Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19.

19.

Tục ngữ có câu “Trời nghe lòng Kiến”. Ngay cả một nhạc công mù khốn khổ cũng biết trung thành. Tôi dốc lòng tận tụy phục vụ Phu nhân Oichi, cố xua bớt ưu phiền của nàng, tìm đủ cách làm cho tâm trạng của nàng tươi sáng hơn.

Dù chẳng phải là nguyên do duy nhất, có lẽ lời tôi cầu khấn thánh thiện đã làm đầy đặn nàng lại trở nên hồng hào sau một thời gian hao gầy.

Khi nàng mới về Kiyosu có chỗ trũng giữa hai bả vai nàng, và cứ càng ngày càng lõm sâu hơn. Da dẻ trên thân hình nàng càng lúc càng mong manh đáng sợ.

Tôi ứa nước mắt mỗi lần đấm bóp nàng. Nhưng may sao, đến chừng năm thứ ba nàng có da thịt trở lại. Bảy tám năm sau nàng còn đẹp hơn, quyến rũ hơn cả khi nàng ở Odani. Khó tin là nàng đã năm con!

Theo các thị nữ của nàng, gương mặt đầy đặn của Phu nhân Oichi đã có lúc hóp lại. Nhưng rồi đôi má ấy lại mơn mởn mê hồn. Họ còn nói, với vài món tóc lòa xòa bên má, nàng đẹp đến nỗi cả đám phụ nữ cũng mê nàng.

Nàng luôn luôn có một làn da sữa đọng, quả thế, nhưng những năm dài nhốt mình trong căn buồng không nắng, tựa như một chùm tuyết bất động, đã khiến cho da dẻ nàng gần như trong suốt. Họ bảo rằng nếu bất ngờ nhìn thấy nàng ngồi trầm tư trong bóng chiều thì gương mặt trắng nuột của nàng làm ta rợn tóc gáy.

Tất nhiên là một người mù nhạy cảm chỉ cần sờ cũng cảm nhận được những điều ấy. Không phải nghe ai mới biết da nàng trắng ra sao. Và những làn da đẹp không giống hệt nhau, làn da của một tiểu thư quý phái như nàng thực là ngoại hạng.

Phu nhân Oichi thật ra dễ gần ba mươi. Nhưng mỗi năm vẻ đẹp nàng càng mặn mà hơn. Cả làn da nàng cũng mịn màng hơn lúc thanh xuân. Gương mặt nàng yêu kiều hơn bao giờ hết. Tóc huyền mướt sương. Trông nàng tươi như một đóa hoa sen. Lụa là nàng mặc cơ hồ trôi trên làn da nàng như nước. Thân hình đầy đặn thanh tú của nàng vô cùng duyên dáng mê hoặc.

Xin nhớ cho rằng nàng sớm góa bụa. Vẻ đẹp rực rỡ phải ẩn mình. Đêm đêm ngủ cô liêu, hiu hắt! Người ta nói rằng một bông hoa ẩn mình trong thâm sơn cùng cốc có hương thơm kỳ diệu hơn một bông hoa vườn.

Nếu có ai thoáng thấy nàng sau những bức màn, nơi chỉ có chim oanh mùa xuân ca hát nàng nghe và ánh trăng nghiêng mùa thu chiếu tới nàng, thì hẳn không khỏi bừng cơn mê cuồng si dại, hệt như Hide đã thế.

Nhưng số mệnh không theo ý ai.

« Lùi
Tiến »