"Ha ha ha... ngươi xấu quá!" Mộ Dung Sương không màng hình tượng cười lớn.
"Ngươi cũng vậy thôi!" Diệp Thiên Tuyền lườm nàng một cái.
Cứ nghĩ mình trông khá khẩm hơn chắc?
"Ư..." Tiếng cười của Mộ Dung Sương lập tức tắt ngấm.
"Đến nữa!" Hôm nay nếu không ngược chết người đàn bà này, nàng không mang họ Mộ.
Lạy hồn! Mẹ kiếp, ngươi mang họ Mộ Dung!
"Bán Nguyệt Trảm!" Trong mắt Diệp Thiên Tuyền thoáng hiện tia giảo hoạt, lập tức ra tay.
"Ầm——"
"Mẹ kiếp, ngươi chơi xấu..." Mộ Dung Sương giận dữ hét lên, nàng thế mà lại bị một kiếm đánh bay xuống lôi đài.
"Đây gọi là binh bất yếm trá..." Nụ cười của Diệp Thiên Tuyền thoáng qua rồi biến mất.
"Ngươi..." Hừ, mẹ kiếp, binh bất yếm trá cái đầu ngươi!
"Ngươi thua rồi!" Diệp Thiên Tuyền lườm nàng một cái, rồi thong dong rời khỏi lôi đài.
Chỉ còn lại Mộ Dung Sương đứng dưới lôi đài ngơ ngác trong gió——
"Mẹ nó, thật vô sỉ..."
"Chẳng lẽ Đông Vực toàn theo phong cách này?" Vừa nói, nàng vừa cảnh giác liếc nhìn tu sĩ đến từ Đông Vực bên cạnh.
Tu sĩ Đông Vực: "..."
"Đắc tội rồi Lăng Tiêu đại ca, ha ha..." Tần Minh Nguyệt cười với Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu cạn lời, lười quan tâm đến nàng.
"Năm vị trí đầu đã được quyết định, lần lượt là Minh Hề Thiển, Ngọc Vãn Yên, Văn Ngâm Phong, Lăng Thần Không và Diệp Thiên Tuyền. Thứ tự năm người còn lại sẽ được quyết định sau khi họ tỷ thí với nhau..."
"Bây giờ tiến hành tỷ thí của năm người đứng đầu, vòng này có một quẻ miễn đấu..."
"Ha ha ha, xem ai may mắn rút được quẻ miễn đấu, trực tiếp tiến vào top ba..."
"Đúng vậy, thứ hạng nhặt không mà được..."
Hề Thiển không suy nghĩ nhiều, tùy tay chộp lấy tấm thẻ ngọc gần mình nhất.
Thẻ đỏ!
Năm tấm thẻ ngọc này có hai tấm màu đỏ, hai tấm màu xanh, một tấm màu trắng.
Chỉ có màu trắng là miễn đấu!
Vậy nên...
"Ngọc Vãn Yên miễn đấu——" Giọng của Chung Định Nam có chút kích động.
Ít nhất, đệ tử Lưu Vân Tông đã lọt vào top ba.
"Hề Thiển thế mà không được miễn đấu?" Ôn Tiên Dao hơi mở to mắt, vận khí của nàng không nên như vậy mới đúng.
"Thì đã sao, dù sao vị trí quán quân cũng nằm trong túi nàng ấy rồi." Dạ Hồng khẳng định chắc nịch.
"!"
"Vậy nên vận khí của mấy người bọn họ, Ngọc Vãn Yên là mạnh nhất sao?"
"Cũng chưa chắc, một lần rút thăm không đại diện cho điều gì..."
Bất kể người khác bàn tán thế nào, Hề Thiển đã là người đầu tiên đứng lên lôi đài.
Đối thủ của nàng là Lăng Thần Không, người cũng cầm thẻ đỏ.
"Ta biết ngươi là thể tu, hy vọng ngươi xuất toàn lực..." Ánh mắt Lăng Thần Không rực cháy.
Hy vọng có một trận đánh thật sảng khoái!
"Được!" Hề Thiển gật đầu, chiến ý lập tức bùng lên.
"Huyền Nguyên Chưởng——"
"Diệt Sơn Hà——"
Hai đạo chưởng pháp hủy thiên diệt địa đồng thời tung về phía đối phương.
Khí thế hung hãn, như muốn nghiền nát đối thủ.
"Ầm! Ầm! Ầm!" Những ấn chưởng khổng lồ gặp nhau giữa chừng, không hề bị triệt tiêu hay nuốt chửng, mà như nước với lửa không dung, trực tiếp nổ tung.
"Phụt!" Khóe miệng Lăng Thần Không trào máu, "Quả nhiên lợi hại!"
"Ngươi cũng không kém!" Hề Thiển cũng cảm thấy khí huyết cuồn cuộn.
Nhưng tạm thời vẫn chịu đựng được!
"Già Thiên Tế Nhật Quyết—— Diệt Sơn Hà!" Linh lực ngưng tụ trở lại, cuồng phong nổi lên, thổi bay vạt áo kêu phần phật.
Lăng Thần Không kinh hãi.
Tốc độ quá nhanh, hắn lập tức lách mình né tránh, lộn người sang bên kia. Vừa né xong, còn chưa kịp thở dốc, một chưởng ấn lớn đã bổ xuống đầu.
Lúc này, dù chỉ một hơi thở cũng là cơ hội cho đối thủ.
Ánh mắt Hề Thiển sắc lạnh, lập tức biến mất tại chỗ.
"Kim Đan kỳ sao có thể có tốc độ nhanh đến thế?" Một vị Nguyên Anh chân quân trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên.
"..."
Người bên cạnh chết lặng, không ai trả lời!
Bọn họ cũng đâu có biết!
Trên lôi đài, hai người đã bắt đầu cận chiến.
Quyền cước va chạm, chỉ thấy hai bóng hình xanh và lam đan xen vào nhau.