Một Vòng Tròn

Lượt đọc: 3767 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 91

❊ ❊ ❊

Sầm Tây không nói gì cũng không quay đầu lại, chỉ hơi ngừng bước chân, rồi lại tiếp tục bước thẳng về phía thang máy.

Chu Thừa Quyết đương nhiên không thể cứ để cô biến mất trước mắt mình một lần nữa. Tay cầm bảng thông tin, anh sải bước theo sau, cũng bước vào thang máy.

Anh vừa kịp bước vào thì cửa thang máy đã từ từ khép lại. Bóng dáng cao lớn của anh chắn ngay trước mặt Sầm Tây, khiến cô muốn ra ngoài đợi chuyến sau cũng không được—một bước cũng không thể lùi.

Lúc Nghiêm Tự tìm đến đây thì hành lang đã vắng tanh.

Chỉ còn vài cô y tá đang thì thầm to nhỏ.

“Các cô có vừa nhìn thấy Chu Thừa Quyết đâu không?” Nghiêm Tự hỏi vu vơ.

Bệnh viện này thuộc sở hữu trên danh nghĩa của Trình Khải Thiên. Sau khi tốt nghiệp, Chu Thừa Quyết cũng đầu tư chút vốn vào đây. Còn Nghiêm Tự từ khi học y đã thường xuyên đến đây thực tập, nên Chu Thừa Quyết cũng hay đến thăm. Với gương mặt đó, cộng thêm gia thế kia, bảo mấy y bác sĩ trong bệnh viện không nhận ra anh mới là chuyện lạ.

Cô y tá trẻ nghe thấy tên Chu Thừa Quyết thì gò má lập tức ửng hồng, e thẹn trong chốc lát, rồi lại thất vọng nói: “Có đến, nhưng lại đi rồi, còn đuổi theo một cô gái.”

“Cô gái?” Nghiêm Tự ngạc nhiên. Anh ấy chẳng thể tưởng tượng nổi Chu Thừa Quyết lại đuổi theo ai khác ngoài Sầm Tây. Nhớ lại vẻ mặt như mất hồn ban nãy của anh, Nghiêm Tự hỏi tiếp: “Ai vậy?”

“Là mẹ của đứa bé bị đồ vật văng trúng mắt lúc nãy, trông trẻ lắm…”

Mắt Nghiêm Tự lập tức trợn to, không kịp nói thêm với các y tá, vội vàng rút điện thoại ra nhắn tin cho Lý Giai Thư:

【Cậu biết Sầm Tây về Nam Gia chưa?!】

Lý Giai Thư kinh ngạc mất hai giây, sau đó gửi một tràng dấu chấm than đầy kích động:

【???!!!! Khi nào?! Sao cậu ấy! Không! Hề! Báo cho tôi biết!!】

Lý Giai Thư không thể tin nổi:

【Cậu gặp cậu ấy rồi à?! Ở đâu? Còn ở đó không? Gửi định vị cho tôi đi, tôi đến ngay!! Hu hu hu bỏ người ta mà đi!!! Một cuộc gọi hỏi thăm cũng không có!!! Để xem tôi có tha cho cậu ấy không!!!】

Nghiêm Tự cũng chưa kịp hoàn hồn với tin tức sốc ngang xương này, nghĩ một lúc rồi lại nhắn:

【Đừng tới nữa, đi rồi. Chu Thừa Quyết đã đuổi theo cậu ấy rồi. Có khi đang tính làm cha dượng của người ta đấy.】

Lý Giai Thư choáng váng:

【??? Cha dượng gì cơ?】

Chỉ mới 4 năm không gặp mà Lý Giai Thư cảm thấy như mình đã bỏ lỡ 800 tập phim trong cuộc đời Sầm Tây.

Nghiêm Tự chưa từng gặp mẹ của đứa bé đó, nhưng lại hiểu quá rõ Chu Thừa Quyết. Người đẹp đến mấy đứng trước mặt anh thì vị đại ca kia cũng chẳng buồn liếc lấy một cái. Mà giờ anh lại bị ai đó làm cho như mất hồn. Người ta đã có con rồi mà anh vẫn không chịu từ bỏ… ngoài Sầm Tây ra, còn có thể là ai?

【 Tôi chỉ đoán thôi, cậu đừng kích động. Cũng chưa chắc đâu. Chỉ là… có khi Sầm Tây kết hôn rồi, còn có con nữa… Hơn nữa cháu trai yêu quý của cậu, hình như còn đang tự nguyện chen chân vào đấy…】

Lý Giai Thư có đầu óc đơn giản, tạm thời không tiêu hóa nổi đống tin tức này, lại gửi thêm một tràng dấu hỏi chấm nữa.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: luvevaland.co
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »