roi, một roi này tung ra vô cùng hung hãn, vết roi xẹt nghiêng qua đầu vai khiến nàng da tróc thịt bong, nhìn thấy mà giật mình. Lúc Chân Văn Quân giúp nàng xử lý miệng vết thương đã nhìn thấy hết sức rõ ràng.

Góc độ vung roi này Chân Văn Quân vô cùng quen thuộc, chỉ là lực đạo quá nặng. Kỳ thật một roi này là nhắm đến mắt của địch nhân, nếu không phải Linh Bích tránh kịp thì lúc này nàng nhất định chỉ còn lại một con mắt.

Chân Văn Quân nhìn chằm chằm miệng vết thương sửng sốt hồi lâu, Linh Bích quay đầu lại thấy nàng cầm miếng thuốc cao cầm máu mà lại không đắp lên cho mình, cả giận nói:

"Tiểu hỗn đản, ngươi phát ngốc cái gì vậy, chưa thấy qua miệng vết thương sao? Nhanh chóng giúp ta đắp lên đi, đừng chậm trễ chuyện của nữ lang."

"Ân." Chân Văn Quân mang tâm sự nặng nề giúp nàng băng bó.

Nhìn thái độ của Linh Bích đối với nàng tựa hồ cũng không có nghe thấy cuộc đối thoại của nàng cùng Tạ Tùy Sơn. Nếu như đã nghe được, thì với cá tính của Linh Bích cho dù không lập tức giết chết nàng, ít nhất ở ngoài mặt cũng không thể giả vờ như không có việc gì.

Mặc dù Linh Bích không có nghe thấy, nhưng thi thể Tạ Tùy Sơn đã rơi vào tay Hổ Bôn quân rồi, Vệ Đình Húc cho dù không biết vị công tử của Tuy Xuyên Tạ gia này, thì vẫn còn một người đang bị bắt giữ.

Thân phận của người nọ Chân Văn Quân đã đoán ra được rồi. Vừa nãy Tiểu Hoa đến đây truyền lời, nói Vệ Đình Húc bảo các nàng đi đến địa lao một chuyến.

Vệ Đình Húc đã biết được cái gì rồi sao? Nếu đi tới đó thì e rằng không chỉ quất mông một trận là có thể xong chuyện. Nàng hoàn toàn có thể nhân cơ hội này trốn đi, nhưng nếu nàng đi rồi, người bị bắt giữ kia chắc chắn là sẽ mất mạng.

"Hôm nay nhất định phải có người chết."

Tạ Tùy Sơn a Tạ Tùy Sơn, không ngờ một câu của ngươi lại trở thành lời tiên tri, hôm nay e rằng người chết không chỉ là một người.

Xử lý xong vết thương của Linh Bích, Tiểu Hoa gần như là dán mắt vào các nàng cùng đi về phía địa lao.

Lối vào địa lao ở ngay trước mắt, Tiểu Hoa cùng Linh Bích đi sát ở phía sau, Vệ Đình Húc đang ở bên trong chờ nàng. Nàng chỉ có thể tiến về phía trước, tựa như cuộc sống trong mấy năm nay, luôn luôn không có sự lựa chọn nào khác.

Lúc sắp vào đến địa lao, nghe thấy thanh âm của Vệ Đình Húc truyền đến: "Nga? Trưởng tử của Tuy Xuyên Tạ gia Tạ Thái Hành? Lại không quản đường xa ngàn dặm mà đến đây chịu chết, thật xúc động lòng người. Có điều kỳ quái, vì sao hắn lại tìm tới Văn Quân muội muội chứ?"

Chân Văn Quân hít sâu một hơi, đi vào.

"Tỷ tỷ."

