Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9235 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 202
cường cường đến thành phố

❊ ❊ ❊

“Xa Xôi” là chủ đề sốt dẻo nhất mùa hè này. Giá quần áo đắt, số lượng có hạn, nhưng vẫn ngăn được sự nhiệt tình của mấy cô gái.

Xa Xôi còn làm thêm sản phẩm mẫu chụp poster rồi dán bên ngoài cửa hàng và rạp chiếu phim xung quanh Thượng Hải, mấy cô gái đi qua đều dừng chân nhìn say mê.

Trình Dao Dao mời Mạnh Thư đến làm quản lý. Hai người từng hợp tác vui vẻ lúc ở đoàn làm phim “Xa Xôi”, Trình Dao Dao trả tiền lương cũng cao, Mạnh Thư tính toán cẩn thận rồi sảng kɧօáϊ từ chức, sau đó gia nhập cùng Trình Dao Dao.

Mạnh Thư giao thiệp rộng, rất nhiều con gái nhà quyền quý đưa danh thϊế͙p͙ cho cô để mua sản phẩm mới của nhãn hiệu Xa Xôi. Mạnh Thư mỉm cười nhận danh thϊế͙p͙ rồi dịu dàng dỗ dành họ, vừa quay đầu cô liền tìm Trình Dao Dao thúc giục cô bao giờ sản xuất mẫu mới.

Giọng nói đầu bên kia điện thoại mềm mại như vừa ngủ dậy: “Đừng vội. Còn thừa mấy bản vẽ mà.”

Mạnh Thư lật xem bản vẽ: “Chỉ còn 3,4 mẫu thôi. Không ra sản phẩm mới, cũng không sản xuất thêm mẫu cũ, cửa hàng của chúng ta sẽ bị rỗng một khoảng đấy!”

Trình Dao Dao nói: “Không có bản vẽ… Á Tạ Chiêu, anh đừng nghịch…”

Thanh âm bên kia lập tức biến mất, sau đó là một loạt tiếng sột xoạt, hô hấp của Trình Dao Dao gấp rút: “Mạnh Thư, cô yên tâm sắp xếp công nhân làm việc đi. Bản vẽ mới sẽ có ngay thôi… Này!”

Thanh âm “Tút, tút, tút” truyền đến, Mạnh Thư trợn mắt nhìn điện thoại, mặt cô đỏ bừng lên. Người trẻ tuổi mới kết hôn đúng là…

Điện thoại rơi trêи đất, Trình Dao Dao ngã vào lòng Tạ Chiêu, hai người lăn lộn một vòng. Một con mèo trắng đen giẫm lên điện thoại, nó nhảy lên bàn trang điểm, sau đó đẩy một cái lọ ra ngoài.

Tạ Chiêu ôm Trình Dao Dao ngồi dậy, Trình Dao Dao lập tức chỉ vào con mèo nhỏ kia: “Em đứng lại đó cho chị! Đừng, đừng, đừng, đừng động vào cái đó!”

Móng vuốt của mèo nhỏ sờ vào lọ nước hoa, nó thử đẩy ra phía ngoài bàn.

Trình Dao Dao ngừng thở, cô khẩn trương nói: “Đừng… Ngoan nha, em buông ra…”

Mèo con ngoẹo đầu nhìn Trình Dao Dao, móng vuốt nhỏ buông lỏng ra. Đúng lúc Trình Dao Dao thở phào nhẹ nhõm, móng vuốt nhỏ vung lên, lọ nước hoa rơi xuống đất.

“Toang”, lọ nước hoa vỡ tan tành. Mùi hương nồng đậm bay khắp phòng làm con mèo nhỏ hắt xì mấy lần.

“Nước hoa của em!” Trình Dao Dao tức giận giậm chân: “Tạ Chiêu, anh quản mèo của anh đi! Đây là nước hoa Pháp đó, thế là xong rồi!”

Mèo con màu đen trắng không biết mình gây rắc rối, nó ngồi chồm hỗm trêи bàn trang điểm ɭϊếʍ móng vuốt. Đến khi bị Tạ Chiêu nắm gáy nhấc lên, nó còn giãy dụa kêu meo meo.

Trình Dao Dao nhấn cãi mũi nhỏ của nó: “Thảo nào người ta đều nói mèo trắng đen đều mắc bệnh tâm thần.”

Tạ Chiêu đồng ý tìm một con mèo trắng đen cho Trình Dao Dao, mấy ngày nay tìm khắp các chợ nhưng không có, cuối cùng trong nhà một nhân viên có mèo mới sinh con, mà trong đó có một con mèo đen trắng lông dài, đôi mắt xanh biếc cực kỳ đẹp. Không ngờ tính tình con mèo này lại điên cuồng như vậy, vừa ôm về nhà liền chạy khắp nơi, bây giờ nó còn làm vỡ lọ nước hoa yêu thích của Trình Dao Dao.

Tạ Chiêu thấy mèo con bị Trình Dao Dao bóp mặt nhe răng trợn mắt, hắn nói: “Em Dao Dao, xe lửa sắp đến rồi.”

“Hừ! Hôm nay tha cho em đấy.” Lúc này Trình Dao Dao mới nhớ tới việc chính, cô thả mèo con ra.

Trình Dao Dao chạy tới bàn trang điểm chải lại tóc, vừa rồi bị con mèo nhỏ làm loạn lên, quần áo và đầu tóc đều rối tung lên rồi. Tạ Chiêu thu dọn mảnh vỡ dưới đất, mèo con lập tức chạy đến gần, mùi nước hoa xông thẳng vào mũi nó, nó liền ngã nhào ra đất.

Tạ Chiêu vội vàng đỡ nó dậy, lông mèo con dính đầy nước hoa, nó hắt xì hơi liên tục.

Trình Dao Dao bật cười: “Đáng đời!”

Tạ Chiêu lấy khăn lau lông cho mèo con: “Mèo con chưa có tên.”

“Gọi là Phiền Phiền đi, lúc nào cũng gây phiền phức.” Trình Dao Dao đặt tên cho nó, cô nhìn gương thỏa mãn đứng dậy: “Đi thôi.”

Nhà ga Thượng Hải.

Nhà ga Thượng Hải là một trong những nhà ga có lượng khách đông nhất cả nước, bây giờ được sửa chữa lại đổi mới hoàn toàn, biển hiệu trêи sân ga sáng lấp lánh.

Hành khách xách hành ký vội vội vàng vàng nhưng quay đầu nhìn cô gái mặc váy trắng đứng trêи nhà ga kia, cô đeo khẩu trang cũng không che hết sự xinh đẹp đó.

Trình Dao Dao nhìn về phía cửa sổ xe: “Sao Tiểu Phi còn chưa đến?”

“Đừng vội.” Tạ Chiêu đỡ Trình Dao Dao, hắn im lặng kéo cô quay mặt về phía mình, lưng cô quay về phía đám người.

Hôm nay trời nóng Trình Dao dao chỉ mặc mộ cái váy trắng viền đen, vải vóc mềm mại ôm sát đường con yểu điệu thu hút rất nhiều ánh mắt nóng bỏng xung quanh.

Tạ Chiêu thở dài, chờ gặp Tiểu Phi hắn phải dặn em ấy không được may váy kiểu dáng này cho Trình Dao Dao nữa.

Ánh mắt Trình Dao Dao đối diện với hầu kết của Tạ Chiêu, cô có ý xấu thổi hơi lên cổ hắn: “Chờ Tiểu Phi tới, chúng ta dẫn em ấy đến nhà hàng của chị Dương ăn cơm đi.”

Hô hấp của Tạ Chiêu ngừng lại, hầu kết rung động, giọng nói trở nên khàn khàn: “Nghịch ngợm!”

Trình Dao Dao che miệng lại, đôi mắt hoa đào cong cong meo theo ý cười.

Đang trêu đùa nhau, tiếng nói như chim hoàng anh vang lên: “Anh, chị Dao Dao!”

Giọng nói vừa hưng phấn vừa ngượng ngùng, không phải Tiểu Phi thì là ai, mấy tháng không gặp, Tạ Phi trưởng thành đẹp hơn nhiều. Cô mặc áo sơ mi trắng và váy xếp ly, hai bím tóc đen nhánh xõa trêи vai, cô cao hứng vẫy tay với Trình Dao Dao. Hoàng Lục xách hành lý dẫn mấy cô gái đi đến.

Trình Dao Dao chạy tới: “Tiểu Phi! Em tới lúc nào vậy? Sao vừa rồi chị không thấy em ở đâu cả?”

Tạ Phi nói: “Bọn em ở toa phía sau. Nhà ga Thượng Hải to quá đi, còn to hơn huyện Lâm An! Trêи đường đi rất tốt, xe lửa còn bán cơm trắng và thịt ba chỉ nữa. Chị Dao Dao, chị xem ai đến này!”

“Bạn cùng phòng của em nha, chị thấy họ rồi mà.” Trình Dao Dao cười nói.

Tạ Phi mở túi của mình ra: “Còn nó nữa!”

Mèo cam nhô cái đầu nhỏ ra, Cường Cường càng ngày càng mập, nó tùy tiện ngáp một cái.

“Cường Cường!” Trình Dao Dao vui vẻ xoa đầu Cường Cường: “Sao em mang nó đến?”

Cường Cường cọ tay Trình Dao Dao, nó kêu to: “Meo! Meo!”

Tạ Phi nói: “Nó tự chui vào túi của em, lúc em lên xe lửa rồi mới phát hiện ra nó.”

Tạ Chiêu nói: “Vớ vẩn, tý nữa anh phải gọi điện cho bà nội mới được. Chắc bà lo lắng lắm.”

Tuy nói như thế, Tạ Chiêu vẫn ôm Cường Cường vào lòng. Cường Cường kêu meo meo ghét bỏ Tạ Chiêu, nó nằm trêи cánh tay hắn ngủ tiếp.

Lúc này Tạ Phi mới kéo mấy cô gái đến giới thiệu lại với Trình Dao Dao: “Chị Dao Dao, đây là bạn cùng phòng của em, họ đi cùng em đến Thượng Hải.”

Mấy cô gái đều trắng nõn, cách ăn mặc cũng đẹp hơn mấy cô gái ở huyện nhỏ nhưng vừa tới thành phố nên còn khẩn trương xấu hổ. Lúc thấy Trình Dao Dao, họ hét ầm lên.

“Thẩm Ký Thu! Thẩm Ký Thu!”

Trình Dao Dao mỉm cười chào họ, cô nói: “Tôi nghe Tiểu Phi nhắc tới các cô rồi. Đi thôi, tôi và anh trai Tiểu Phi đặt một bàn ăn ở nhà hàng mời khách.”

Tạ Phi dẫn 5 người bạn đến đây, cộng thêm Trình Dao Dao, Tạ Chiêu và Hoàng Lục, mọi người gọi hai xe taxi đến nhà hàng.

Gia cảnh của Tôn Hiểu Lôi không tệ, cô luôn tự nhiên hào phóng nhưng lúc này cũng sợ ngây người nhìn xe taxi mới lạ, cô cẩn thận ngồi ở cuối xe.

Ở huyện Lâm An, bản thân có một chiếc xe đạp đã đủ náo động, mười ngày nửa tháng nhìn thấy ô tô bốn bánh đi qua có thể làm mọi người nói say sưa.

Không ngờ cô vừa đến Thượng Hải đã được ngồi trêи xe ô tô!

Trình Dao Dao cười nói: “Đây là xe taxi. Xe cho thuê, mấy đồng một lượt đi.”

Xe taxi là ngành dịch vụ mới có ở niên đại này, khởi hành với mức giá 2.8 đồng, đi từ 4km trở lên sẽ cộng thêm 2 mao/km. Ở Thượng Hải, ai có thể thuê xe taxi đi sẽ đứng trước cổng ngõ chào hỏi hàng xóm tạo danh tiếng.

Tạ Phi nghe thấy giá tiền thì hít sâu, cô nói nhỏ với Trình Dao Dao: “Chị Dao Dao, từ sau đừng đi xe này nữa. Chúng ta đi xe buýt đi, chỉ mất mấy mao tiền một lượt đi thôi.”

Trình Dao Dao cười khúc khích. Trêи xe còn có Tôn Hiểu Lôi nên cô không nói cho Tạ Phi biết anh trai em ấy cũng có cổ phần trong ngành dịch vụ thuê xe taxi này.

Hoàng Lục nói với Tạ Chiêu: “Anh Tạ, em giao người đến tay anh rồi đấy.”

Tạ Chiêu vỗ vai hắn: “Vất vả rồi. Trêи đường thuận lợi không?”

Hoàng Lục cao hứng nói: “Lần này may mắn, có một nhóm quân nhân giải phóng đi cùng toa xe nên trêи đường đi rất yên ổn. Mấy người em sắp xếp không cũng cần dùng đến!”

Mọi người ăn một bữa cơm phong phú ở Thượng Hải, Tạ Chiêu dẫn Hoàng Lục đến nhà máy. Trình Dao Dao dẫn Tạ Phi và mấy cô gái đến nhà nghỉ. Mấy cô gái đi đường mệt mỏi, họ đến nhà tắm công cộng tắm rửa xong liền đi ngủ luôn.

Trước khi ngủ, họ vẫn không quên lấy sổ ra đưa Trình Dao Dao ký tên.

Trình Dao Dao ký xong rồi dẫn Tạ Phi ra ngoài, ánh mắt Tạ Phi sáng long lanh: “Chị Dao Dao, bộ phim Xa Xôi rất nổi tiếng ở huyện Lâm An, lần nào chiếu cũng đầy ắp người. Đại đội còn xin bên trêи chiếu phim ở thôn chúng ta! Em xem 7 lần rồi! Lần nào xem cũng khóc!”

