Một Vòng Tròn

Lượt đọc: 3732 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Trước mười hai giờ đêm, Chu Thừa Quyết luôn đúng giờ như đồng hồ báo thức, bất kể mưa gió cũng sẽ tắt game, thu dọn điện thoại và mọi thứ gọn gàng, đi rửa mặt rồi quay về phòng ngủ.

Nghiêm Tự thì không có kỷ luật kiểu đó. Cậu ấy thường xuyên thức khuya, đặc biệt là cuối tuần lại càng chẳng có khái niệm đi ngủ sớm, thường một mình ôm điện thoại chiến game ngoài phòng khách. Chu Thừa Quyết cũng mặc kệ, muốn làm gì thì làm.

Sáng hôm sau, Nghiêm Tự ngủ một mạch đến tận lúc nắng chiếu tới mông mới chịu dậy. Vừa tỉnh liền giật mình nhận ra mình hình như ngủ quá giờ, chẳng biết có làm phiền “ông anh” kia học thêm không. cậu ấy vớ lấy điện thoại, định lặng lẽ chuồn về phòng, nhưng lại nghe thấy tiếng động không nhỏ phát ra từ phía trong bếp.

Theo phản xạ, cậu ấy đi về phía âm thanh. Nhưng khi đến gần, suýt nữa thì bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hồn bay phách lạc.

Trước bàn bếp, cậu thiếu gia từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, mười ngón tay chưa từng chạm vào nước lạnh, ăn ở đều có người phục vụ, vậy mà lúc này lại đang một tay cầm chảo, một tay đảo muôi, trông rất ra dáng đầu bếp đang xào nấu món gì đó.

Chu Thừa Quyết chỉ mặc đại một chiếc áo thun rộng, eo quấn tạp dề. Hương thơm của cánh gà thơm nức mũi bay lơ lửng trong không khí, nhìn qua trông cũng giống đầu bếp thực thụ.

Nghiêm Tự hoài nghi mình bị hoa mắt, cho rằng bản thân chắc do tối qua thức khuya quá độ, sáng ra mới "gặp ma" nhìn thấy ảo giác thế này. Cậu ấy định quay lại ngủ tiếp cho tỉnh, nhưng rồi lại không kìm được rút điện thoại ra quay lén một đoạn clip, gửi ngay cho Lý Giai Thư.

Chắc giờ này Lý Giai Thư vẫn còn đang ngủ nướng. Bình thường mà thấy loại cảnh hiếm như thế này, kiểu gì cô ấy cũng phải gửi mấy chục tin nhắn thoại hóng hớt qua cho cậu ấy rồi. Nhưng lần này điện thoại lại im lặng bất thường, đến cả dấu chấm câu cũng chẳng có.

Nghiêm Tự buồn bực, rất muốn tìm ai đó để chia sẻ cú sốc sáng sớm này. Thấy Lý Giai Thư không trả lời, cậu ấy liền gửi luôn video cho mẹ ruột của Chu Thừa Quyết – Giang Lan Y.

Phía quý bà Giang nhanh chóng trả lời:

【Nó lại đang làm món cánh gà chiên Coca đấy à?】

Nghiêm Tự hít sâu mấy hơi, đánh giá sơ bộ:

【Hình như là vậy ạ.】

Giang Lan Y bắt đầu càu nhàu:

【Đúng hết chịu nổi rồi! Không biết nó nổi hứng gì nữa. Trước kia thì suốt ngày ngủ lại Vọng Giang, chẳng thèm về nhà. Vậy mà cả tuần trước, ngày nào tan học xong nó cũng đội mưa đội gió chạy về nhà, đi theo dì Lưu học làm cái món cánh gà gì đó, học liền suốt một tuần, bữa nào cũng nấu, làm xong còn bắt dì với ba nó nếm thử.】

【Ăn một lần thì còn được, nhưng ăn suốt năm ngày liền. Giờ cứ nghe đến món cánh gà chiên Coca là dì lại muốn ói.】

Nghiêm Tự nhướng mày. Hóa ra mấy hôm nay tên này bỏ rơi cậu ấy, ngày ngày chạy về nhà là để học nấu ăn?

Từ bao giờ người như anh Quyết lại có đam mê này vậy?

Đang nghĩ dở thì Chu Thừa Quyết đã vớt một đĩa cánh gà ra khỏi chảo, quay người lại thấy cậu ấy đứng đó, sắc mặt anh vẫn dửng dưng, giọng điệu cũng không khác thường, chỉ tiện tay đặt đĩa đồ ăn lên bàn ở giữa bếp rồi hơi gật đầu với cậu ấy, không nói lời nào. Nghiêm Tự lớn lên cùng Chu Thừa Quyết nên không cần nói cũng hiểu là anh có ý gì.

Nghiêm Tự chưa bao giờ nghĩ mình lại có vinh hạnh... được ăn món do vị thiếu gia này đích thân nấu!

Cậu ấy vội cất điện thoại, nhanh tay tự lấy đũa, kéo ghế ngồi xuống, động tác cực kỳ lanh lẹ gắp ngay một miếng.

Vừa cho vào miệng, Nghiêm Tự lập tức im lặng.

Lẽ ra cậu ấy không nên tích cực chủ động như vậy!

Lẽ ra cậu ấy phải lường trước hậu quả này chứ!!!!

Thiên phú quả là thứ rất công bằng. Con người không thể cái gì cũng giỏi được. Ông trời đã ban cho Chu Thừa Quyết quá nhiều thứ, nên đành phải “khấu trừ” ở khoản khác thôi.

Lúc này Chu Thừa Quyết vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ nhìn chằm chằm phản ứng của cậu ấy, hiển nhiên là đang chờ đánh giá.

Nghiêm Tự đành cứng mặt, không nuốt nổi món kia, rút vội hai tờ khăn giấy mà nhè ra.

“Người anh em à, nghe tôi khuyên một câu. Là bạn bè thân thiết nên tôi mới nói thẳng…” Nghiêm Tự rót một cốc nước uống cho nhuận họng: “Không phải đường đua của mình thì đừng có tùy tiện xông vào.”

Chu Thừa Quyết: “…”

Chu Thừa Quyết không thèm để ý cậu ấy. Anh quay sang mở tủ lạnh, lấy thêm một đĩa cánh gà sống ra, định gọi cho dì Lưu hỏi tiếp công thức, nhưng lại nhớ ra tuần này dì ấy xin nghỉ về quê rồi, không tiện làm phiền.

Nghiêm Tự sợ anh sẽ ép mình ăn hết chỗ cánh gà còn lại, đầu óc lập tức xoay chuyển cực nhanh, vội vàng gợi ý: "Cậu không có người bạn nào nấu ăn siêu giỏi à? Hỏi thử người ta xem."

Chu Thừa Quyết đang rửa cánh gà thì động tác bỗng khựng lại. Tuy anh không đáp lời, nhưng tiếng nước chảy ào ào từ vòi nước đã ngừng hẳn.

Anh vẩy nước trong tay, rút mấy tờ giấy lau khô tay rồi với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, gọi một cuộc.

Hai lần đầu không ai bắt máy, đến khi cuộc gọi thứ ba sắp tự động ngắt thì đầu dây bên kia mới vang lên giọng nữ nhẹ nhàng:

“Xin chào, anh ấy còn đang ngủ. Cậu có cần tôi gọi anh ấy dậy không?”

Chu Thừa Quyết nhướng nhẹ lông mày, liếc đồng hồ, sau đó áp điện thoại lại vào tai:

“Phiền cậu gọi giúp.”

…….

Tại quán cá nướng, Sầm Tây đang phụ dì út đóng gói đồ ăn, tay nhanh thoăn thoắt bỏ cá nướng vào hộp, buộc túi cẩn thận.

“Đơn hàng này giao hơi xa. Con nhớ đi xe buýt chứ đừng đi bộ. Không thì sẽ không kịp đâu.” Dì út vừa dặn vừa đưa cho cô mấy phần cá nướng nóng hổi.

“Đi nhanh rồi về sớm, hôm nay nhiều đơn lắm. Có mấy khách vẫn còn chưa trả tiền, dì đã đánh dấu trên hóa đơn rồi. Con nhớ kiểm tra trước khi giao nhé.”

Sầm Tây gật đầu: “Dạ.”

Dì út vẫy tay bảo cô đi luôn, không nói thêm gì nữa. Trước giờ Sầm Tây làm việc vẫn luôn cẩn thận, bà ấy yên tâm được.

Cô không mang điện thoại theo người, trên đường đi chỉ có thể nhìn đồng hồ điện tử trên đầu xe buýt để canh giờ. Khoảng hơn một tiếng sau, cô đã giao hết năm sáu đơn lớn một cách gọn gàng.

Trong khi thang máy đi xuống, Sầm Tây tranh thủ đếm lại số tiền vừa nhận: 468 tệ. Xác nhận không thiếu xong, cô cẩn thận xếp gọn lại, nhét vào túi vải nhỏ.

Khi cửa thang máy mở ra, một người đàn ông trung niên lùn, mập, da ngăm đen bất ngờ chen vào, mùi mồ hôi nồng nặc theo đó ập đến.

Ông ta đứng chặn ngay cửa, rồi bất ngờ đẩy mạnh cô vào vách tường kim loại phía sau. Sầm Tây đang cúi đầu, không kịp phản ứng, ngay sau đó là cái tát như trời giáng.

“Bốp!” — Tiếng vang chát chúa khiến cả thang máy rung nhẹ.

Cô cắn răng nuốt vị tanh của máu vào trong miệng, cố gắng vùng ra khỏi thang máy.

Nhưng cái tát đó khiến đầu óc cô choáng váng, cả người như không còn sức. Vừa cố gắng được vài giây, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa thang máy chầm chậm khép lại.

“Đồ vô ơn! Tao cuối cùng cũng tóm được mày.” Người đàn ông vừa mắng chửi vừa cúi người giật lấy cái túi vải nhỏ cô vừa nhét tiền vào, lôi hết tiền bên trong ra nhét vào túi mình.

“Mẹ kiếp, mày giỏi lắm mà. Chạy đi nữa xem nào?”

Ông ta vừa đếm tiền vừa tiếp tục lầm bầm chửi rủa:“Còn tưởng mày kiếm được nhiều tiên thế nào. Thì ra chưa tới 500 tệ. Bắt tao đi xa như vậy chỉ vì số tiền chết tiệt này. Thật tức chết mà!!!”

“Nói cho mày biết, tao đang túng, còn quay lại tìm mày nữa đấy.”

Ông ta vung cái túi vải rỗng ném mạnh vào đầu cô:“Lần sau gặp tao thì đừng có mà chạy. Nếu mày dám, tao sẽ tới trường mày làm ầm lên, xem mày còn dám đi học không.”

Dứt lời, ông ta điên tiết ấn nút mở cửa thang máy loạn xạ. Khi cửa vừa mở liền đá mạnh một cái rồi bỏ đi, miệng vẫn không ngừng mắng chửi.

Cái tát đó mạnh đến mức khiến Sầm Tây choáng váng, mắt hoa cả lên. Cô ngồi bệt trong thang máy rất lâu, phải mất năm phút mới gắng gượng đứng dậy nổi.

Hơn bốn trăm tệ bị cướp sạch.

Cô nắm chặt hai bàn tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay mềm mại.

La hét, khóc lóc, kêu cứu — những phản ứng mà người bình thường sẽ có khi gặp chuyện như thế này đều hoàn toàn không xuất hiện trên gương mặt cô.

Cô chỉ lặng lẽ ngước nhìn chiếc camera nhỏ ở góc thang máy đang nhấp nháy ánh đỏ, nhẫn nhịn nuốt máu trong miệng xuống, rồi lặng lẽ bước ra khỏi khu chung cư.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: luvevaland.co
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »