Việc này tạm thời khép lại, giờ đây mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Diệp Thiên Tuyền và Văn Ngâm Phong.
Dù biết Diệp Thiên Tuyền có lẽ không phải đối thủ của Văn Ngâm Phong, nhưng...
Nhìn nữ tử bị trọng thương được khiêng đi!
Hiện trường nhất thời im bặt!
Tại vị trí của Nam Vực, Hoa Từ Kính trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Hắn... từ trước đến nay chưa từng nương tay với nữ tu, sao duy nhất lần này lại buông tha nàng.
Chẳng lẽ...
Nghĩ đến thể chất của mình, lòng Hoa Từ Kính chùng xuống, sắc mặt nhanh chóng trở nên khó coi.
Sợ người khác nhìn ra điểm khác lạ, hắn lập tức khôi phục vẻ ôn hòa.
“Ba vị trí dẫn đầu của Thiên Kiêu Bảng lần này lần lượt là: Đông Vực – Minh Hề Thiển, Trung Vực – Ngọc Vãn Yên, Tây Vực – Văn Ngâm Phong...”
Ồ!
“Trung Vực Ngọc Vãn Yên, Ngọc Vãn Yên!”
“Đông Vực Minh Hề Thiển!!”
“Văn Ngâm Phong! Văn Ngâm Phong...”
Tu sĩ đến từ ba vực lần lượt đứng dậy đầy phấn khích, hô vang tên họ!
“Rất tốt!!” Chung Định Nam tán thưởng nhìn ba người trước mặt.
Quả không hổ danh là ba thiên kiêu đứng đầu đại lục!
Đều là những mầm non sáng giá, thiên phú tuyệt đỉnh, tâm tính trầm ổn.
“Cuộc tranh tài giành ba vị trí dẫn đầu không có lượt bỏ trống, hai người bốc trúng thẻ đỏ sẽ đấu trước, người cầm thẻ xanh sẽ đấu trận sau. Chỉ khi thắng được hai người còn lại mới có thể trở thành người đứng đầu...” Nói đoạn, Chung Định Nam vung tay.
Trước mặt ba người xuất hiện ba tấm thẻ phủ đầy sương mù.
Ba người nhìn nhau, mỗi người cầm lấy một tấm trước mặt.
Gạt đi lớp sương mù trên đó!
“...Tỷ?” Hề Thiển cạn lời nhìn tấm thẻ đỏ trong tay Ngọc Vãn Yên.
“Không sao cả, dù sao cuối cùng cũng phải có một trận chiến!” Ngọc Vãn Yên mỉm cười.
Trận đối đầu giữa nàng và Thiển Thiển, chẳng qua chỉ là đến sớm hơn dự kiến mà thôi.
“Đợi kết quả của hai người...” Văn Ngâm Phong nhướng mày cười.
Hắn cũng chẳng tò mò về mối quan hệ của hai người!
Hề Thiển và Ngọc Vãn Yên gật đầu với hắn, sau đó mỗi người đứng về một phía lôi đài!
“Ta đã bảo mà, Minh Hề Thiển không thoát được cái vận phải lên đài đầu tiên...”
“May mà lão tử không cá cược với ngươi!” Một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong lau mồ hôi hột.
“...”
“Tỉ thí bắt đầu!” Chung Định Nam thấy cả hai đã chuẩn bị xong liền tuyên bố.
Dứt lời, khí thế trên người Hề Thiển và Ngọc Vãn Yên đồng loạt thay đổi!
Ngọc Vãn Yên khoác pháp bào màu trăng sáng, toàn thân như thể kết một tầng băng giá. Trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như sương tuyết là vẻ cự tuyệt người ngoài ngàn dặm. Đôi mắt lạnh lẽo kia chỉ khi quét qua Hề Thiển mới nhuốm chút hơi ấm.
Còn Hề Thiển đối diện nàng, mặc bộ váy lụa tay rộng màu xanh biếc, linh động bay bổng, tiên tư tú dật, gương mặt mộc như tuyết, tóc đen tựa mực. Dải lụa dài trắng muốt buộc mái tóc xanh, khẽ đung đưa trong gió, điểm xuyết nét nhẹ nhàng linh hoạt. Đôi mắt trong veo chứa đựng ý tứ không linh dường như tinh không sâu thẳm nhất, tựa như chứa trọn một màn đêm đầy sao, lại như làn sóng biếc say trăng. Khi ánh mắt chuyển động, đối diện với Ngọc Vãn Yên mới dần rút bớt vẻ thanh lãnh.
Dù diện mạo hai người giống nhau đến năm phần, nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn, nên rất dễ dàng để phân biệt.
“Á đù, diện mạo hai người... giống nhau thật đấy...” Có người kinh ngạc che miệng.
“...Chẳng lẽ là chị em ruột?”
“Cái đó thì không biết, nhưng... cả hai đều đẹp quá, á á á!” Một nữ tu hét lên.
Những người khác: “...”
Không thấy ghen tị sao?
“Mẹ kiếp, hung tàn quá...” Nghe thấy tiếng quát lớn, mọi người đều dồn ánh mắt về phía lôi đài.
Lúc này mới thấy hai người đã qua lại với nhau mấy chiêu.
“Keng——” Hai thanh trường kiếm gặp nhau trên không trung, phát ra tiếng vang giòn giã.
Hề Thiển và Ngọc Vãn Yên đồng thời cánh tay chấn động, ăn ý lùi lại.
Nhìn nhau một cái, cả hai lại đồng thời ra tay!
Ngọc Vãn Yên thân hình linh động, thi triển "Thí Băng Tuyệt Sát", trong nháy mắt phía trước đã ngưng kết thành một mảng băng giá.