"Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không từ bỏ Vẫn Lạc Thánh Diễm." Lý Ngữ Tô lạnh giọng nói.
Những người khác không lên tiếng.
Nhưng ý tứ của họ đều giống nhau, đã đến nước này rồi, không có lý do gì để rút lui.
Sau đó, tám người lập tức bắt đầu phá trận.
Thế nhưng Vạn Kiếm Trận đâu phải dễ phá, bên trong đâu đâu cũng thấy lưỡi kiếm.
Kiếm khí phát ra ngẫu nhiên, mỗi một thanh đều sắc bén vô cùng.
Hơn nữa tốc độ lại cực nhanh.
Chẳng bao lâu sau, trên người mấy người ít nhiều đều đã bị thương.
Hề Thiển vận chuyển Lôi Linh Châu khôi phục linh lực, rồi phóng một tia thần thức ra ngoài.
Thấy Thánh Khâm đã chuẩn bị đưa Vẫn Lạc Thánh Diễm vào trong cơ thể.
Nàng khẽ nhíu mày.
Sư huynh làm vậy, vạn nhất luyện hóa thất bại, sự phản phệ mà huynh ấy phải chịu sẽ tăng lên gấp bội.
"Ầm——"
Đột nhiên, Vạn Kiếm Trận bị phá vỡ một cách thô bạo.
Chu Tương Nghi thu hồi Phá Trận Châu, lạnh lùng nhìn Hề Thiển, trên mặt vẫn còn vương vết máu.
"Cô muốn giết chúng ta sao?" Giọng nàng ta hơi khàn, nghe lại có nét cuốn hút lạ kỳ.
Hề Thiển không đáp.
Nếu nàng thực sự muốn giết họ, dùng Cửu Thiên Thần Lôi là được.
Họ tuyệt đối không thể tránh thoát.
Sở dĩ không dùng, là vì không muốn để lại hậu họa, những kẻ có thể tiến vào Toái Tiên Hà này.
Ai mà chẳng có lá bài tẩy.
Muốn giết họ đâu phải chuyện dễ dàng!
"Đã vậy, ta sẽ giết cô trước!" Lý Ngữ Tô vận linh lực, trực tiếp lao tới.
Mà bảy người còn lại đã phát hiện ra tình hình bên phía Thánh Khâm.
Sắc mặt họ tối sầm, lao về phía đó.
Nhưng Hề Thiển có cho họ cơ hội đó không? Không thể nào.
Vì vậy, nàng cầm Thần Phạt Chi Kiếm lên.
Chém ra một chiêu "Tuế Nguyệt Như Ca", trong khoảnh khắc họ bị khựng lại, bồi thêm một kiếm "Thương Khung Chi Hạ".
Mượn sức mạnh của không gian pháp tắc, nàng chẻ đôi hai bên, Lưu Ly Thánh Hỏa bay ra.
Trực tiếp tạo thành một bức tường lửa ở giữa.
Không chỉ ngăn cản họ, mà còn chặn đứng cả những kẻ đã phá vỡ phòng ngự của La Không và đồng bọn đang lao lên.
"Minh Hề Thiển——"
"Liệt Diễm, đừng chơi nữa." Hề Thiển phớt lờ sự ghen ghét của đối phương, truyền âm cho Liệt Diễm.
Tên đó thật là, chẳng có chút nhãn quan nào.
Hắn lại đi xé rách không gian để đánh nhau với Xích Hồn.
Liệt Diễm: Oan uổng quá!
Là Hồn Hỏa Thú cứ đòi đánh đấy chứ, hắn chỉ là đáp ứng yêu cầu của nó, dạy cho nó một bài học thôi mà.
"Mau đi hộ pháp cho sư huynh!" Hề Thiển lườm hắn một cái.
Ánh mắt Xích Hồn lóe lên, chắn trước mặt hắn.
"Lão Xích, ngươi có ý gì?"
"Vốn dĩ ta nên ngăn cản kẻ nào có ý đồ với Vẫn Lạc Thánh Diễm, vì đánh nhau với ngươi mà ta đã không ra tay rồi, bây giờ cứ để hắn tự gánh vác đi, nếu không gánh nổi thì thôi..."
"Hắn cũng không có tư cách làm chủ nhân của Vẫn Lạc Thánh Diễm." Thần sắc Xích Hồn lạnh lùng nghiêm nghị.
Liệt Diễm cũng trở nên nghiêm túc.
Hắn là tu vi Cửu giai đỉnh phong. Lúc nãy là đang nhường Xích Hồn, nếu không, hắn chẳng tốn chút sức lực nào cũng có thể dạy cho nó biết thế nào là lễ độ.
Bây giờ Tiểu Thiển phân phó việc cho hắn.
Hắn không thể kéo chân sau được.
"Ngươi mạo muội xông lên là hại hắn đấy!" Xích Hồn thấy hắn nghiêm túc, trong lòng cũng có chút e ngại.
"Huynh ấy sẽ không ra tay, chỉ là đi hộ pháp, đề phòng có bất trắc gì thôi." Hề Thiển liếc nhìn Xích Hồn.
Tất nhiên nàng biết không được giúp đỡ!
Nàng từng luyện hóa dị hỏa hai lần, cũng coi như có chút kinh nghiệm.
Chỉ là không yên tâm khi có kẻ chơi chiêu trò bẩn thỉu.
Nơi này có rất nhiều người lai lịch không tầm thường, cũng chẳng biết trong tay họ đang nắm giữ thứ gì.
Vạn nhất có kẻ thừa nước đục thả câu.
Làm hại sư huynh nàng, vậy thì đúng là được không bù mất.
"Nghe thấy chưa? Tránh ra!" Liệt Diễm trừng mắt nhìn Xích Hồn.
Thấy vậy, Xích Hồn cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản nữa.
Nó ngoan ngoãn tránh đường.
"La Không, đưa đan dược cho tỷ tỷ ta và mọi người đi." Hề Thiển thu hồi ánh mắt, nhìn những kẻ đang bị bức tường lửa chặn ở bên ngoài.
Nàng ném một bình ngọc cho La Không.
Phải rồi!
Đột nhiên, sắc mặt Hề Thiển hơi biến đổi.
Hạnh Hủ Kháp và Cung Túc Dạ đâu rồi? Sao không thấy đâu cả?!
Nàng vẫn luôn quan sát Sơ Hiểu.
Hai người kia thì nàng không mấy để ý.