Một Người Cha

Lượt đọc: 5770 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 5 -

9 GIỜ tối hôm ấy, Vũ-Đại đến nhà Lê-Thành-Vân, đã thấy Lê-Thành-Vân ngồi chờ. Lúc Lê-Thành-Vân giơ tay ra bắt, Vũ-Đại bóp thật mạnh, Lê-Thành-Vân đau nhói, nhăn mặt lại. Thấy Lê-Thành-Vân nhăn mặt, Vũ- Đại liền cười nhạt :

– Khốn nạn, yếu thế ! Giá trong cái nhà kín mít lúc đêm khuya vắng vẻ này mà có một thằng ăn cướp mạnh khỏe như tôi vào đây cướp của bác, rồi giết bác thì bác đành là chỉ có chết.

Lê-Thành-Vân ngơ ngác chẳng hiểu Vũ-Đại muốn nói gì. Vũ-Đại ngồi xuống ghế, móc thuốc lá, đánh diêm hút rồi lại cười bảo :

– Ngày hôm qua, bác có ký cho tôi một cái giấy, giá bây giờ, tôi trở mặt lại đem ra tòa thì đành là bác phải tù và bị cách chức . . .

– Bác nói thật hay nói chơi đấy ? Thật quả tôi không lấy của bác, tôi có ăn cắp của bác, trời giết tôi.

Vũ-Đại chẳng trả lời, thò tay vào túi lấy tờ giấy thú tội của Lê-Thành-Vân ra đọc một lượt rồi hỏi:

– Giá bây gìờ tôi trả bác tờ giấy này để bác xé đi thì bác nghĩ thế nào ?

– Thì tôi bảo bác thật là . .. phúc đức và đại lượng.

Vũ-Đại gấp tờ giấy đút vào túi sau :

– Tờ giấy này thì không thể trả được. Tôi phải giữ để …. hừ, hừ để làm khí giới trị những đứa khốn nạn …

– Bác nghi cho tôi ăn cắp thật đấy ư ?

Chẳng thèm nghe, Vũ-Đại nói tiếp :

– Nhưng tôi có một thứ để thay. À, bác nợ nần bao nhiêu, bác phải nói thật. Tôi muốn giúp bác.

Lê-Thành-Vân tính nhẩm một lát :

– Chỗ bác thì tôi chả dám dấu, tôi nợ chừng ngàn bạc.

Vũ-Đại mở ví đếm, rồi vứt xấp giấy bạc lên bàn :

– Đấy một nghìn, và bác sẽ có một nghìn nữa, nếu bác làm đầy đủ những điều tôi yêu cầu.

– ???!!!

– Bác phải lập tức xin đổi đi Saigon.

– Tôi cũng định thế, vì mắc cái hàm oan này, tôi không còn mặt mũi nào ở Bắc-kỳ.

– Bác phải đưa trả bao nhiêu thư từ của nhà tôi đã viết cho bác . . .

Lê-Thành-Vân giật mình đứng dậy, mặt tái như gà cắt tiết :

– Bác gái có viết thư từ gì cho tôi đâu …

Vũ-Đại lúc ấy hình như không ghìm nổi lòng giận nữa, vùng đứng dậy đấm một quả vào mặt Lê-Thành-Vân cho ngã chúi xuống :

– Đồ khốn nạn, mày tưởng tao không biết à ? Tao biết đã lâu. Tao chỉ chờ cơ hội để báo thù mày.

Lê-Thành-Vân vừa lóp ngóp bò dậy thì Vũ-Đại lại đạp cho ngã xuống mà bảo :

– Mày mà đứng dậy, mày mà kêu cứu, mày mà trốn chạy thì tao giết. Hay hơn nữa, tao đem mày ra tòa. Đồ súc vật, mày lợi dụng lòng tin cẩn của bạn để quyến rủ vợ bạn.

Lê-Thành-Vân không dám dậy nhưng miệng léo xéo:

– Thế ra vì bác biết thế, nên bác bày mưu hại tôi.

Vũ-Đại liền cầm chén nước để trên bàn hắt vào mặt Lê-Thành-Vân :

– Mày ăn cắp một thứ khác, lại còn nặng tội hơn. Mày ăn cắp danh dự gia đình nhà người ta. Ừ, tao bày mưu đấy, mầy có can đảm chạy ngay ra sở Mật-Thám bảo rằng tao bày mưu thì tao xin cùng đi với mày.

Nói xong, Vũ-Đại lại xốc nách Lê-Thành-Vân như một con gà, bắt đứng dậy :

– Mày thử ra tòa mày nói thế xem mày có thể gỡ tội cho mày được không? Hay lại chỉ thêm nặng tội ra. Hai viên thám tử làm chứng còn kia, tờ giấy thú tội của mày còn đây. Muốn tốt lành thì tao bảo gì phải nghe, không tao lập lức giết mày. Mày nên nhớ tao có thể giết mày như giết một con vật. Ngồi lại bàn kia.

Mắt Vũ-Đại chiếu ra những ánh sáng dữ dội.

Lê-Thành-Vân khiếp sợ, lùi lùi lại bàn ngồi.