Cảnh tượng bên trong địa lao so với lần trước nàng đến cơ hồ giống nhau như đúc, Vệ Đình Húc vẫn như cũ ngồi ở trên ghế cao, trên giá gỗ hình chữ thập trói buộc một người máu chảy đầm đìa không biết sống chết, bất quá hình cụ mà tráng hán hành hình đang cầm trong tay lại có hình dạng khác, đổi thành một con dao sắc thái thịt và thiết cầu đầy gai nhọn. Bắp thịt toàn thân của tráng hán kia trông lực lưỡng vô cùng, nhưng khi nâng thiết cầu lên cũng có chút lao lực. Nếu như nện vào trên thân người đừng nói là sẽ mất đi một tầng da thịt, mà ngay cả xương cốt cũng sẽ bị đập vỡ nát. Chân Văn Quân nhìn thấy cảnh này mà da đầu tê dại, khi bước đến đứng ở bên cạnh Vệ Đình Húc thì thấy một vị Hổ Bôn quân đang ngồi xếp bằng tùy ý ở dưới đất. Người này đã cởi mũ sắt ra, nhuyễn giáp trên người còn dính máu, râu đen dài che kín hai má, ánh lửa chiếu vào khuôn mặt đầy vết sẹo của hắn, bắt đầu từ lúc Chân Văn Quân tiến vào ánh mắt âm trầm của hắn đã khóa chặt ở trên người nàng, giống như đang nhìn một con sơn dương dám can đảm xâm nhập vào giữa bầy sói, lại càng giống như đang nhìn một thi thể.

"Muội muội ngươi đã đến rồi, vị này chính là Hổ Bôn Trung lang tướng Lưu Phụng, vừa rồi chính là hắn thống lĩnh Hổ Bôn quân chém giết thích khách." Vệ Đình Húc mỉm cười giới thiệu nói. . Truyện Gia Đấu

Chân Văn Quân trái lại một chút cũng cười không nổi, Lưu Phụng này chính là lão tướng dày dặn kinh nghiệm sa trường, bị hắn nhìn chằm chằm giống như bị một con dã lang nhìn chòng chọc, chỉ cần lộ ra một tia sơ hở dã lang sẽ lập tức lao tới, cắn đứt yết hầu của nàng.

"Trung lang tướng." Chân Văn Quân hướng hắn hành lễ, Lưu Phụng không một tiếng đáp lại, hỏi thẳng:

"Chân cô nương, Tạ Tùy Sơn vì sao lại đến tìm ngươi? Ngươi có quen biết với hắn sao?"

Chân Văn Quân thẳng thắn đáp: "Ta không quen biết tên đăng đồ tử kia, chỉ là hắn đối với ta dây dưa không ngừng, ta mới nhịn không được ra tay."

"Nga?" Lưu Phụng quan sát gương mặt nàng tỉ mỉ cân nhắc một phen, tựa hồ tin tưởng lại tựa hồ không tin, "Xin hỏi Chân cô nương đã dùng vũ khí gì cắt đứt yết hầu của hắn?"

"Chính là thanh chủy thủ này." Chân Văn Quân trình lên thanh chủy thủ của Hồng Diệp phu nhân mà Vệ Đình Húc đã đưa cho nàng, Lưu Phụng đứng lên tiếp nhận, cầm thanh chủy thủ nho nhỏ xoay ngang dựng thẳng vung múa ở trước mắt, nhẹ nhàng mà "Ân" một tiếng.

"Quả nhiên là vũ khí sắc bén." Lưu Phụng đem chủy thủ trả lại cho nàng, Chân Văn Quân vừa mới tiếp nhận, Lưu Phụng bỗng nhiên giương năm ngón tay như móc câu bắt lấy cổ tay nàng.

Chân Văn Quân đã sớm nghĩ sẵn trong đầu những vấn đề có thể bị tra hỏi, nhưng không ngờ đột nhiên lại nhảy ra một Hổ Bôn Trung lang tướng, thậm chí còn động thủ với nàng. Nàng ngưng tụ ánh mắt, không biết có nên phản kháng hay không. Lưu Phụng là muốn bắt giữ nàng sao? Hay chỉ là thăm dò công phu của nàng xem có thể một đao cắt đứt yết hầu hay không?

Trong nháy mắt ở trong đầu Chân Văn Quân hiện lên vô số luồng suy nghĩ, nàng gượng giữ cánh tay dồn sức vào dưới chân, một trảo này của Lưu Phụng lại không thể lôi kéo thân mình nàng làm rối loạn bước chân nàng.

"Là có chút mạnh mẽ." Lưu Phụng buông nàng ra.

Quả nhiên chính là thăm dò.

Chân Văn Quân khẽ nhếch khóe miệng.

Người bị trói trên giá gỗ bởi vì đau đớn mà rên hừ một tiếng, thu hút lực chú ý của các nàng.

"Bộp bộp" hai tiếng vang lên, Chân Văn Quân lúc này mới phát hiện Vệ Đình Húc đang cầm trong tay một sợi roi đen làm bằng gân trâu quấn cuộn lại một nửa, sợi roi bị quất ma sát đến bóng loáng, nàng cầm sợi roi nhẹ nhàng vỗ ở trên tay, nhìn người trên giá gỗ nói:

"Muội muội có biết người ngươi giết là thân phận gì không?"

Chân Văn Quân nhận ra được sợi roi kia, lắc đầu nói: "Không biết."

"Chính là Tạ Tùy Sơn, nhi tử của Tuy Xuyên tiền nhiệm Thái thú Tạ Thái Hành, mà vị này, chính là thân muội của Tạ Tùy Sơn, Tạ thị A Huân."

Tóc trên mặt A Huân bị đẩy ra, bộc lộ khuôn mặt dày đặc những vết máu, Chân Văn Quân trong lòng run lên, nhiều năm không gặp, không ngờ đến lúc gặp lại chính là tình cảnh này.

"Tiểu tử Tạ gia trà trộn vào khó có thể nào chỉ là vì đùa giỡn muội muội của ta? Vậy còn ngươi? Ngươi vì sao lại ẩn nấp ở trên mái nhà? Khó có thể nào cũng là coi trọng vị công tử lang quân đó?" Vệ Đình Húc chuyển dời ánh mắt hướng đến Chân Văn Quân, trong giọng nói tuy có ý cười, nhưng trong ánh mắt lại rét lạnh như băng.

Trái tim của Chân Văn Quân giống như rơi xuống vực sâu, nàng biết Vệ Đình Húc cũng không hề tin cái lý do kia của mình.

A Huân ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một vòng ở bên trong địa lao này, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Chân Văn Quân. Khóe môi câu lên, lộ ra nụ cười lạnh, lập tức hướng tới Vệ Đình Húc phun ra một ngụm nước bọt dính máu.

Tiểu Hoa tiến lên một bước che ở trước người Vệ Đình Húc, ngụm nước bọt kia phun ở trên người Tiểu Hoa, Tiểu Hoa giơ tay vung một cái tát thật mạnh vào mặt A Huân, A Huân kêu lên một tiếng đau đớn, cuối cùng phun ra nửa cái răng gãy.

Vệ Đình Húc nói: "Văn Quân muội muội."

Chân Văn Quân: "Dạ."

"Ta mệt rồi, Tạ thị A Huân liền giao cho ngươi thẩm vấn, ngươi cũng nên rèn luyện một chút cách thức thẩm vấn."

Tiểu Hoa ôm lấy Vệ Đình Húc, lúc gần đi Vệ Đình Húc căn dặn nói: "Hai ngục quan này để lại cho ngươi, hình cụ cũng để lại cho ngươi. Thân thể con người đều được làm từ máu thịt, ta thật sự muốn nhìn xem là Tạ thị A Huân này mạnh miệng, hay là hình cụ cứng rắn."

Chân Văn Quân chỉ có thể đáp: "Dạ"

Đám người Vệ Đình Húc đi rồi, ngục quan đem con dao thái thịt đưa cho nàng. Nàng phất tay áo, nắm thanh chủy thủ của mình ở trong tay, nhìn về phía A Huân đầy rẫy những vết thương, trong mắt lộ vẻ đau lòng thương tiếc.

A Huân nhìn thấy chủy thủ, không chút sợ hãi.

"Cẩu nô vô sỉ." A Huân nghiến răng nghiến lợi nói, "Còn có thủ đoạn gì cứ việc giở ra hết đi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »