Hề Thiển: "..." Oan uổng quá, tấm chân tình của cô bày ra đó mà hắn không thấy sao?
"Đợi đã!" Thanh Chỉ nhìn sắc mặt tái nhợt của Hề Thiển, cuối cùng cũng lên tiếng: "Ta có thể cho cô ở lại đây một thời gian! Sau khi vết thương lành thì cô phải rời đi."
Hề Thiển khựng lại, chân thành cảm ơn: "Đa tạ." Đối với người này, dù cô không tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng coi như tạm yên tâm.
Lúc cô hôn mê bất tỉnh, hắn chẳng làm gì cả, chắc là tạm thời an toàn.
Tuy nhiên, bảo cô tin tưởng hắn thì không thể nào. Đừng nói đây là Hư Vô Giới, ngay cả ở bên ngoài, cô cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác. Nếu không, hai kiếp người này chẳng phải sống uổng phí rồi sao.
Thanh Chỉ gật đầu, coi như nhận lời cảm ơn của cô: "Cô nghỉ ngơi đi!"
Hề Thiển nhìn bóng lưng thẳng tắp của Thanh Chỉ, bắt đầu nhắm mắt đả tọa trị thương.
Mười ngày sau.
Hề Thiển mở mắt, thở hắt ra một hơi, vết thương của cô đã lành hẳn.
Dùng thần thức quét một vòng, không thấy chủ nhân căn nhà tranh đâu, Hề Thiển lấy ra một bình sữa ong chúa năm trăm năm tuổi đặt lên bàn.
Người ta nhường nhà cho mình ở là một ân tình!
Sau đó, Hề Thiển ngự kiếm rời khỏi căn nhà tranh nhỏ đã ở hơn mười ngày này.
Ừm?
Đột nhiên, thần thức Hề Thiển vừa tỏa ra liền động đậy, có người đang tới gần, số lượng không ít! Cô... lại đụng phải cảnh chém giết. Hề Thiển hơi cạn lời, vận khí của cô thật sự là khó mà đoán định được.
Hề Thiển lập tức vận "Già Thiên Tế Nhật Quyết" ẩn giấu thân hình. Đây là... Thanh Chỉ? Hề Thiển kinh ngạc nhìn người toàn thân đầy máu đang bỏ chạy phía trước.
Sao lại bị thương nặng thế này?
Hơn hai mươi kẻ truy đuổi phía sau hắn, có bốn tên Kim Đan kỳ, số còn lại đều là Trúc Cơ, trang phục thống nhất, chắc là hộ vệ của một thế lực nào đó.
"Thanh Chỉ công tử, đừng phí sức nữa, hôm nay ngươi không chạy thoát đâu." Tên tu sĩ Kim Đan dẫn đầu khinh miệt nhìn Thanh Chỉ, thiên tài của Mạnh gia từng đứng trên cao kia.
Giờ đây chẳng phải đang như con chó mà thoi thóp trước mặt hắn sao.
Thanh Chỉ làm như không nghe thấy, vẫn chật vật chạy về phía trước, đáy mắt hắn lạnh lẽo, hận ý gần như nuốt chửng lấy hắn, Mạnh Húc Phong...
Hề Thiển cân nhắc thực lực của đối phương!
Quyết định trả lại nhân quả được thu nhận lúc trước, cô không rút "Già Thiên Tế Nhật Quyết" về, mà triệu ra một trăm con Xích Huyết Phong cấp bốn từ không gian linh thú, điều khiển chúng cùng tấn công.
Đây là lần đầu tiên cô dùng bầy Xích Huyết Phong, trước kia là không cần thiết, hoặc có dùng thì cũng chẳng giải quyết được gì.
Dù bầy Xích Huyết Phong số lượng đông, nhưng thực lực vẫn còn hơi thấp.
Thả ra ngoài chẳng khác nào nộp mạng!
Cô không nỡ, cũng không làm được. Nhưng hôm nay thì khác, đám người này phần lớn là Trúc Cơ kỳ, một trăm con Xích Huyết Phong cấp bốn đủ để bọn chúng nếm mùi khổ sở.
"Á——"
"Á, mặt ta, cái thứ quỷ gì thế này?" Một hộ vệ Trúc Cơ hậu kỳ ôm khuôn mặt máu me đầm đìa.
"Bầy ong ở đâu ra, cút ngay!" Tu sĩ Kim Đan đúng là tu sĩ Kim Đan, phản ứng cực nhanh, lập tức bắt đầu phản kích.
Yêu thú cấp bốn trong mắt hắn căn bản chẳng là gì.
Nhưng!
Phía sau Xích Huyết Phong còn có Hề Thiển.
"Già Thiên Tế Nhật Quyết——Diệt Sơn Hà!" Ý chưởng của cô đã lĩnh ngộ đến mức tiểu thành.
Trong lúc bất ngờ, ngay cả đỉnh phong Kim Đan cũng khó lòng ngăn cản.
"Á——"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi, kẻ vừa né được đòn tấn công của Xích Huyết Phong liền bị một chưởng đánh tan thành mảnh vụn.
Trong chớp mắt, hơn hai mươi người chỉ còn lại ba tên Kim Đan kỳ, sáu tên Trúc Cơ kỳ.
Số còn lại không bị Hề Thiển đánh nát thì cũng bị Xích Huyết Phong gặm thành bộ xương trắng.
"Là ai?" Những kẻ còn lại cảnh giác dùng thần thức tìm kiếm xung quanh. Có kẻ muốn bảo vệ tên tạp chủng này sao?
Thanh Chỉ cũng thấy lạ!
Hắn đâu có nhờ trợ giúp? Hơn nữa ở Hư Vô Giới này, ai lại mạo hiểm giúp đỡ một kẻ bị vứt bỏ như hắn chứ.
Hề Thiển dùng "Già Thiên Tế Nhật Quyết" đổi một vị trí khác, mượn sự che chắn của bầy Xích Huyết Phong, lại tung ra một chiêu "Diệt Sơn Hà——"