– Tao cho mày một nghìn đồng bạc, rồi vợ tao sẽ gửi cho mày một ngàn đồng bạc nữa. Với một bên mày vào tù, mày mất việc, hay tao giết mày, mày nhận đằng nào ? Mày nhận đằng nào, nói ngay đi.

Lê-Thành-Vân ấp úng :

– Ai lại. .. muốn chết, muốn … vào tù bao giờ,

– Tao lấy danh dự của một người ba mươi mấy năm trời không sai lời hứa mà hứa với mày : “Tao sẽ không bao giờ nói việc này cho ai biết, và không bao giờ dùng tờ thú tội của mày để làm hại mày”. Tao sở dĩ giữ tờ giấy này để ngăn ngừa không cho mày đi nói nói xấu, bởi tao không thể tin được ở danh dự một thằng khốn nạn như mày. Thư từ đâu đưa đây. Đưa cho hết, thiếu một cái thì mày đừng trách.

Lê-Thành-Vân còn dùng dằng thì Vũ-Đại lại quát:

– Mày muốn chết phải không ? Mày muốn chết thì bảo tao.

Rồi bĩu môi khinh bỉ :

– Cái giống khốn nạn như mày là đồ tham sinh, úy tử. Mày có can đảm chết đâu. Đi lấy mau lên.

Vừa nói, Vũ-Đại vừa xông đến vặn tay Lê-Thành-Vân thật mạnh tưởng chừng như muốn bẻ gẫy ra.

Lê-Thành-Vân quằn quại :

– Ái, ái thì bác hãy buông tay tôi ra nào.

Vũ-Đại hất tay Lê-Thành-Vân một cách ghê tởm:

– Đi lấy mau, tao cam đoan sẽ gửi một nghìn đồng bạc nữa đến cho mày, giống chó, chỉ biết có tiền . . .

– Nhưng nếu… nếu tôi đưa trả bác rồi mà bác cứ ….

– Đồ khốn nạn, mày tưởng ai cũng nói dối như mày à ? Tùy mày, muốn tin hay không thì mặc.

– Thế bác hứa với tôi . . .

– Tao hứa rồi, tao không biết hứa hai lần.

Lê-Thành-Vân móc túi lấy chìa khóa mở tủ.

Vũ-Đại đi liền ngay đằng sau. Lê-Thành-Vân giả vờ tìm, lấy người che khuất, thừa lúc Vũ-Đại không để ý, cầm con dao săn, quay lại. Con dao ấy là con dao Vũ-Đại mua biếu Lê-Thành-Vân cùng một lượt với con dao săn của mình.

Vũ-Đại thấy Lê-Thành-Vân cầm dao liền cười gằn:

– Hà, hà, mày lại định lấy con dao của tao cho mày để đâm tao. Nhưng hạng như mày thì có cầm mười con dao, tao cũng không sợ. Mày có giỏi thì mày đâm tao đi.

– Không, tôi không dám đâm bác. Tôi chỉ đề phòng khi tôi đưa thư cho bác rồi bác lại giết tôi.

– Nếu tao định giết mày thì tao giết từ khi ở Bến-Trăm kia rồi. Tao đã để lợn lòi phanh thây mày ra rồi .Tao biết mày phản tao mà tao vẫn cứu mày như thường, là vì tao nghĩ đến con tao mà thương đến đàn con mày…

Vũ-Đại vươn người, rứ tay một cái, Lê-Thành-Vân vừa giật mình giơ tay thì Vũ-Đại đã xông thẳng đến nắm lấy cổ tay vặn rơi con dao xuống, lấy chân đạp lên.

– Tôi có định đâm bác đâu.

– Mày có đâm cũng không được. Thế bây giờ mày có chịu lấy không nào, hay mày để tao phải buộc lòng dùng dao. Mày nên nhớ tao đã cứu mày thì không thèm giết mày nữa. Nhưng lần này, nếu mày cưỡng tao thì liệu hồn …

Vũ-Đại cúi xuống nhặt con dao cầm ở tay :

– Mau lên, không thì chết.

Lê-Thành-Vân quay vào tủ lấy một cái hộp đưa cho Vũ-Đại :

– Tôi cảm ơn bác cứu tôi mà đưa trả bác, chứ không phải là tôi sợ chết đâu. Tôi xin thề, đây đủ hết, không thiếu một cái nào, xin bác tin cho.

Vũ-Đại mở cái hộp nhìn thấy rõ ràng bút tích vợ mình, thở dài một cái, rồi ngửng lên bảo Lê-Thành-Vân:

– Bây giờ mày còn phải viết một cái thư cho vợ tao nữa. Đằng nào đối với vợ tao, mày cũng là một thằng ăn cắp rồi, thì có thêm là một thằng Sở Khanh đểu giả nữa, cũng không sao. Hai nghìn bạc tao cho, cứ cầm lấy. Tao đánh giá sự nhục nhã của mày đấy. Lại bàn viết mau.

– Bác còn bắt tôi viết những gì nữa ?

– Cứ cầm bút, rồi tao đọc.

– Tôi không thể viết một chữ gì có thể hại tới danh dự.

Vũ-Đại quắc mắt :

– Mày cũng dám nói đến danh dự à ? Nếu mày là người có danh dự, mày đã chẳng phản bạn, mày đã chẳng lừa dối bao nhiêu người. Mày đã chẳng chịu viết cái tờ thú tội nhuốc nhơ ở Sở Mật-thám. Mày là giống chỉ nghĩ đến cơm áo. Tao cấm mày không được nói đến danh dự. Hai chữ ấy thiêng liêng không để cho những cái mồm bẩn thỉu như mồm mày.

Sự can đảm của những kẻ tính tình thấp kém thường đội lốt xỏ xiên. Lê-Thành-Vân tuy sợ, nhưng bị Vũ-Đại sỉ nhục quá liền xỏ mát :

– Ấy thế cái miệng bẩn thỉu này đã hôn môi nhiều người . . .

Lê-Thành-Vân vừa nói đến đấy thì bị Vũ-Đại xông đến bóp cổ, và đập đầu xuống giường thình thịch. Lê-Thành-Vân dẫy dụa để chống cự, nhưng vì Vũ-Đại khỏe mạnh quá, không chống cự nổi. Khi Vũ-Đại thấy mặt y đã đỏ gay như gấc chín mới buông.

Lê-Thành-Vân nhổm dậy, sờ tay vào cổ.

– Mày đã biết rằng mày chỉ còn cách cái chết có tí và nó thế nào rồi thì khôn hồn viết đi. Viết thư này mày sẽ được nghìn bạc. Viết mau.

Lê-Thành-Vân sợ hãi cầm bút, Vũ-Đại đọc:

Thưa bà,

Tôi có nghe người nói đến tai tôi rằng bà mỉa tôi là ăn cắp. Vâng, tôi ăn cắp thật. Nhưng ăn cắp còn không xấu bằng những thứ đàn bà có chồng con rồi mà còn đi ngủ với trai.

Trong tôi hiện có (Vũ-Đại mở hộp thư ra đếm) hai mươi tám bức thư của bà. Tôi định gửi hết cả lại cho ông Vũ-Đại để khuyên ông ấy nên trông coi đến hành vi của vợ ông ấy một chút. Nhưng vì tôi sắp đổi đi Saigon, vì cần tiền, tôi sẵn lòng bán lại cho bà lấy một nghìn đồng bạc.

Tôi hẹn cho bà trong ba ngày phải gửi ngân phiếu đến cho tôi. Nhận được tiền, tôi sẽ gửi trả hư cho bà tử tế. Bà đừng ngại về chỗ tôi nhận tiền mà không gửi trả thư lại cho bà đâu. Tôi sẽ nghĩ đến những ….phút vui mà bà đã đem lại cho tôi mà không nỡ lừa dối.

Bà sợ có bút tích sau này lôi thôi thì cứ lấy tên người khác và đánh máy vào formule mandat mà gửi cho tôi.

Sau xin có lời thành thật khuyên bà từ rày đừng có nghe lời đường mật của bọn Sở Khanh mà mắc vạ vào mình.

LÊ-THÀNH-VÂN

TÁI BÚT – Tôi cấm bà không được đến nhà tôi. Vợ tôi đã lên, vợ tôi sẽ sai thằng bếp mời bà ra. Và xin bà nhớ cho. Bà giàu lắm, bà đừng nên tiếc nghìn bạc để gia đình bà phải tan vỡ .Vả lại nó rất cần cho tôi lúc này.

Lê-Thành-Vân viết xong, ngửng đầu nhìn Vũ-Đại :

– Bác làm nhục tôi quá.

– Nhưng hai nghìn đồng bạc không phải nhỏ. Mày, mày có nghĩ đến chỗ mày làm nhục gia đình người ta đâu. Có phải mày gửi cho vợ tao vẫn đề : «Hanoi poste Restante không ?

Lê-Thành-Vân gật đầu.

– Bây giờ tao buộc mày một điều. Khi nhận được tiền rồi thì lập tức phải xin đổi đi Saigon. Trong một tháng mà tao chưa thấy mày đi thì tao sẽ đến đây, lúc ấy mày chớ trách.

– Nhưng một tháng thì sợ «đờ-măng» của tôi xin chưa kịp xét và sợ người ta không cho.

– Ở trong ấy xin đổi về thì khó. Chứ ở dây xin đổi vào rất dễ. Mày xin người ta sẽ cho ngay. Đã có tao vận động.

Vũ-Đại đứng dậy :

– Trước khi tao về, tao còn cần dặn mày một điều: bao nhiêu điều bí mật mày phải giữ kín, không thi đừng có trách tao là sai lời. Và mày nên nhớ nếu mày tráo trở và còn thư từ cho vợ tao thì cái bàn tay này không tha cho mày đâu. Đối với vợ lao, bao giờ mày cũng phải đóng vai một thằng ăn cắp và một thằng Sở Khanh. Tao đã đề phòng đủ mọi lẽ để cho mày không có chỗ để mà chối cãi. Nhớ lấy, nhớ chôn vào ruột cơ không rời hồn…

« Lùi
Tiến »