Hỏi một câu như kẻ thiểu năng.
Hề Thiển: "..."
Ngươi không hét lên, nhưng ngươi lẩm bẩm!
Ta là người điếc sao?
Mặt cười gượng!
"Vậy nên ngươi đã một vạn tuổi rồi..." Hề Thiển quyết định đâm hắn một nhát.
Liệt Diễm: "..."
"Quá già rồi!" Tiểu Bạch phối hợp ăn ý.
"Thiên phú cũng quá kém, một vạn năm mới tu luyện đến cửu giai đỉnh phong!"
Phụt! Tiểu Thiên bồi thêm một nhát!
"Vô dụng!" Tiểu Bảo tiếp tục đâm chọc!
Liệt Diễm suýt hộc máu: "...Đủ rồi!"
"Nói các ngươi là kẻ thiểu năng quả không sai, lão tử nếu như chăm chỉ tu luyện, sớm đã chết từ lâu rồi có hiểu không? Còn có thể gặp lại các ngươi sao?"
"Thông đạo phi thăng của Thần Vũ Đại Lục đã mở chưa?"
"Chưa đúng không, lão tử nếu không cẩn thận, không áp chế được tu vi, lại phi thăng không thành, bây giờ chẳng phải đã hóa thành tro bụi rồi sao?"
"Đồ ngu, các ngươi mới là đồ ngốc..."
"Lão tử ngày ngày nằm ườn, ngày ngày đánh nhau, ngày ngày đi chơi, chẳng phải cũng đã đạt đến cửu giai đỉnh phong rồi sao?"
"Coi thường ai đấy?!"
"Hừ..."
Hề Thiển: "..."
Tiểu Bạch cùng hai người kia: "............"
"Hết đường chối cãi rồi chứ gì? Lũ ngốc!" Liệt Diễm dỗi trời dỗi đất, ngay cả chủ nhân cũng bị hắn dỗi vào trong.
Hề Thiển và đám người kia đầy vạch đen trên trán!
Nửa ngày không nói nên lời!
Cái đuôi của Liệt Diễm suýt chút nữa vểnh tận lên trời.
---❊ ❖ ❊---
"Còn nữa, bản thân ngươi phải tự chú ý chút, cái tên Ma Quân gì đó đang ở Thần Vũ Đại Lục đấy!" Sau khi dỗi một tràng, Liệt Diễm cảm thấy sảng khoái hẳn.
Cũng đã có tâm trí nhắc nhở Hề Thiển.
Hề Thiển thầm đảo mắt: "Ta đã gặp qua rồi!"
"Còn chưa kết đan mà đã đụng độ..."
"Cái gì?!" Liệt Diễm lập tức lật người ngồi dậy, giọng nói cực kỳ lớn.
Chấn động khiến đầu óc Hề Thiển ong một tiếng.
"Cũng gần hai mươi năm rồi, ở trong Thái Nhất bí cảnh, suýt chút nữa lấy mạng ta... hơn nữa, hắn đã nhận ra ta."
Liệt Diễm: "..."
"Chúng ta bây giờ hủy bỏ khế ước còn kịp không?" Liệt Diễm nghiêm túc và đứng đắn nói.
Hề Thiển: ?
"Ngươi nói cái gì?"
Vừa rồi nàng bị điếc sao?
"Thôi bỏ đi, không có gì..." Liệt Diễm trầm giọng xuống.
Dở khóc dở cười!
"Ngươi phải nhanh chóng nâng cao thực lực đi!"
Hề Thiển gật đầu, trong lòng cũng nặng trĩu hơn nhiều: "Ừm, ta biết."
"Đúng rồi, truyền thuyết nói ở Vô Tận Chi Hoang có tồn tại Đoán Hồn Trì, là thật hay giả?"
"Ngươi muốn tìm Đoán Hồn Trì?" Liệt Diễm trầm ngâm một lát.
"Ừm, luyện thể của ta mãi không có tiến triển, cần phải kích thích một chút."
Luyện thể của nàng đã dừng lại ở Nguyên Anh sơ kỳ rất lâu rồi, mãi không tìm được cảm giác đột phá.
"Cũng thật khéo, Đoán Hồn Trì năm trăm năm mới xuất thế một lần, địa điểm không cố định, năm nay vừa đúng thời gian, chính là ba tháng sau..."
"Thật sao? Xem ra vận khí của ta không tệ!" Mắt Hề Thiển sáng lên.
"Tìm được mới gọi là vận khí không tệ!" Liệt Diễm không nhịn được mà tạt gáo nước lạnh vào nàng.
Để nàng tỉnh táo lại chút.
"Vô Tận Chi Hoang rộng lớn như vậy, chỉ riêng vùng ngoài thôi, ngươi đi hết cũng mất một năm, đừng nói đến vùng giữa và vùng trong."
"...Không sao, cứ cố hết sức thôi!"
Nàng cũng không thể đặt hết hy vọng vào đó, tìm được đương nhiên tốt hơn.
Không tìm được thì lại nghĩ cách khác là được!
"Thế còn tạm được..." Liệt Diễm lẩm bẩm một câu, rồi chìm vào yên lặng trong không gian linh thú.
---❊ ❖ ❊---
Chiều ba ngày sau.
Hề Thiển vừa thu kiếm, dùng một ngọn lửa thiêu rụi đống thi thể đầy đất, thần thức liền bắt được bóng người đang lướt tới.
Hai yêu thú cửu giai trung kỳ.
Đã hóa thành hình người, bản thể là Thương Lan Phi Ưng.
Là một loại yêu thú đặc hữu của Vô Tận Chi Hoang.
"Đại ca, chính là nàng!" Thương Lan Phi Ưng hóa thành hình người mặc cẩm bào màu xanh thẫm, ngoại hình cũng gần giống nhau.
Chỉ là khí chất lệch nhau hơi lớn.
Người vừa nói chính là kẻ có khí chất nóng nảy hơn, chắc là đứa nhỏ.