Trình Dao Dao đau đầu: “Bộ phim kia chiếu trong thôn chúng ta sao? Bà nội…”

Tạ Phi ngậm miệng, cô cẩn thận nhìn Trình Dao Dao.

Trình Dao Dao khẩn trương: “Có phải bà nội không vui không? Chị biết mà…”

Ở nông thôn, chuyện to như hạt vừng cũng có thể nhai mấy ngày liền. Bây giờ bộ phin Xa Xôi nổi tiếng khắp cả nước, Trình Dao Dao có thể nghĩ tới sự rung động trong thôn Điềm Thủy. Bà Tạ luôn yêu cầu bọn họ phải khiêm tốn, chắc bà tức giận lắm.

Trình Dao Dao càng nghĩ càng lo lắng, Tạ Phi bật cười: “Ôi trời, em không giả bộ được nữa. Bà nội không tức giận đâu, bà rất thích xem phim “Xa Xôi”, bà nói phim rất hay. Bà còn nói chị Dao Dao ở trong phim rất đẹp.”

Trình Dao Dao che ngực, cô tức giận bóp má Tạ Phi: “Tiểu Phi, chị phát hiện em xấu xa hơn rồi. Em học ai hả?”

Ánh mắt Tạ Phi run lên, cô vội nói: “Làm gì học ai ạ! Đúng rồi, chị Dao Dao, đây là bản vẽ chị cần.”

Một chồng bản vẽ cho thấy sự chăm chỉ và thiến phú của Tạ Phi. Mấy tháng ngắn ngủi, Tạ Phi có thể thiết kế nhanh chóng như vậy, có mấy bản vẽ Trình Dao Dao rất thích, cô hận không thể sản xuất ngay bây giờ.

“Tiểu Phi, em đúng là thiên tài mà!”

Mặt Tạ Phi đỏ lên, cô vui vẻ nói: “Chị Dao Dao, em có chuyện muốn nhờ chị…”

Tạ Phi còn chưa mở miệng, Trình Dao Dao đã nói: “Chị biết em muốn nhờ việc gì. Em muốn chị giữ mấy người bạn của em lại đúng không?”

Tạ Phi vội nói: “Họ là nhóm công nhân bị giảm biên chế, bối cảnh trong nhà và thành phần không tốt nên phải nghỉ việc.”

Từ lúc nền kinh tế tư nhân phát triển, xí nghiệp quốc danh dần dần sụp đổ. Hiệu quả và lợi ích của xưởng may lúc trước Tạ Phi làm càng ngày càng kém, phần lớn công nhận đều bị đuổi việc.

Một số người có quan hệ hoặc tay nghề tốt đều được nhà máy tư nhân tuyển về, có người tâm tư linh hoạt mở một tiệm may nhỏ trêи đường may quần áo cho người ta, nhưng huyện Lâm An nho nhỏ không cần nhiều thợ may như vậy.

Nhóm công nhân thời vụ đều ở độ tuổi 20. Đột nhiên bị mất việc làm ổn định, tâm tình của mấy cô gái không cần nói cũng biết. Nhưng họ có tiền lương từ trước, họ có thể dựa vào kinh nghiệm của mình để kiếm tiền, họ không muốn đói ăn đói mặc, cũng không cam tâm lấy chồng như vậy.

Tạ Phi không đành lòng nhìn chị em rơi vào hoàn cảnh khó khăn, trước khi cô đến Thượng Hải đã nói tin tức này cho họ. Chuyện này đối với bọn họ không thể nghi ngờ chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Thượng Hải! Đây là thành phố lớn, có thể đến Thượng Hải đi dạo một vòng cũng tốt lắm rồi, huống chi là đến làm việc ở nhà máy Thượng Hải!

Mấy cô gái thu dọn hành lý, họ dùng 8 đồng tiền tích góp mua vé xe lửa, Tạ Phi và bọn họ mang theo ước mơ đi đến Thượng Hải.

Tạ Phi thấy Trình Dao Dao không nói gì thì vội vàng bảo đảm: “Chị Dao Dao, họ đều chăm chỉ, chịu khó, làm việc cũng xuất sắc, em có thể cam đoan.”

Trình Dao Dao cười nói: “Chị tin em. Nhưng nhà máy may chưa có ký túc xá cho công nhân, nếu giữ họ lại… Em phải xin anh trai em.”

Tạ Phi nghi ngờ: “Vì sao?”

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố